Áng mây trôi bao lâu thì ngừng trôi đọng lại thành mưa
trên những cánh rừng, con phố và chìm trong biển? Cánh bèo trôi bao xa
mới già vỡ và tan mảnh trong dòng trôi hoặc nơi ao đọng trên đường
nổi trôi? Chắc không ai trả lời được khi cơn mưa từ đâu, và cánh bèo
trôi từ đâu ai biết được. Như cuộc sống tôi trôi dạt nhiều nơi, khắp chốn
rồi neo lại ở một góc nhỏ của thị trấn đồng bằng, hay giạt về cuối miền
gần giáp biển cuối trời sông nước. Nhiều lúc tôi cứ chạnh lòng, tủi thân vu
vơ khi nhìn đám nhỏ chơi trong sân rồi tự hỏi: “Sống như trẻ thơ, như áng
mây còn trên trời trong vắt, cứ bay nhảy lang thang vô tư cho đến khi
đời chín và kết đọng thàng mưa nguồn, như cánh bèo non theo đàn tung
tăng cỡi sóng chu du thật đẹp. Tuổi thơ đẹp, nhưng mấy ai đã trải qua
trong êm đềm không vết trầy xước. Tự hỏi rồi ngay lập tức tự trách mình
thôi đừng tiếc một thời xa...
Tuổi thơ tôi không bay bổng thần tiên, không đầy những
vầng thơ đẹp, mà cũng thường thôi, đứa trẻ quê nào lại chẳng lớn lên
trong chật vật, chỉ vỏn vẹn cánh đồng, mảnh vườn và một dòng sông?
Nhưng tôi cũng đã được sống trong hơi ấm của tình yêu thương.
Chiều nay, những cánh cò đậu trắng bờ lúa duyên hải xa xôi,
đưa tôi về tuổi thơ với cánh cò hiền hậu trắng tinh sải cánh trên
đồng chiều miền tây. Đất nước này đẹp thật, những cánh cò đã đi
vào ký ức dệt thành những tình cảm thiêng liêng. Tôi từng trôi qua
tuổi thơ nơi ven đồng làng nhẹ êm như nhịp thở, ngọt ngào và ấm áp như câu
chuyện cổ tích bà kể cho tôi mỗi khi ba má vắng nhà tần tảo ngược xuôi theo những
chuyến buôn may rủi lênh đênh.
Tiếng những cánh cò chập cánh bay lên trắng dệt nền
trời xanh, tôi bổng nhớ làng quê của tôi lắm. Nhớ cái ngõ nhỏ dẫn vào nhà
bà nội hai bên lối hàng dừa đung đưa xào xạc những trưa hè. Nhớ dải
đất chạy liền một mạch xuyên cánh đồng chia đều hai cánh ruộng làng
tôi và làng bên. Nhớ ngôi nhà nhỏ của ba má tôi có mảnh vườn với bao nhiêu
là thứ rau xanh như: cà tím, rau mồng tơi, rau ngót và một ít cây kinh giới,
tía tô... cùng một mảng xanh đầy lá lốt tươi trong.
Tôi cũng thường tìm những cây nhỏ trồng chen vào một
góc vườn, nhiều khi không biết là cây gì, chỉ thấy nó hay hay nho nhỏ
rồi đào xới đem về cắm trong vườn. Có khi tôi xin giống được, hoặc là
tôi lén nhổ trộm ở vườn nhà người ta hoặc là một ít cây hoa dại tôi thấy hay
hay bên vệ đường.
Có lần tôi và thằng bạn trong xóm đi kiếm rau muống đồng
ở cánh rẫy bắp gần bờ sông. Cánh rẫy tới mùa trái bắp nếp no tròn mẩy
hạt căng sữa. Nghĩ đến những trái bắp nướng ngát hương, ngọt bùi, nóng hổi vừa
chín tới tôi bỗng thèm không chịu được và nẩy ra lòng tham ăn trộm. Ừ, vài
trái có sao so với cả ngàn trái trong rẫy, ai mà biết được nè!
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ăn trộm: Tôi đã bẻ 6 trái!
Mắt đảo quanh xem có ai thấy không rồi nhanh chân chạy tắt đường qua
ruộng mía về sau nhà nhanh nhất. Hí húi nhúm mớ bùi nhùi ruột tre, định
nhúm lửa thì má ở đồng về. Má hỏi: “Ai cho con ?”.
Tôi chưa kịp nói dối thì con em đã líu lo: Anh ấy bẻ trộm của
người ta đó má ạ. Má yên tâm không ai nhìn thấy.” Má xách tay tôi lôi
tuốt ra ngoài cửa trước bắt cúi xuống sàn nhà, cầm cây roi tre nhịp
nhịp và dạy tôi như muốn khóc: “Ai cho con làm thế hả thằng hai? Ai cho con
ăn trộm. Cái thứ ăn trộm xấu xa lắm con biết hông? Má cầm roi vung lên, tôi oà
khóc, má quất xuống mông tôi một roi đau điếng rồi buông thỏng chiếc roi.
Má bỏ mấy trái bắp khen khét vào một cái rá tre rổi bảo tôi theo.
Má dắt tôi đến nhà bác bảy chủ rẫy bắp xin lỗi người ta
rồi trả tiền 6 trái bắp. Chủ nhà tốt bụng sởi lởi chẳng nỡ mắng mỏ còn bênh
tên ăn trộm là tôi. Họ còn cho thêm độ mười trái bắp thơm ngọt nhưng má nhất
định không nhận mà xin mua mấy chục, má bảo: “Cám ơn anh chị bảy, em phải dạy
lại thằng hai. Ông già bà cả vẫn nói con dại cái mang mà anh chị”.
Về nhà, ba đang đợi cơm chiều, má đi vào nhà không mắng
nữa mà chụm lửa nướng bắp gọi cả nhà ngồi trên chiếc chiếu dưới dàn mướp
đắng râm mát kể chuyện cho mấy anh em nghe chờ bắp chín. Má vừa kể vừa
khóc, 3 anh em tôi vừa nghe vừa khóc, tôi cứ bó gối khóc rấm rứt mãi... Chuyện kể
về một chú bé mồ côi sống lương thiện, suốt đời không tham lam của người.
Bắp chín, má chọn những trái ngon nhất lột vỏ, thổi cho
bớt nóng rồi phát cho từng đứa. Buổi trưa hôm ấy tôi đã được ăn những trái
bắp ngon nhất trong đời. Đó cũng là bài học đầu tiên về lòng tự trọng mà má dạy
cho chúng tôi.
Tuổi thơ tôi thích tiếng nhắc nhen trên đồng, thích con
bù tọt nhảy tùm xuống mương sau mưa, thích con cua càng bò ra khỏi
hang khi mưa rào nặng hạt tưới mát cánh đồng, thích bong bóng mưa vỡ
ra như những đóa hoa đất trời li ti trên nền đất quê hương. Chẳng phải mơ
mộng lãng mạn. Có tí tuổi đầu đã biết thế nào là lãng mạn. Đơn giản vì chúng
làm cho tôi biết cười, biết yêu quê hương, biết trân trọng những món
quà đến từ thiên nhiên. Nhà tôi làm ruộng, quanh năm rơm rạ để làm chất đốt
nên cái đốt nhà tôi thơm mùi rơm đặc trưng như trong bài hát nhớ quê.
Tôi cũng yêu mùa thu vì mùa ấy bưởi nhà và mấy cây bưởi
lòng đào trong vườn chín rộ. Mùa ổi chín gọi chim về ríu ran náo động cả ban
trưa. Tôi cứ rình lúc má ngủ là tót ra vườn ngồi xuống thảm lá lặng im ngó lên
vòm cao cây khế ngọt giữa vườn có đôi chim đang mớn mồi cho bầy con nhỏ. Tôi
say sưa ngắm mà không biết mình đã khóc, đã yêu biết bao mấy chú chim ở giữa
tổ kia. Những chú chim non trong cái tổ nhỏ xíu mà ấm áp, an toàn kia...
Mùa thu làm tôi nhớ nhiều thứ lắm...Nhớ cả cái bức tường rêu
xanh nhà thờ có đám dây leo tốt um cả 4 mùa xanh lá trổ những bông hoa li ti đỏ
rực... Nhớ đám bạn thuở nhỏ chơi trò ú tim, có đứa con gái dại dột rúc vào đống
rơm để kiến đỏ bấu vào cắn sưng người khóc ầm lên tức tưởi...
Tuổi thơ tôi...
Chiều nay khi cánh cò trắng đậu lại bên bờ ruộng xa, khi ánh
chiều hắt lên những tia vàng vọt cuối ngày, khi mùi cơm trên bếp nhà ai vừa
chín tới thoảng bay theo gió khiến tôi nhớ quá tuổi thơ tôi. Nhớ làng tôi hiền
lành như cổ tích, nhớ ngôi nhà có khu vườn nhỏ. Cánh cò trắng xa xôi lạch
phạch tung cánh lên tìm về tổ ấm như chạm vào kỉ niệm, như chạm vào phần
đời trong trẻo của tôi ngỡ đã phủ bụi thời gian...
Má vẫn nâng chúng tôi dậy sau những vấp ngã, vẫn mỉm cười
khi chúng tôi thành công, vẫn dạy chúng tôi tự lòng tự trọng, kiêu hãnh mà sống
giữa cuộc đời...
Tự nhiên thèm quá một trái bắp nướng năm nào tôi vừa ăn vừa
khóc vì thương má, thương mình. Đó là lần ăn trộm duy nhất đời tôi... Tự nhiên
thèm quá quả bưởi trong vườn có mồ hôi của đấng sinh thành…
Bây giờ tôi miên man những dòng hạ tuần tháng 6 mà chợt ước
đó là mùa bắp rộ đầy nương rẫy nhà ai... Dù bây giờ nơi này là miệt
vườn có mấy nương bắp rẫy ngô!?.
Nguyễn Văn Thượng
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét