Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023
Phong thủy
PHONG THỦY LUẬN
Mỗi con người sinh ra đời tại những thời điểm, những vị trí khác nhau trên trái
đất. Khi đó sự vậnhành của các thiên thể trên những quỹ đạo khác nhau, đối với
trái đất thì chịu ảnh hưởng mạnh nhất cảu các hành tinh trong hệ mặt trời như mặt
trăng, mặt trời, sao kim, sao hoả, sao thổ,... cùng các tia vũ trụ, các yếu tố
môi trường tác động vào mỗi con người khác nhau, do đó được hình thành nên với
những tố chất trong đục khác nhau. Khoa học hiện đại cũng chỉ ra con người bị
chi phối bởi những chu kỳ sinh học, chẳng hạn như chu kỳ trí tuệ, sức khoẻ và
tâm lý. Chính vì thế mỗi người có một xuất phát điểm khác nhau, một quá trình
sinh hoạt bị chi phối bởi những chu kỳ khác nhau, người xưa gọi đó là “Thiên Mệnh”.
Muốn đánh giá một học thuyết chẳng phải là chuyện dễ. Tuy nhiên, đời nay người
ta đã khẳng định, giá trị của Nho học ít nhất có hai điểm chính sau đây:
5/- Họa phước vô môn. Tránh họa cầu phước, là lẽ thường tình của con người,
nhưng Lão Tử cho rằng, cái lẽ đó không chắc chắn. Bởi trong quá trình đời người,
đâu là họa đâu là phước, thật khó nói lắm. Lão Tử bảo rằng, họa ư, lắm khi phước
nhờ đó mà có; phước ư, biết đâu đó là căn nguyên của họa. Cho nên đã có chuyện
"Tái ông thất mã, yên tri phi phúc".
Đời sống vật chất của Trang Tử rất ư nghèo nàn. Có lần mặc áo vá, kéo đôi giày
rách, vào điện yết kiến Nguỵ vương. Vua hỏi: "Trông tiên sinh sao có vẻ mệt
mỏi thế? Trang Tử đáp: "Tôi vốn nghèo,. nhưng chẳng mệt mỏi tí nào".
Ý nói là, "tôi chỉ thiếu thốn về điều kiện vật chất bên ngoài thôi, trong
thâm tâm tôi, vẫn chan chứa thiên cơ được vui sống như ai". Lại có lần, vì
hết gạo nấu cháo, Trang Tử vác mặt đi hỏi vay vị Giám hà Hầu. Hầu bảo: "Được
rồi chờ ta lãnh lương sê cho ban vay ba trăm nén vàng. Chịu không?" Trang
Tử đáp lại bằng câu truyện: "Hôm qua, Chu này gặp kẻ hô hoán giữa đường,
nhìn lại thấy dưới vết xe có con cá chép. Hỏi cá làm sao thế? Đáp rằng: Ta vốn
là thần sóng ở biển đông, nay nhờ mi giúp cho một chậu nước, được chăng? Chu bảo:
Được lắm, để ta nam du đến xứ Ngô, Việt, rồi dồn hết nước Tây giang mà đón
ngươi. Chịu không? Cá giận thất sắc: Ta đã mất môi trường sinh sống bình thường,
thiếu chỗ nương thân, chỉ cần một chậu nước thôi, chẳng ngờ mi lại nói như vậy,
chi bằng xỏ mang ta xách vào chợ cá còn hơn". Đây, chỉ là câu truyện ngụ
ngôn, nhưng cũng đủ cho ta thấy, đời sống vật chất của Trang Tử cùng quẫn đến mức
nào rồi. Trong xã hội thời cổ Trung Quốc, vì điều kiện kinh tế còn thiếu thốn,
phần đông thường dân sống trong cảnh nghèo túng. Phàm là người học trò, nếu muốn
thoát cảnh nghèo khó, con đường duy nhất là ra làm quan. Sự thật đã chứng minh,
thời đại đó có nhiều người học trò nhờ làm quan mà vinh thân phì gia, hoặc lưu
danh sử sách. Nhưng chẳng may, trên đời lại có những hạng người, trời sanh ra
không thể làm quan được, trong số đó, Trang Tử là nhân vật điển hình nhất, bởi
Người coi phú quý như đám mây trôi, lắm khi phú quý còn là cạm bẫy của đời người
nữa là khác. Có lần Trang Tử đang ngồi câu cá ở bờ sông Bốc, Sở vương sai hai vị
Đại phu đến mời ra làm quan, Trang Tử vẫn thản nhiên cầm cần bảo: "Ta nghe
đâu nước Sở có con rùa thần, đã chết đi ba ngàn năm rồi, nay được nhà vua dùng
khăn lụa gói kỹ, đặt vào khay vàng thờ nơi miếu đường. Vậy theo các Ngài nghĩ,
rùa muốn sau khi chết để lại xác quý như vậy, hay là thích lúc còn sống, được
ngoáy đuôi dưới ao đìa?" Hai Đại phu đáp rằng: "Chắc chắn là thích
ngoáy đuôi dưới ao đìa hơn". Trang Tử tiếp lời ngay: " Thế thì các
Ngài để cho tôi được ngoáy đuôi dưới ao đìa thôi". "Ngoáy đuôi dưới
ao đìa", là một câu nói tượng trưng cho đời sống tự do thoải mái, mà Trang
Tử cho là quý hơn hết.
Tiếc thay, ngay tại bản quốc cũng không đắc chí Tuân Tử lại tái xuất ngoại,
sang nước Sở. Tại Sở, Tuân Tử được Xuân Thân Quân bổ làm huyện lệnh huyện Lan
Lăng, rồi từ đó định cư luôn tại chỗ, không trở về cố quốc nữa. Vào những năm
cuối cùng, lúc tuổi về già, Tuân Tử mở trường tư thục dạy học và viết sách,
sáng lập ra học phái Lan Lăng, tạo dựng phong khí thư hương cho xứ này. Từ đó,
học trò Lan Lăng hay lấy chữ "Khanh" đặt tự, để kỷ niệm thầy Tuân Tử.
Mặc Tử chẳng những đã thực hiện lý tưởng "phi công", bằng kỹ thuật
khoa học và hành động cụ thể đồng thời cũng là một nhân vật bài trừ mê tín dị
đoan, bằng kinh nghiệm bản thân. Câu chuyện đã xây ra là, có lần Mặc Tử đang
trên đường sang nước Tề ở phương bắc, tình cờ gặp một thày bói bảo với Mặc Tử rằng:
"Bữa nay vừa đúng ngày Thượng đế chém Hắc long (Rồng đen) nơi phương bắc,
tiên sinh có nước da ngăm ngăm, bây giờ mà lên hướng bắc là nguy hiểm đấy!
" Mặc Tử không tin, vẫn cứ đi như thường, nhưng rồi buộc phải quay trở lại,
vì nước sông Tư thủy tràn mất lối đi. Thầy bói cho là đã ứng nghiệm với lời
tiên tri của mình, Mặc Tử bác lại rằng: nước sông tràn lên ngập đường, làm cho
kẻ ở phía nam không lên được phía bắc, người ở phía bắc cũng chẳng xuống được
phía nam, trong số có cả kẻ nước da láng, người nước da đen, cớ sao họ cũng bị
kẹt hết vậy? Hơn nữa, (như ông đã nói) ngày giáp ất, Thượng đế chém Thanh long ở
phương đông, ngày bính đinh, chém Xích long ở phương nam, ngày canh tân chém Bạch
long ở phương tây, ngày nhâm quý chém Hắc long ở phương bắc. Nếu nói như ông
thì khắp thiên hạ đều bị cầm chân, chẳng còn ai đi đâu được cả. ông đã nói tầm
bậy rồi đấy!"
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét