Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2022
Hoa biểnXXXXXX
Miên sải chân dài trên bờ cát lạnh và ươn ướt. Cô cúi nhặt những
con sao biển nhỏ nhắn bị nước cuốn vào rồi mang lên bãi đá, đặt chúng vào vị
trí cao nhất, nơi Miên có thể leo tới. Miên xem đó là ngôi mộ của hàng nghìn
sinh vật biển đáng thương mà cô nhặt được vì cô luôn cho rằng chúng có linh hồn,
chúng đã sống nên khi chết hẳn chúng cũng cần có một nơi yên nghỉ. Miên làm
công việc tưởng chừng như vô bổ ấy đã nhiều ngày, đến nỗi nếu như những gì cô
mang lên đây còn nguyên vẹn đến bây giờ thì nơi đây hẳn đã có thêm một ngọn đồi
được tạo thành bởi những sinh vật biển. Nhưng ngày nào chúng cũng vơi đi. Chưa
bao giờ Miên thắc mắc về sự biến mất của chúng dù cô không thể hiểu chúng đã biến
đi đâu. Ở cái làng chài nhỏ bé ven biển này có biết bao điều kì lạ, mà có phải
điều nào cũng được giải đáp thỏa đáng đâu. Hơn nữa, chẳng ai rỗi hơi mà quan
tâm đến những chuyện như vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Con mắt tỉnh thức trong tùy bút Phan Trang Hy
Con mắt tỉnh thức trong tùy bút Phan Trang Hy Bằng ngôn từ dung dị, mang đậm hơi thở miền Trung, cách hành văn của Phan Trang Hy có sự kết...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét