“Túp lều bác Tôm” và câu chuyện có thật về người nô lệ làm rung chuyển nước Mỹ
Lúc sinh thời, cố Tổng
thống Mỹ Abraham Lincoln gọi nữ văn sĩ Harriet Beecher Stowe, tác giả cuốn “Túp
lều bác Tôm ” là “quý bà nhỏ bé châm ngòi cho cuộc chiến vĩ đại”.
Tuy nhiên ít ai biết giữa thế kỷ 19 có một “bác Tôm” thực sự, và cuộc đời ông có nhiều điểm trùng hợp kỳ lạ với nhân vật trong truyện.
“Bác Tôm” ở Canada
Ngày 5.6.1851, chương đầu
tiên của loạt truyện dài kỳ Túp lều bác Tôm được đăng
trên Kỷ nguyên Quốc gia, một tờ báo đấu tranh cho quyền
bình đẳng của người da màu tại Mỹ.
Ban biên tập lúc đầu chỉ
dự định kéo dài truyện trong một vài số, nhưng họ lập tức thay đổi khi công
chúng chuyền tay nhau đọc về cuộc sống nghèo khổ của bác Tôm dưới chế độ nô lệ.
Ở nơi phát hành báo cả ngàn cây số, ông lão Josiah Henson biết tin. Ông đọc về
bác Tôm mà thấy như đọc về chính cuộc đời mình, bởi cả hai giống nhau như một
giọt nước.
Bác Tôm của bà Stowe sống
cả cuộc đời trong cảnh nghèo hèn, không được đối xử như con người. Bác bị chủ
nô hành hạ, đánh đập. Chúng ép bác rời bỏ vợ con, rồi bán bác xuống địa ngục trần
gian ở miền Nam nước Mỹ.
Trong một lần vùng lên chống
lại bọn chủ nô và giúp hai phụ nữ trốn lên phía Bắc, bác bị chúng đánh chết.
Henson cũng chẳng khá hơn. Ông sinh ra vào khoảng năm 1789 tại Cảng Tobacco,
bang Maryland. Ký ức đầu tiên Henson nhớ về cha mình là một người bị hành hạ
như súc vật.
Ông Henson cha bị chủ nô
trói vào cột, bị đánh roi, thậm chí bị cắt tai chỉ vì dám tấn công một người da
trắng cưỡng bức vợ ông. Sau trận đòn thừa sống thiếu chết đó, cha con Henson
không bao giờ nhìn thấy nhau nữa.
Chúng bán ông xuống phía
Nam nước Mỹ và có lẽ ông đã chết ở một miền đất xa xôi hẻo lánh nào đó. Về phần
Henson, lũ người buôn bán trẻ em tách ông khỏi mẹ mình từ lúc nhỏ. Ông trở
thành một món hàng bị nhốt trong cũi, chở đi khắp nơi nhằm tìm khách mua hàng sộp.
Kế hoạch của đám buôn người
phá sản nhanh chóng vì Henson mắc bệnh nặng, chỉ còn nằm thoi thóp. Chúng bán
ông lại cho người chủ nô sở hữu mẹ con Henson, một phụ nữ da trắng nghiện rượu
và mê cờ bạc có tên Isaac Riley với một giao kèo hời. Nếu Henson chết, tiền mua
ông được tính miễn phí.
Ngược lại, nếu ông khỏi bệnh
và khỏe mạnh trở lại, Riley phải trả cho đám buôn người vài chiếc móng ngựa coi
như quà trao đổi. Henson sống sót kỳ diệu sau trận ốm đó, và mẹ con ông tiếp tục
hứng chịu những trận đòn từ người chủ.
Riley thực hiện chính
sách ngu dân tại trang trại của mụ. Người da màu không được phép biết đọc biết
viết, những ai vi phạm sẽ phải ăn roi. Henson lén lút học bất chấp quy định đó,
nhưng việc không có ai chỉ dẫn khiến khả năng đọc viết của ông chỉ dừng lại ở mức
cơ bản.
Bù lại tài trí và đức độ giúp ông sớm chứng minh người da màu không phải đám súc vật ngu dốt. Trái lại, họ hoàn toàn có khả năng sánh ngang người da trắng về tài trí dù phải trưởng thành trong điều kiện khắc nghiệt hơn hẳn.
May mắn và lòng vị tha
Tại trang trại của Riley,
Henson gần như đảm đương mọi việc. Ông làm quen với các thương gia, luật sư và
cha xứ trong vùng để học hỏi từ họ. Trong một cuộc nói chuyện bình thường như mọi
ngày, Henson “cảm hóa” thành công một giáo sĩ da trắng.
Người này bí mật dành dụm
trong nhiều năm để tích cóp đủ 350 USD (tương đương 10.000 USD bây giờ) để chuộc
Henson khỏi chốn địa ngục trần gian. Oái oăm thay, Riley một mực từ chối trả tự
do cho nô lệ. Mụ tính bán Henson xuống miền Nam.
Henson suýt lâm vào cảnh
tương tự bác Tôm trong tiểu thuyết nếu như không có một biến cố xảy ra. Riley
giao nhiệm vụ đến bang New Orleans bán nô lệ cho người cháu Amos.
Cả hai vừa đặt chân đến
miền đất mới thì Amos ngã gục vì bệnh sốt rét, và đó là lúc Henson thể hiện
lòng vị tha của một con người. Thay vì trốn đi và để mặc tên chủ nô chết, ông
đưa Amos lên tàu, trở lại miền Bắc chữa bệnh. Ông chấp nhận sống trong cảnh nô
lệ một thời gian, lòng ngấm ngầm tìm cách bỏ trốn.
Phải đến khi đã ngoài 50
tuổi, Henson mới đào thoát thành công. Ông cùng vợ và hai đứa con nhỏ đi hơn
1000km dọc Bắc Mỹ để tìm đến chân trời tự do Canada. Những năm sau đó Henson
liên tục bí mật về Mỹ giúp những nô lệ da đen làm điều tương tự như ông đã làm.
Lẽ ra Henson có thể sống
êm ấm cùng gia đình tại bang Ontario, nhưng ông chấp nhận hiểm nguy để giúp người
khác thoát khỏi nước Mỹ. Kỳ tích giải phóng 118 nô lệ da màu giúp ông sau đó được
tặng huân chương tri ân.
Năm 1849, Henson ra mắt
cuốn truyện về cuộc đời ông với tựa đề “Josiah Henson, từng là nô lệ, nay trở
thành công dân Canada”. Người giúp ông xuất bản truyện là một người bạn da trắng
có tên Samuel Atkins Eliot, cựu Thị trưởng thành phố Boston.
Là một nhân vật mang tư
tưởng cấp tiến, ủng hộ bãi bỏ chế độ nô lệ, tầm ảnh hưởng của Eliot ngày càng
gia tăng khi ông được bầu vào Hạ viện Mỹ. Dần dần, cuốn sách và cả Henson được
một người phụ nữ có tên Harriet Beecher Stowe biết đến.
“Phu nhân Stowe rất tốt bụng
và ham học hỏi”, Benson kể. “Bà nói mình đang viết một câu chuyện về cuộc sống
của người nô lệ tại Mỹ nên muốn lắng nghe chia sẻ từ tôi.
Để không khí buổi nói
chuyện thân mật và vui vẻ hơn, bà mời cả một ca sĩ có giọng hát tuyệt hay đến
nhằm giúp tôi bớt buồn mỗi lần nhắc lại ký ức cũ. Bà đã nghe lời kể từ nhiều
người nhưng đặc biệt quan tâm đến tôi vì những chi tiết cặn kẽ mà tôi nhớ được.
Khi hoàn tất cuốn sách, bà nói đây chắc chắn là tác phẩm làm rung chuyển nhận
thức của người Mỹ”.
Người hùng trong bóng tối
Tại Mỹ, Túp lều
bác Tôm là ấn phẩm được đọc nhiều thứ nhì trong thế kỷ 20, chỉ
sau Kinh thánh. Tròn một thập niên kể từ ngày cuốn sách được xuất bản,
nội chiến bùng lên ở hai đầu nước Mỹ với nguyên nhân gốc rễ xuất phát từ bất đồng
trong chế độ chiếm hữu nô lệ.
Những người thuộc phe ủng
hộ duy trì quyền lợi cho các chủ nô nói Stowe hoàn toàn dựng lên một câu chuyện
hư cấu đầy ủy mị về số phận của những người không có thật nhằm thực hiện những
mưu đồ chính trị. Về phần mình, Stowe chẳng mấy để tâm đến những chỉ trích ác độc
nhắm vào bản thân bà.
Là con của một mục sư, từ
bé bà đã được dạy chế độ nô lệ là một điều sai trái và cần phải thay đổi. Mục
đích truyền bá tư tưởng đó đã thành công ngoài mong đợi. Gần như mọi người Mỹ ở
thế kỷ 19 đều đọc Túp lều bác Tôm hoặc từng nghe về nội dung của
nó.
Cuốn sách giúp Lincoln có
thêm tự tin để ban hành sắc lệnh bãi bỏ chế độ nô lệ, di sản lớn nhất ông để lại
trong thời gian làm tổng thống. Tầm ảnh hưởng của cuốn sách sau đó còn vượt ra
ngoài phạm vi nước Mỹ. Tác phẩm còn được chuyển thành kịch và phim nhằm giúp
công chúng tiếp cận dễ dàng hơn.
Vài năm sau khi Túp lều
bác Tôm được xuất bản, Stowe dần tiết lộ về những con người có thật ngoài đời
trở thành hình tượng cho nhân vật trong truyện. Tuy nhiên danh tính của “bác
Tôm” vẫn được giữ kín suốt một thời gian dài sau đó, và tác giả cũng chỉ nhắc
tên ông đúng một lần nhằm giúp người này tiếp tục có một cuộc sống bình yên như
trước: “Bác Tôm là một nhân vật hư cấu, nhưng câu chuyện về bác được tập hợp từ
số phận của nhiều người nô lệ da đen khác nhau. Người có cuộc đời gần giống với
bác Tôm nhất là Josiah Henson, một công dân Canada”.
Nhờ có phu nhân Stowe,
Henson không phải chịu sự chú ý không đáng có khi đã ở tuổi gần đất xa trời.
Tuy nhiên câu chuyện Henson là “bác Tôm” vẫn liên tục được truyền miệng trong cộng
đồng người da màu tại Mỹ. Đó là sự ghi nhận tuyệt vời nhất dành cho một con người
truyền cảm hứng khiến cả một đất nước phải thay đổi.
“Bác Tôm” Henson khiến những người khác chủng tộc từng coi ông như hàng hóa phải thay đổi với câu chuyện về một nô lệ thấp kém có lòng tử tế và vị tha. Ông chính là hình mẫu cho những vĩ nhân sau này như Martin Luther King hay Nelson Mandela, dù có thể chính họ cũng không biết “bác Tôm” có thật trên đời.
21/5/2024
Hải Sơn
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét