Một người không có ký ức tuổi thơ, không có ánh sao lấp lánh
trên nền trời tưởng niệm sẽ có cuộc sống giống thực vật chăng? Trong xã hội như
guồng máy cơ học vĩ mô, dần dần, nhiều người không may phải “chuyển động” trong
thời gian “cơ học” và không gian “cơ giới tốc hành” không sống thực vật
nhưng cũng bị “chuyển hóa cơ học” từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây.
Xã hội chuyển động, phát triển, hiện đại hóa, mà ngược lại, nó tạo nên những
người “bất động” về tâm hồn. Ấy là khi họ không còn cảm nhận rõ những ký ức đẹp
hồn nhiên, lãng mạn về cuộc sống, về tuổi thơ, về dấu ấn đời người giữa dòng chảy
miệt mài trầy xước.
Khi ta chào cuộc đời này bằng tiếng khóc rất trong trẻo của
Thiên Thần vừa rời Thiên Giới là đã cất bước trên đường trần gió bụi, sẽ gồng
gánh suy tư, trăn trở có lúc niềm vui đến như cơn gió, như cành hoa thắm ta bắt
lấy, rồi xem lại và suy nghĩ về chính dấu ấn đời mình. Dấu ấn đó lung linh
thành kỷ niệm. Vết thời gian hằn nẻo về cho kỷ niệm. Có thể ta từng có nhiều kỷ
niệm vui. hoặc cũng có thể có những trang nhật ký dặt dặt kỷ niệm buồn, hoặc
cũng có thể xen kẽ vui và buồn. Nhưng dù ta có là ai, đã từng sống theo cách
nào thì đó phải là những kỉ niệm đặc sắc, gây ấn tượng sâu sắc trong lòng. Khi
cuộc đời quá nỗi truân chuyên, ta thấy cần miêu tả lại dấu ấn kỷ niệm xưa ấy, để
sống và để ru giấc quên đời. Kỷ niệm có gì đặc biệt mà khiến cho ta nhớ mãi?
Thời gian sao trôi qua nhanh thật đấy. Mới tung tăng vui
chơi, vô tư thì giờ đây đã đi qua hơn nửa cuộc đời người. Tôi thực sự rất nhớ
những chuyến vui chơi của tôi lúc nhỏ trên cánh đồng làng có chúng bạn tung
tăng nghịch ngợm. Nhớ hình ảnh con trâu, cánh đồng lúa vàng ngày xưa… Lúc ấy,
chẳng cần phải suy nghĩ gì nhiều và tuổi thơ của tôi là những chuỗi ngày đáng
nhớ. Đó là dấu ấn, là kỷ niệm đã nun đúc con người tôi, cho tôi những bước chập
chững vào đời rất hồn nhiên…
Với tôi, tuổi thơ đó là quãng kí ức đẹp nhất. Dù là kỷ niệm
thường là sân ga nhỏ trên trường trình thiên lý, dẫu vui hay buồn, mỗi khi nhớ
về ký ức tuổi thơ, trong lòng lại rộn lên niềm vui man mác, nụ cười mãn nguyện
nở trên môi. Tôi nhớ nắng vàng ươm rót mật xuống vạn vật, nhớ những sớm quê
trên cành cây, chim ca ríu rít…
Lâu rồi, hình ảnh con trâu già nằm nhai cỏ, những chiếc xe gỗ trâu kéo lúa về nhà đã mất dần. Trong văn hóa đại chúng, hình tượng con trâu phổ biến trong văn hóa phương Đông và gắn bó với cuộc sống người dân ở vùng Đông Nam Á và Nam Á, đặc biệt là trong văn hóa Việt Nam. Hàng ngàn năm nay, con trâu không chỉ gắn bó với đời sống vật chất mà còn gắn bó với đời sông tinh thần của người nông dân Việt Nam. Với người làng, con trâu là đầu cơ nghiệp. Cảnh “trên đồng cạn, dưới đồng sâu/ chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa…” là bức tranh sinh hoạt quen thuộc ở nông thôn.
Lâu rồi, hình ảnh con trâu già nằm nhai cỏ, những chiếc xe gỗ trâu kéo lúa về nhà đã mất dần. Trong văn hóa đại chúng, hình tượng con trâu phổ biến trong văn hóa phương Đông và gắn bó với cuộc sống người dân ở vùng Đông Nam Á và Nam Á, đặc biệt là trong văn hóa Việt Nam. Hàng ngàn năm nay, con trâu không chỉ gắn bó với đời sống vật chất mà còn gắn bó với đời sông tinh thần của người nông dân Việt Nam. Với người làng, con trâu là đầu cơ nghiệp. Cảnh “trên đồng cạn, dưới đồng sâu/ chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa…” là bức tranh sinh hoạt quen thuộc ở nông thôn.
Khắp các làng quê Việt Nam trong mỗi vụ mùa, lại thấy bóng
dáng của những chú trâu chăm chỉ làm việc trên những cánh đồng. Những con trâu
đã giúp cho công việc cày bừa, thu hoạch lúa thóc trong mỗi vụ mùa của các bác
nông dân được dễ dàng hơn. Trâu không chỉ gánh vác một phần không nhỏ vào việc
đồng áng mà trâu còn đem lại rất nhiều lợi ích về mặt vật chất và tinh thần cho
người nông dân chất phác thật thà…
Con trâu như người bạn rất thân thiết với tuổi thơ của tôi. Mỗi
bờ cỏ, bãi đê đều in dấu chân trâu. Những ngày hè thanh bình, bỗng trên cao vút
lên tiếng sáo diều của lũ trẻ chăn trâu thì thật là thú vị. Các chú bé ngồi
trêbn lưng trâu vừa cho trâu ăn vừa thả diều và thả hồn vào tiếng sáo réo rắt
trên không trung. Hay những buổi chiều, chơi trò trận giả. Ngồi trên lưng trâu,
đứa nào đứa nấy đều rất oai vệ và chú tâm để xông vào đối phương.
Khi tôi rưng rưng nhớ những buổi trưa hè, óng dáng những chú
trâu dường như vẫn in đậm trong tâm khảm. Cũng vì lẽ đó, mà bất kì ai có xuất
thân từ làng quê như tôi khi đi xa cũng không thể quên hình ảnh những chú trâu,
những buổi chiều ngồi trên lưng trâu mà thả diều.
Ở làng tôi khi xưa, hầu như nhà nào cũng nuôi trâu để kéo
cày, bừa đất, đạp lúa và thu hoạch lúa từ ruộng kéo về nhà. Đàn trâu nhà ông Bảy
nổi tiếng là khoẻ và đẹp nhất. Sáng sớm tinh mơ, mặt trời chưa mọc, mấy người
con ông đã dong trâu ra đồng cày ruộng để kịp làm đất gieo cấy vụ mùa. Con trâu
đực bốn tuổi, thân hình to lớn, nước da đen bóng, lưng rộng như cánh phản, bốn
chân vững chãi bước đi thong thả trên con đường làng đất ướt sương và ven lộ là
những dải cỏ non mềm sương sau một đêm dài. Đằng sau, ông Bảy vai vác cày, tay
xách ấm nước cùng điếu thuốc rê phì phèo trên môi, miệng í ới gọi người làng ra
đồng làm vụ. Chiếc nùn rơm ngún khói tỏa những đốm lửa li ti treo toòng teng đầu
cán cày.
Trời rạng, buổi làm việc bắt đầu. Mấy chú trâu đứng yên, mắt
lim dim, ngoan ngoãn để cho chủ mắc ách vào vai. Theo lệnh chủ, nó bước xuống
ruộng. Khi lưỡi cày đã cắm sâu vào đất, nó cúi đầu, vai nhô cao, gò lưng mà
kéo. Đôi tai to cùng chiếc đuôi dài phe phẩy theo mỗi bước chân. Nó hiểu từng
hiệu lệnh của chủ qua tiếng vắt, vắt và chiếc roi tre khe khẽ điểm nhịp trên
mông. Cứ thế, theo bước chân trâu, lưỡi cày lật đất thành từng luống đều tăm tắp,
trông thật thích mắt. Đến đầu bờ, nghe tiếng chủ kêu “họ…họ…”, nó lập tức dừng
lại, chờ bác nông dân nhấc cày lên rồi quay đầu, tiếp tục công việc.
Trâu đã gắn bó với người nông dân tần tảo sớm khuya, giữa buổi
trưa hè hay trong cái rét buốt sương tháng giêng, trâu vẫn cần cù nhẫn nại mải
miết cày ruộng, kéo xe. Trâu gò lưng kéo cày, thong thả theo nhịp bước và tiếng
chỉ huy của bác nông dân, ngoan ngoãn, chăm chỉ. Hết thửa ruộng nọ đến thửa ruộng
kia, trâu cày bừa nhuần nhuyễn để những cây mạ non đặt xuống lớp bùn sếnh sang
màu mỡ hứa hẹn một mùa bội thu. Đến mùa gặt, người và trâu hăm hở đón những
bông lúa vàng. Trâu kéo xe đi trước, người đẩy phía sau cùng vui vẻ, phấn khởi
trước một mùa bội thu.
Người và trâu cặm cụi cày cho tới gần trưa, mặt trời tỏa ánh
nắng chói chang xuống mặt đất. Chiếc áo nâu bạc màu của mấy bác nông phu ướt đẫm
và lưng trâu cũng bóng nhẫy mồ hôi. Thửa ruộng khá rộng đã cày xong một nửa.
Người nông dân tháo cày, dong trâu vào gốc cây trâm bầu cổ thụ trên gò đất cao
giữa đồng rồi đi cắt cho trâu một ôm cỏ. Chú trâu đưa lưỡi liếm từng nạm cỏ
tươi non rồi nhai sồn sột ngon lành. Bác nông dân gần đấy mới nới dây cột trâu
dưới rặng bạch đàn lề ruộng, rồi bác cởi áo, lội xuống mương rửa mặt, lau người,
sau đó, ngồi dưới bóng cây giở cơm ra ăn. Gió mát lồng lộng thổi, chú trâu bất
chợt kêu to lên một tiếng “ngọ… ò... ò… ọ.”, vẻ khoan khoái lắm…
Những đứa trẻ con bọn tôi khi ấy đã phải phụ giúp gia đình
trong việc chăn trâu. Với chúng tôi, chăn trâu không phải là việc nặng nhọc.
“Công việc chăn trâu” của tuổi nhỏ đã đem lại cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
Ký ức tuổi thơ khi nhớ về quê hương thôn quê ai chẳng nhớ một thời chăn trâu cắt
cỏ ấy. Chăn trâu, ngồi trên lưng trâu thổi sáo hay thả diều, đuổi bướm bẫy
chim, rồi thoả thích tắm mát ở bờ sông quê nhà... những hình ảnh đó in sâu
trong tâm khảm, trở thành kỷ niệm ngọt ngào dịu mát lòng ta trước cuộc đời đầy
những lo toan mệt mỏi. Chẳng thế mà hình ảnh cậu bé ngồi trên lưng trâu thổi
sáo giữa cánh đồng lúa bát ngát xanh đã đi vào bức tranh dân gian tự nhiên, đẹp
đẽ như một mảnh tâm hồn đất Việt.
Ngày nay, dẫu máy cày kéo, máy liên hợp đã thay sức trâu rất
nhiều nhưng nó mãi là vật yêu, vật thiêng trong sâu thẳm tâm hồn tôi, như người
bạn xa xăm mà rất đỗi gần gũi thân thương.
Nguyễn Văn Thượng
|





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét