Hồn cây giữa lòng Hà Nội
Đi khắp các phố phường Hà Nội, dù là con đường lớn hay là góc
phố nhỏ cũng không thể nào thiếu bóng dáng một gốc cây thân quen. Cây xanh cũng
không thể vắng trong cân bằng sinh thái và môi trường. Nó hấp thụ một lượng cacbonic do con người và nhà máy thải ra và cung cấp ôxy cho sự sống, trở
thành lá phổi xanh khổng lồ của thiên nhiên.
Những tán cây xanh tỏa bóng nghiêng mình đã làm dịu đi cái
nóng nồng của mùa hè oi ả, chắn đỡ những nguồn gió bấc hun hút thổi về giữa trời
đông. Đi giữa những hàng cây xanh ngát, tiếng ồn ào và bụi bặm dường như cũng
được lọc bớt. Không chỉ mang ý nghĩa sinh học, thiên nhiên cây cối còn làm nên
chất thơ nét họa. Đã có nhiều loài cây đi vào thơ ca như một nét điển hình
không thể thiếu khi viết về Hà Nội.
Ở Hà Nội, mỗi mùa một loài cây trổ sắc riêng tạo nên nét đẹp
đặc biệt khiến Thủ đô thêm đáng mến đáng yêu. Mùa hạ phượng vĩ chói đỏ vươn ra
mặt nước xanh thẳm bên Hồ Gươm khiến không ít người nao lòng. Mùa bằng lăng tím
biếc từng chùm điểm xuyết đây đó giữa màu xanh mát trên đường Kim Mã. Mùa thu
cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ màu ưu tư, rặng liễu trùng trình buông dài tiếng
thở mùa thu. Đầu đông, hòa vào nỗi nhớ là hương hoa sữa ngọt ngào, quấn quýt.
Những ai đã từng gắn bó tuổi thơ với Hà Nội sẽ chẳng thể nào quên đã một lần dạo
bước trên con đường Nguyễn Du, hương thơm thấm cả vào từng nếp áo. Cứ thế, mỗi
ngày đi, mỗi mùa qua, biết bao nhiêu loài cây đang từng ngày tô điểm cho sắc
màu Hà Nội - mỗi mùa có một niềm vui riêng.
Hàng hoa sữa trên phố Nguyễn Du
Cây thổi hồn vào phố thị hay phố thị thổi hồn cho cây! Phải
chăng phần nét cổ kính của Hà Nội nhờ vào những cây đa, cây đề dân dã ta bắt gặp
ở đâu đó. Trong Văn Miếu Quốc Tử giám, bên một góc chùa nhỏ, cây đa thâm trầm đứng
đó buông mình tư lự. Cây cứ lặng im như con người tìm ra vẻ đẹp của
làng cổ, thấy hồn quê mình trong đó, có cái gì rất thiêng liêng khiến người ta
phải dừng lòng suy ngẫm để rồi càng thêm tôn quý, mến yêu. Mỗi con đường góc phố
Hà Nội có một loài cây đặc trưng của riêng mình để khi nhắc đến tên, ta mường
tượng được sắc màu của con phố ấy. Hàng cây sấu cổ thụ im lìm toả bóng xanh ở
đường Phan Đình Phùng, Điện Biên Phủ. Cây xà cừ uy nghi trên đường Láng như
pháo đài sừng sững… Cả những con phố mới như Đào Tấn, Hoàng Quốc Việt cây và
hoa cùng nhau khoe sắc. Tất cả tạo nên nét đẹp không thể nào quên mỗi khi nhớ về
Hà Nội.
Hàng sấu cổ thụ dọc hai bên đường Phan Đình Phùng
Mỗi mùa hoa, những bông trắng li ti vương vai áo người qua đường
đầy quyến luyến. Đặc biệt, người ta còn thấy được cả sắc ban tím ngắt trên đường
Bắc Sơn, ngay trước lăng Hồ Chủ Tịch. Thật kỳ lạ, giữa Thủ đô phồn hoa, một
thoáng Tây Bắc như lạc về đây. Nếu muốn tìm nét cổ kính mà hùng vĩ, có thể tìm
đến những cây sao đen trên phố Lò Đúc - chẳng biết cây có tự bao giờ nhưng hàng
cây đứng nghiêm chỉnh, thân to lớn sừng sững vút lên khiến cho người ta phải giật
mình. Ngay cả trong khu phố cổ, nơi mái ngói thâm trầm xếp mình hàng trăm năm cổ
kính cũng xen vào những cây dâu da xoan dân dã. Cây lộc vừng ngả bóng trên hồ
Hoàn Kiếm, đầu mùa đông những hoa đỏ mảnh mai buông xõa đung đưa trong gió. Cây
gụ có hoa màu vàng xanh, nở thành từng chùm. Những bông hoa nhỏ hình sao ấy khi
rơi xuống tạo cho người ta cái cảm giác như đang đứng dưới một trời hoa.
Hàng cây sao đen cổ thụ trên phố Lò Đúc
Cây cối chứa đựng bên trong bề vỏ xù xì là hồn cây. Không cần
phải mang dáng dấp kiêu sa hay một hương thơm quyến rũ, những hàng cây xà cừ đã
để lại trong lòng người cái màu xanh tươi mát của mùa hè với vẻ xum xuê. Trên
đường Hoàng Diệu, hai hàng xà cừ ken kín khiến cho lòng người không thể không bồi
hồi đến lạ. Mùa này, có thể ngắm cả chiều vàng đổ ồn ào như trong mơ trên cây
xà cừ. Thân cây lớn tạo vẻ cổ kính, toả bóng mát nhiều nhất và đặc
biệt đồng đều, ngay ngắn như hàng quân bảo vệ thành. Gốc cây đã khắc lên mình
bao dấu tích của thời gian, vằn lên đường gân guốc và những chiếu bướu nhỏ đầy
bướng bỉnh.
Có đôi lúc những thớ sùi ấy tạo nên khuôn mặt khắc khổ khó
tính của người già từng trải. Nói đến cây xanh Hà Nội không thể không nhắc đến
khu vườn Bách Thảo với những loài cây đa dạng phủ cho khu vườn quanh năm ươm một
sắc xanh. Hơn 3000 loài thảo mộc gồm các loại cây công nghiệp, cây nông nghiệp,
cây cảnh, cây cỏ nuôi gia súc và các loài hoa đã tạo nên sắc xanh bền vững cho
Thủ đô. Ngay cả khi quá trình đô thị hóa diễn ra hối hả, không ít cây cổ thụ bị
đốn ngã thì nơi này vẫn giữ nguyên vẻ bình yên của mình. Người Hà Nội dù có đi
xa mấy chục năm khi trở về vẫn thấy những góc yên ả trong khu vườn quen thuộc
này.
Sau ngày làm việc căng thẳng, đi dạo hay ngồi dưới vòm cây,
ta sẽ cảm thấy lòng mình lắng lại đầy thanh thản, một chút khoảnh khắc yên
bình, thư thái hơn.
Thật khó có thể dùng bút mực mà ghi lại cho hết những diệu kỳ mà cây xanh đã và đang mang lại cho con người. Vai trò cây xanh là thế, vẻ đẹp cây xanh Hà Nội là thế. Nhưng thời gian gần đây, cây gỗ sưa cổ thụ đang trở thành món mồi ngon cho kẻ săn tìm gỗ quý. Không ít người xót xa trước cảnh tượng những cây sưa bị chặt trộm, nhìn dòng nhựa chảy còn sót lại như thấy tim mình đang rỉ máu. Những cây bàng già xòe chiếc ô khổng lồ cũng không còn tìm thấy nữa. Đôi lúc lòng ta thấy tiếc nuối biết bao nhiêu. Nếu không bảo vệ cây xanh cho Thủ đô, hồn cây sẽ đi về đâu? Những bài ca sẽ đi về đâu?
Thật khó có thể dùng bút mực mà ghi lại cho hết những diệu kỳ mà cây xanh đã và đang mang lại cho con người. Vai trò cây xanh là thế, vẻ đẹp cây xanh Hà Nội là thế. Nhưng thời gian gần đây, cây gỗ sưa cổ thụ đang trở thành món mồi ngon cho kẻ săn tìm gỗ quý. Không ít người xót xa trước cảnh tượng những cây sưa bị chặt trộm, nhìn dòng nhựa chảy còn sót lại như thấy tim mình đang rỉ máu. Những cây bàng già xòe chiếc ô khổng lồ cũng không còn tìm thấy nữa. Đôi lúc lòng ta thấy tiếc nuối biết bao nhiêu. Nếu không bảo vệ cây xanh cho Thủ đô, hồn cây sẽ đi về đâu? Những bài ca sẽ đi về đâu?
Hà Nội vẫn không ngừng phát triển. Vẻ đẹp của văn hóa Thăng
Long - Hà Nội cũng rất cần được gìn giữ và phát huy. Cần lắm một chiếc lá bàng
cuối phố đỏ rực, một sắc tím bằng lăng chiều thu, một chút hương hoa sữa nồng
nàn, một rễ đa buông mình thong thả - Đó không chỉ là hồn cây mà còn là hồn Thủ
đô yêu dấu. Hãy biết yêu hồn làng quê giữa lòng Hà Nội để Thủ đô ngàn năm văn
hiến mãi để lại trong lòng người ở và đi xa Hà Nội sự bâng khuâng lưu luyến:
“… Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét