Yếu tố âm nhạc trong tác phẩm phim truyện
I. VỀ YẾU TỐ ÂM NHẠC TRONG TÁC PHẨM PHIM TRUYỆN ĐIỆN ẢNH
Âm nhạc là một thành tố quan trọng trong hệ thống các ký hiệu
âm thanh, góp phần quan trọng vào quá trình sáng tạo tác phẩm điện ảnh. Việc điện
ảnh đưa âm nhạc vào trong phim đã tạo nên những hiệu quả cảm xúc, đưa lại cho
người xem những mỹ cảm. Ngoài ra, ở một số bộ phim, âm nhạc còn độc lập bổ sung
ý tứ cho tác phẩm. Người nhạc sĩ viết nhạc cho phim phải dệt những sáng tạo của
mình vào một tấm vải chung duy nhất của bộ phim - đó là màn ảnh.
Nghệ thuật điện ảnh đã biết tiếp thu những năng lực hàm ý từ
các loại hình nghệ thuật khác, trong đó có âm nhạc. Âm nhạc trong phim đồng
hành với hình ảnh, góp phần hỗ trợ cho phần hình ảnh của phim để mình họa cho ý
tưởng của tác phẩm và chủ đề của tác phẩm.
Nhạc phim là một thể thức sử dụng những yếu tố âm nhạc nhất định,
và cách sử dụng của nó có những nét khác biệt so với tác phẩm âm nhạc tự thân.
Cảm thụ âm nhạc trong tác phẩm điện ảnh hướng sự chú ý của người xem tập trung
vào quá trình diễn tiến của hành động phim thông qua hình ảnh và lời thoại.
Vì đặc trưng riêng, nhạc phim không có tính liên tục về mặt
thời gian và cấu trúc hoàn chỉnh như ở âm nhạc tự thân. Trong phim, thời lượng
nhạc diễn biến chỉ diễn ra ở từng phân đoạn, trường đoạn. Sự thống nhất của nội
dung phim đã chi phối tới diễn biến và phương cách thể hiện của âm nhạc, nhằm tạo
lập nên sự hoàn chỉnh cho chỉnh thể tác phẩm điện ảnh.
Công việc sáng tác nhạc phim thường trên nguyên tắc dựa vào
những yêu cầu cụ thể của kịch bản điện ảnh. Vì hỗ trợ đắc lực cho lĩnh vực hình
ảnh, nên âm nhạc viết cho phim thường dùng những phương tiện thể hiện của âm nhạc
để góp phần làm nhấn mạnh hoặc lý giải cho các biểu tượng trong tác phẩm điện ảnh.
Yếu tố âm nhạc tham gia vào phim đã làm cho ngôn ngữ điện ảnh sinh động hơn và
có sức biểu cảm cao.
Âm nhạc trong phim thường không có tính liên tục về mặt thời
gian, không nhất quán về cách thức, và phương tiện thể hiện. Đó là hình thức âm
nhạc với mối quan hệ tương hỗ giữa hai lĩnh vực chủ yếu: Âm thanh và hình ảnh.
Âm nhạc được xử lý trong tác phẩm Điện ảnh như một yếu tố ngôn
ngữ, góp phần phản ánh tâm trạng nhân vật, phản ánh thiên nhiên và thực tại
khách quan cuộc sống. Việc sử dụng âm nhạc trong phim đã làm cho tác phẩm điện ảnh
trở nên gần gũi hơn với hiện thực.
Những âm thanh hiện hữu trong cuộc sống được đưa vào phim (dù
hiện thực hay mô phỏng) đều mang ý nghĩa tạo dựng một không gian, tạo không
khí, giúp người thưởng thức dễ dàng thâm nhập vào tác phẩm. Ngoài ra, âm nhạc
còn được đưa vào phim với tư cách như một yếu tố nghệ thuật.
Trong tác phẩm Điện ảnh, yếu tố âm nhạc được xử lý dưới nhiều
hình thức, để miêu tả tâm tư, tình cảm của nhân vật, được sử dụng để gây kịch
tính, hoặc để tạo môi trường không gian cho tác phẩm. Bàn về âm nhạc trong
phim, nhà soạn nhạc Khatsaturian cho rằng: Nếu biết cách xử lý thì “Bản thân âm
nhạc và tiếng động được xử lý trong phim cũng có thể chơi tốt như một nhạc cụ”.
II. “TÍNH NHẠC” TRONG TÁC PHẨM VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TRUYỀN THỐNG
Văn xuôi truyền thống Việt Nam cũng mang nét duy cảm của thơ,
với lối cấu trúc cân đối, nhịp nhàng, chặt chẽ, có vần điệu. Tính chất này xuất
phát từ đặc trưng tiếng Việt là một ngôn ngữ giàu thanh điệu, tự thân các thanh
điệu đã tạo nên “tính nhạc” cho câu văn. Ở thể loại tiểu thuyết xuất hiện sau
này cũng mang dấu ấn của truyền thống: tính chất cân đối nhịp nhàng, biểu
trưng, ước lệ - những nét đặc thù của văn học Việt Nam. Các thể loại tiểu thuyết,
văn chính luận của Việt Nam đôi khi cũng có thể mang chất trữ tình, chất thơ,
và mang vần điệu của “tính nhạc”.
Trong tiếng Việt, hình thức thơ vốn được phổ biến khá rộng
rãi. Ngôn ngữ thơ ca nổi bật với tính nhịp điệu, tính âm hưởng, tính trữ tình
và gợi tạo sự liên tưởng, tưởng tượng. Trong ngôn ngữ thơ ca truyền thống, nổi
bật chất nhạc trong thơ, với sự cộng hưởng của ngôn ngữ và tính âm nhạc trong
ngôn từ gợi cảm, như cổ nhân từng nhận xét “Thi trung hữu họa” (Trong thơ có họa),
và “Thi trung hữu nhạc” (Trong thơ có nhạc).
Hầu như tất cả các loại hình của Sân khấu truyền thống cổ
truyền như chèo, tuồng, hay loại hình ra đời sau này như cải lương, bài chòi, đều
có một đặc điểm xuyên suốt lấy nguồn âm nhạc từ nền âm nhạc dân gian truyền thống.
Âm nhạc và các làn điệu dân ca Việt Nam phần lớn đều mang đậm chất trữ tình với
nhịp điệu chậm rãi, âm sắc trầm, gợi tình cảm quê hương, đất nước, cội nguồn,…
Âm nhạc truyền thống thường mang tính biểu cảm rất rõ nét với
hai thành tố: dân ca và nhạc cổ. Phần lớn các điệu hát, bài ca được khởi nguồn,
phát sinh và tồn tại từ trong sinh hoạt sản xuất, từ trong các dịp lễ hội của
người nông dân thời xa xưa. Truyền thống “thiên về thơ ca” của nghệ thuật ngôn
từ Việt Nam đã khởi sinh ra lối hát làn điệu dân ca phong phú, với đầy đủ sắc
thái “địa văn hóa” của ba miền Bắc - Trung - Nam.
Nghệ thuật âm nhạc truyền thống Việt Nam nổi bật với các đặc
tính như: tính biểu cảm, tính tổng hợp và tính linh hoạt cao độ của nghệ thuật
âm sắc.
Đặc biệt, khi nghệ thuật sân khấu phương Tây thâm nhập mạnh mẽ
vào Việt Nam, ở Nam Bộ hình thành cải lương như một sản phẩm của trào lưu cải
cách nghệ thuật hát bội theo hướng bổ sung những yếu tố của sân khấu phương
Tây. Cùng với nghệ thuật cải lương, âm nhạc Tài tử miền Nam đã thành hình. Sự
xuất hiện của điệu ca vọng cổ được phần lớn công chúng ưa thích, có thể cho thấy
tính biểu cảm và chất trữ tình vẫn là một yếu tố hiện hữu khá mạnh mẽ trong
truyền thống của người Việt Nam.
III. BẢN SẮC DÂN TỘC TRONG ÂM NHẠC
Bản sắc văn hóa trong nghệ thuật Việt Nam được hình thành và
phát triển gắn liền với lịch sử của đất nước. Cũng như các đặc trưng của bản sắc
văn hóa, bản sắc văn hóa trong nghệ thuật truyền thống Việt Nam cũng có biến đổi.
Sự biến đổi thể hiện trong việc tiếp nhận và xử lý Việt hóa các yếu tố mới.
Âm nhạc truyền thống Việt Nam là một bộ phận của văn hóa, là
tinh hoa sáng tạo nghệ thuật các thế hệ. Bản sắc văn hóa trong âm nhạc truyền
thống Việt Nam thể hiện qua những đặc điểm của dòng âm nhạc dân gian tức nhạc
hát - dòng “chủ lưu”, gắn liền với ngôn ngữ.
Bản sắc văn hóa dân tộc trong âm nhạc truyền thống Việt Nam
được thể hiện ở “tính biểu trưng”, “tính biểu cảm”, “tính tổng hợp” và “tính
linh hoạt”. Các đặc tính này được cụ thể qua các đặc điểm về nhịp điệu, nhịp độ,
nội dung, tính chất âm nhạc trong các làn điệu, các bài bản; qua “nguyên lý đối
xứng, hài hòa”.
Âm nhạc Việt Nam hiện đại là kết quả sự tiếp biến từ âm nhạc
châu Âu vào âm nhạc Việt Nam, làm biến đổi những phương thức biểu đạt của âm nhạc
Việt Nam trên hai lĩnh vực Thanh nhạc và Khí nhạc.
Về khí nhạc, âm nhạc Việt Nam hiện đại xuất hiện các tác phẩm
mới viết cho các nhạc cụ truyền thống; các tác phẩm kết hợp nhạc cụ truyền thống
với các nhạc cụ có xuất xứ từ châu Âu và các tác phẩm viết cho các nhạc cụ có
xuất xứ từ châu Âu.
Các tác giả Việt Nam luôn có ý thức thể hiện bản sắc dân tộc
trong các tác phẩm của mình. Bản sắc dân tộc đó được thể hiện thông qua sự vận
dụng các đặc trưng của âm nhạc truyền thống Việt Nam trong tác phẩm; từ nhịp điệu,
nhịp độ đến cấu trúc âm nhạc để xây dựng bè giai điệu, bè đệm cho đến các kỹ
thuật diễn tấu mang sắc thái dân tộc của nhạc khí. Bản sắc dân tộc được thể hiện
trong việc sử dụng âm nhạc từ các bài dân ca, các bài bản trong các thể loại âm
nhạc truyền thống làm giai điệu chủ đề tác phẩm.
Để xây dựng nên một không gian hiện thực cuộc sống sinh động
với những diễn biến về tư tưởng, tính cảm. Tác phẩm Điện ảnh đã sử dụng những
phương tiện âm thanh - ngoài ngôn ngữ thoại còn có các thành tố như: âm nhạc,
tiếng động,... Trong thành phần âm thanh của điện ảnh thì yếu tố âm nhạc trong
sáng tác phim truyện Điện ảnh, Truyền hình đã được đặc biệt quan tâm.
Đề cập đến “yếu tố âm nhạc trong tác phẩm phim truyện Điện ảnh”,
phân tích về “tính nhạc” trong tác phẩm văn học nghệ thuật truyền thống, nói về
bản sắc dân tộc trong âm nhạc nhằm tạo nên một sắc thái riêng biệt - sắc thái
dân tộc trong tác phẩm phim truyện Điện ảnh và Truyền hình - Đặc biệt là đối với
các sinh viên đang được đào tạo tại Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Tphố
Hồ Chí Minh.
Phan Thị Bích Hà





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét