Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy
Nguyễn Đình Thi là con người tài hoa vào hạng bậc nhất của nền
văn học nghệ thuật nước nhà thế kỷ 20. Ông là nhà triết học, nhạc sĩ, nhà thơ,
nhà văn, nhà viết kịch… và trên tất cả ông là văn hóa lớn. Trời hình như quá hào
phóng dành cho Nguyễn Đình Thi, nhưng cũng như mọi nghệ sĩ, trong ông vẫn
có những khoảng lặng sâu lắng như “… thềm nắng lá rơi đầy” .
Nhà văn Nguyễn Đình Thi nhận lời cuộc gặp gỡ với người viết
bài tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam, khi đó ông là Chủ tịch
Hội. Có lẽ hơn 7 năm trước sự ồn ào của văn học đổi mới, có nhiều ý kiến trái
chiều, kể cả sự thị phi nhấn vào những nhà văn trên cương vị quản lý Hội Nhà
Văn Việt Nam mà Nguyễn Đình Thi làm Tổng thư ký hơn 2 thập kỷ làm ông buồn
lòng. Khác nhiều người lên tiếng phân trần hay giãi bày, Nguyễn Đình Thi im lặng
lùi về góc riêng mình viết. Rồi cũng qua nhanh, người ta đều nhận thấy rằng
Nguyễn Đình Thi là “hạt vàng” không thể phủ nhận và việc ông ra gánh vác thay
đàn anh Cù Huy Cận làm Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam được
toàn thể giới nghệ sĩ nước nhà phấn khởi.
Tôi cũng như mọi người đều rất ngưỡng mộ hình ảnh một trang nam tử tuấn tú có
chút bụi trần của Nguyễn Đình Thi thời trai trẻ khi mới lập nước. Sau này khi
thấy hình ảnh Chê đội mũ nồi gắn sao những thập niên 60 thì nhiều văn nghệ sĩ đều
thầm thốt: “Ngày trước ở chiến khu Việt Bắc Nguyễn Đình Thi cũng kiêu hùng như
thế này rồi!”. Vì thế tiếng đồn về sự hào hoa của ông âm vang mãi. Còn bây giờ
là ông cụ hơn 70 tuổi nhưng rất mẫn thiệp, nhẹ nhàng, chừng mực, khi tôi nói về
chữ “hào hoa” ông lắc đầu nhẹ, khi đưa lại bản thảo ông không xóa mà chỉ gạch
chân ra ý… nên thôi!. Tôi nghĩ rằng có lẽ người đàn ông danh tiếng này quá
hiểu cái giá của hai chữ đó. Nhà văn Kim Lân nói rất thật: “Ai chứ ông Thi đến
tôi còn mê nữa là phụ nữ. Ông ý đẹp trai nhất hội đấy!”. Ta sẽ hiểu vì sao nhà
báo cánh tả, nữ du kích anh hùng nước Pháp Madeleinen Riffaud đã bị “sét đánh”
giữa thành Berlin khi dự Đại hội sinh viên thanh niên thế giới năm 1951 khi gặp
chàng trai 27 tuổi từ Việt Nam tới. Đó là mối tình đầy lãng mạn và nổi tiếng một
thời đã được nhiều người nói tới.
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy
Nhà thơ trầm ngâm một chút, ông nói dù sinh ra ở Lào nhưng thực
ra tuổi thơ ông gắn liền với Hà Nội, vì dân gốc vẫn là đây. Những dòng thơ đó
chính là nỗi nhớ về những vỉa hè đường Quang Trung bây giờ nơi có những hàng
cây cơm nguội nhuộm vàng lá khi thu về, hơi may xao xác từ hồ Thuyền Quang thổi
tới những sớm mai. Chính vì câu thơ này mà ông bạn già Nguyễn Tuân cầu kỳ cứ sớm
sớm chống ba toong ra hồ Thuyền Quang cảm nhận và có lần ông Nguyễn thốt lên:
“Hà Nội bây giờ hiếm còn hơi may như Thi nói rồi!” Tinh tế thật. Còn những rộm
lá vàng trên vỉa hè mùa thu hay chớm đông Hà Nội thì đúng là… chỉ Hà Nội mới có,
không nơi nào có màu sắc và hình ảnh lung linh thế!
Gói cốm lá sen làng vòng tuổi thơ mà Nguyễn Đình Thi đã mở
bài thơ bằng ba câu thơ thật kỳ diệu, hấp dẫn đến lạ lùng:
Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Mang tính khái quát lớn cho nội dung mà nhà thơ sẽ nói tiếp
theo, hiếm có bài thơ kiểu “chính trị” mà lại lãng mạn như bài thơ Đất nước,
làm cho bài thơ đã bay bổng ngay từ câu đầu tiên. Càng kỳ lạ hơn hay do phong
cách cẩn trọng của nhà triết học mà bài thơ này được tác giả làm đi sửa lại tới
hoàn chỉnh trong 6 năm! Từ năm 1948 tới năm 1954.
Về hai bản nhạc của mình Nguyễn Đình Thi lại phấn chấn hẳn lên khi hỏi, với
bản Diệt Phát Xít đó là cuộc “thách đố” với ông bạn đất Hải Phòng Văn Cao trước
ngày khởi nghĩa. Văn Cao có Tiến Quân Ca, còn Nguyễn Đình Thi có Diệt
Phát Xít. Sau đó bài thành Quốc ca, bài thành nhạc hiệu của Đài Tiếng nói Việt
Nam vang muôn phương. Riêng bài Người Hà Nội có rất nhiều điều về nó,
Nguyễn Đình Thi kể rằng, khi đó ông theo chiến sĩ “Liên khu 1” sau này mới đổi
thành Trung đoàn Thủ đô rút về phía Hà Tây vào mùa đông năm 1946. Tới Hà Đông,
ông ghé vào ngôi nhà đang chuẩn bị tản cư, trong phòng có chiếc đàn piano. Nhìn
về phía Hà Nội rực lửa cháy bất giác trong tiềm thức vang lên: “Đây Hồ gươm, Hồng
Hà, Hồ Tây…” những địa danh thân thuộc bao năm đang xa dần… Càng kỳ lạ hơn dù
biết chút nhạc lý nhưng chưa bao giờ chơi piano nhưng ông vẫn bấm… Ký âm xong,
viết lời ông lấy tên bài hát là Tiếng hát của một người Hà Nội ý là chỉ riêng
cho mình, nhưng khi đưa cho Văn Cao ở khu tản cư xem, Văn Cao ôm lấy bạn nói:
“Thi ơi! bài của cậu sẽ bất hủ rồi! nhưng nên sửa lại tên đi!” thế là thành tên
Người Hà Nội. Có nhiều nhạc sĩ học cao, biết rộng cho tới bây giờ vẫn
không lý giải được về Người Hà Nội. Riêng Nguyễn Đình Thi sau đó mãi mãi không
viết bản nhạc nào nữa vì ông nói vui: “Không đủ kiến thức để viết tiếp nữa, viết
thêm người ta cười”! Sự khiêm tốn quá mức, vì hàng nghìn nhạc sĩ Việt Nam có mấy
người sánh được với tác giả Diệt Phát Xít và Người Hà Nội.
Không đủ thời gian nói về tiểu thuyết vì thú thật không mấy người bình thường đọc
trọn vẹn bộ Vỡ bờ của ông. Chúng tôi nói về kịch. So với trang văn, kể cả thơ nữa
kịch của Nguyễn Đình Thi thuộc hạng kinh điển bậc thầy. Đạo diễn số 1 Việt Nam
Nguyễn Đình Nghi (con trai nhà thơ Thế Lữ) khi tôi hỏi về kịch của Nguyễn Đình
Thi, đạo diễn tâm đắc: “Kịch của Nguyễn Định Thi vượt trội so với các nhà biên
kịch khác ở chỗ ông khai thác nhân vật quan tác phẩm văn học chứ không sự kiện
lịch sử, và vì là nhà triết học nên tính khái quát rất cao như vở Con Nai Đen,
Nguyễn Trãi Ở Đông Quan thì tuyệt vời…” Khi đó Nguyễn Đình Nghi cũng đã tuổi
cao, sức yếu nhưng ông vẫn quyết tâm dựng vở Rừng Trúc của Nguyễn Đình Thi và
thành công vang dội. Nghệ sĩ Nhân dân Lê Khanh khi vào vai Chiêu Hoàng trong vở
Rừng Trúc thấy mê những đài từ long lanh của tác giả mặc dù thuộc rất khó vì rất
dài. Ông Nghi vẫn có điều ước là đã chờ Nguyễn Đình Thi viết vở kịch về Trần
Hưng Đạo trước Hội nghị Bình Than nổi tiếng… vì theo ông chỉ có ông Thi mới làm
được hình tượng nhân vật vĩ đại này nhưng tiếc thay cả hai ông Nguyễn Đình đều
không thỏa nguyện vì tạo hóa đã đón các đi.
Người ta nói Nguyễn Đình Thi làm quan quản lý văn nghệ suốt hơn 2 thập kỷ quá
hiền lành, ông được quá nhiều bổng lộc nhưng nên nhớ rằng các tác phẩm của ông
đều là tạo những đợt sóng tranh luận dữ dội như thơ không vần những năm
1948, đặc biệt các vở kịch như Con Nai Đen, Nguyễn Trãi Ở Đông Quan những thập
niên 80 đều bị cho là “có vấn đề”; những bài tiểu luận thẳng thắn của ông cũng
làm giới phê bình xao động… để hiểu khí phách của người cầm bút đáng nể thế
nào.
Nguyễn Đình Thi đã rời “thềm nắng mùa thu” tròn 10 năm (ông mất ngày
18-4-2003) và chỉ ít ngày nữa kỷ niệm 89 tuổi (ông sinh ngày 20-12-1924)… Một
vì sao khuê của đất Việt!.
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy
Bài và ảnh: Lê Đức Dương



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét