Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023
Vũ trụ và cá nhân trong thơ W. Whitman và R. Tagore
Vũ trụ và cá nhân trong
Không phải đến R. Tagore (1861-1941) - trong Amilya
Chakravaty, vấn đề vũ trụ vacá nhân mới được đặt ra, hay như trong Lá cỏ của W.
Whitman (1819-1892) mà hơn một lần R.Tagore viện dẫn, qua đó chứng tỏ sự tâm đắc
của ông đối với nhà thơ Mỹ đàn anh. Tagore đã phân tích thơ Whitman để chứng
minh quan niệm của ông về vũ trụ và cá nhân (1). Ông cho rằng: thế giới tồn tại
theo cách mà ta nhận thức nó tồn tại, nghĩa là vật cho ta chứ không phải vật tự
nó, theo đó ta có thể kiến tạo lại thế giới theo cách của mình, và con người
là trung tâm của thế giới ấy. Theo đó Whitman đã dựng nên một vũ trụ bằng thơ
ca mà chính ông là trung tâm “ở trung tâm thế giới ông, ngự trị tính cách của
riêng ông. Mọi sự việc, dáng dấp của thế giới đó có liên quan đến sức mạnh sáng
tạo của trung tâm ấy” (2). Thuộc về hai định hướng tư tưởng khác nhau, giữa Đông
và Tây có sự khác biệt lớn, nhưng Whitman và Tagore là mối duyên kỳ ngộ độc
đáo trên lĩnh vực Thơ ca - Tư tưởng, đặc biệt về cảm quan vũ trụ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Văn học hiện đại Tuyên Quang: Từ 1946 đến nay Mang những đặc điểm chung của văn học hiện đại Việt Nam như sự song hành hai đề tài lớn vớ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét