Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023
Vũ trụ và cá nhân trong thơ W. Whitman và R. Tagore
Vũ trụ và cá nhân trong
Không phải đến R. Tagore (1861-1941) - trong Amilya
Chakravaty, vấn đề vũ trụ vacá nhân mới được đặt ra, hay như trong Lá cỏ của W.
Whitman (1819-1892) mà hơn một lần R.Tagore viện dẫn, qua đó chứng tỏ sự tâm đắc
của ông đối với nhà thơ Mỹ đàn anh. Tagore đã phân tích thơ Whitman để chứng
minh quan niệm của ông về vũ trụ và cá nhân (1). Ông cho rằng: thế giới tồn tại
theo cách mà ta nhận thức nó tồn tại, nghĩa là vật cho ta chứ không phải vật tự
nó, theo đó ta có thể kiến tạo lại thế giới theo cách của mình, và con người
là trung tâm của thế giới ấy. Theo đó Whitman đã dựng nên một vũ trụ bằng thơ
ca mà chính ông là trung tâm “ở trung tâm thế giới ông, ngự trị tính cách của
riêng ông. Mọi sự việc, dáng dấp của thế giới đó có liên quan đến sức mạnh sáng
tạo của trung tâm ấy” (2). Thuộc về hai định hướng tư tưởng khác nhau, giữa Đông
và Tây có sự khác biệt lớn, nhưng Whitman và Tagore là mối duyên kỳ ngộ độc
đáo trên lĩnh vực Thơ ca - Tư tưởng, đặc biệt về cảm quan vũ trụ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lịch sử: Chân lý và hư cấu trong Đức Thánh Trần của Trần Thanh cảnh
Lịch sử: Chân lý và hư cấu trong Đức Thánh Trần của Trần Thanh cảnh Có thể nói, với Trần Thanh Cảnh, lịch sử chỉ là cái cớ, phông nền để ô...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét