Ta sẽ không như cốc trà
nguội cuối ngày
Người đăng : nguyenhung
(Đọc tác phẩm Vọng thiên hà của Hoa Mai)
Từ Bước huyền đêm phiêu
linh dưới vòm sao mờ tỏ, em mặc áo cô dâu trong ngày tân hôn làm Người
đàn bà cưới nỗi buồn. Rồi hai năm sau hóa thân thành Cát trong sa mạc hoang
vu để rồi triệu năm sau mở mắt Vọng thiên hà, đem linh hồn “cây sậy
có tư tưởng” phủ dụ nhân gian, dù “hạt bụi” em “mệt nhoài” lăn lóc sau “bao
nhiêu năm làm kiếp con người” (TCS).
Tôi không muốn gọi em là
thi sĩ như mọi người hằng gọi, mà phong tặng em định nghĩa ấn tượng nhất đính
vào ngực trái em huy hiệu “chiến sĩ kiêu hãnh của tự do” (Puskin). Bởi:
Ta sẽ không như
cốc trà nguội cuối ngày
Tâm hồn xanh dẫu trái tim
chi chít sẹo.
(Hoa Mai).
Em kiêu hãnh chẳng cần đớn
đau với trái tim thanh tân đã trải qua một lần bị người ta phản bội. Em khẳng định
mình là đóa Hoa Mai vàng rượm của mùa xuân tận hiến:
Việc của hạt muối là mặn
mà thôi
Việc của Hoa Mai đón xuân
rồi cười.
(Dặn),
Vâng, tôi hiểu, muối thì
cứ mặn mòi từ lòng biển khơi và Hoa Mai trong một sớm mù sương luôn kiêu bạc nở
nụ cười, dù trong ánh xuân ngời còn có đôi làn gió buốt. Em vững chải vươn lên
như cây lúa trong cánh đồng mẹ thơm nức mùi mạ non, để làm ra hạt gạo cha trắng
ngần trong đêm thanh hò hụi nhặt khoan.
Qua rồi thuở làm thơ sầu
muộn, thời hoàng kim của những lời thở than lên ngôi, người ta đội vương miện nữ
hoàng thơ tình ái cho những câu thơ tuyệt tác trong nỗi tuyệt vọng. Cũng qua rồi
những yếu đuối nhi nữ thường tình được tôn vinh qua bao thế hệ thơ lãng mạn.
Em bây giờ bỗng tự thân cựa
mình ôm chầm lấy tự do, kiêu hãnh nhún nhảy bài luân vũ hiện đại. Ngôn ngữ thơ
em ngậm sữa nhân văn tinh khiết như ngàn lúa trổ đòng, tâm cảm thơ no tròn như
hạt gạo, và giọt lệ em bây giờ không rơi xuống từ sự yếu mềm:
Cây lúa đội bùn mới làm
ra hạt gạo
Hạt lệ của mình không thể
dễ dàng rơi.
(Bớt ngốc).
Em bay lên cùng cánh chim
trí tuệ để nhận thức thế giới, biểu đạt triết lý tồn sinh bằng thứ ánh sáng nhiệm
mầu:
Tiếng vọng trong đất mọc
cây gọi chim về làm tổ
Mỗi tiếng chim giục nở một
bông hoa
Tiếng vọng đáy sông làm
sóng ngân nga
Ru thuyền say ngủ
(Tiếng vọng)
Chính vì thế, em là phồn
sinh, là bản năng, là khởi nguyên của ý thức hạnh phúc lứa đôi. “Định nghĩa
yêu” bộc bạch tự nhiên như đá sỏi tồn tại, câu thơ em gần gủi như hơi thở của
xác thân. Giọng thơ kiêu hãnh thách đố, ẩn hiện dấu vết hiện sinh “Buồn ơi chào
mi” của Francois Sagan, tiệm cận với phong cách hậu hiện đại:
Thèm yêu à, có gì là lạ
Đến đất trời cũng muốn
nép bên nhau”.
(Tháng mười một, Sài Gòn lập đông).
Tôi từng viết về thơ sex
thánh thiện của Trần Hạ Vi trong tác phẩm “Bài luân vũ của giao cảm thi ca”: “Cảm
xúc yêu đương đến từ thực tại bản thân được THV tỏ bày bằng cái nhìn thánh thiện,
xây dựng nên lâu đài thơ tình độc đáo, rất trẻ thơ và cũng rất đàn bà:” “của
em, Trần Hạ Vi”/em chết cứng người/tê tê đầu lưỡi” Và
Hoa Mai, đắm đuối trong tình yêu, em thắp lên ngọn đuốc hoan lạc trong thời khắc
âm dương giao hoan:
Anh nghiêng xuống vạm vỡ
một linh hồn
Em tan chảy lững lờ trong
hạnh phúc
Phút thăng hoa giữa đôi bờ
nhật thực
Nồng ấm mùi hương khai mở
suối ngà
(Cho em được là đàn bà).
Tôi bỡ ngỡ về khả năng
phân tích cái hữu hình và vô hình, minh triết và nhân văn. Sen và Quỳnh là hai
chủ thể vật chất độc lập, hời hợt, tồn tại song song, vô cảm: “Sen cười vui
với nắng/ Đâu biết Quỳnh đã tàn”. Thế mà, với “hương” và “gió” thì em
rộng lượng cho cả hai hòa quyện phồn thực để sinh tồn: “Còn giọt hương đi muộn
/Níu gió mà giao hoan”. (Thắp đuốc dỗ quỳnh).
Em lắng nghe tiếng vọng
tri âm từ trong thinh lặng, nên thơ chảy tràn từ dòng suối mật ngôn của tượng
đá:
Thôi về làm tượng đá
Lặng nghe Trăng thì thầm
Cầu hôn thơ bằng sóng
Hoang mộng lời tri âm”
(Dột nát)
Cho phép tôi nhắc lại câu
danh ngôn: “Điều duy nhất có giá trị trong cuộc đời chính là những dấu ấn của
tình yêu mà chúng ta đã để lại phía sau khi ra đi.” (Albert Schweitzer). Có vẻ
như hụt hẫng đánh mất niềm tin vào tình yêu sau một lẩn bị lừa dối, thơ em trơ
gầy:
Ngón tay gầy vun xới những
hư ngôn
Run run trên cành cây mùa
đông không còn trút lá
Lãng mạn hóa điều xa lạ
Cố tin: Vừng ơi...
Tình yêu sẽ quay về.
(Bào chữa)
Càng yêu thương bao
nhiêu, người làm thơ càng hụt hẫng cô đơn bấy nhiêu. Em biết “lắng nghe nỗi buồn
của con người”:
Xuân cứ chín theo thời
gian lạnh lẽo
Kệ ta ngồi ngả mộng phía
lao lung
(Xuân quá lửa)
Vọng thiên hà là
tác phẩm thứ năm của nhà văn - nhà thơ Hoa Mai. Năm 2020, chị xuất bản 2 tập
thơ “Bước huyền đêm” và “Người đàn bà cưới nỗi buồn” thu hút sự chú ý của độc
giả trên văn đàn. Bước sang năm 2021, HM cho ra đời hai đứa con văn xuôi Người
trong giấc mơ (tiểu thuyết) và Duyên (tùy bút), khẳng định sự đa dạng của ngòi
bút và niềm đam mê văn chương của nữ thi sĩ duyên dáng này.
Bút lực của Hoa Mai còn rất
sung mãn, nhà thơ xinh đẹp vẫn luôn khao khát vươn tới dòng thơ hiện đại, tôi
tin rằng, đích đến của Hoa Mai ở tận đỉnh Olimpia, mặc dù nhà thơ muốn tựa vào
bình an:
Thôi ghé vào với cỏ
Tìm hoa vàng như nhiên
Học giọt sương cách vỡ
Trên lối về bình yên.
Trân trọng giới thiệu với
bạn bè bốn phương tác phẩm tuyệt vời này. Vọng thiên hà xứng
đáng được xếp trang trọng trên tủ sách thơ của những người yêu thơ, những người
bạn văn của nhà thơ Hoa Mai.
18/1/2024
Nguyên Bình
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét