Thứ Tư, 27 tháng 11, 2024
Vòng tay - Truyện ngắn của Đặng Ngọc Hùng
Vòng tay - Truyện ngắn
Khi nước giội xuống từ bốn phía, phần thi thể còn lại
của tôi rung khẽ một cái. Và luồng gió trưa tháng Chạp đã thổi tôi bay ra sân,
ra khỏi ngôi nhà mà tôi an trú gần một tháng qua. Nắng trưa đã làm nước ở chỗ bị
ướt bốc hơi rất nhanh. Trong thoáng chốc, tôi được khô ráo trở lại nhưng vẫn
còn run lẩy bẩy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét