Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2022
Hoa biểnXXXXXX
Miên sải chân dài trên bờ cát lạnh và ươn ướt. Cô cúi nhặt những
con sao biển nhỏ nhắn bị nước cuốn vào rồi mang lên bãi đá, đặt chúng vào vị
trí cao nhất, nơi Miên có thể leo tới. Miên xem đó là ngôi mộ của hàng nghìn
sinh vật biển đáng thương mà cô nhặt được vì cô luôn cho rằng chúng có linh hồn,
chúng đã sống nên khi chết hẳn chúng cũng cần có một nơi yên nghỉ. Miên làm
công việc tưởng chừng như vô bổ ấy đã nhiều ngày, đến nỗi nếu như những gì cô
mang lên đây còn nguyên vẹn đến bây giờ thì nơi đây hẳn đã có thêm một ngọn đồi
được tạo thành bởi những sinh vật biển. Nhưng ngày nào chúng cũng vơi đi. Chưa
bao giờ Miên thắc mắc về sự biến mất của chúng dù cô không thể hiểu chúng đã biến
đi đâu. Ở cái làng chài nhỏ bé ven biển này có biết bao điều kì lạ, mà có phải
điều nào cũng được giải đáp thỏa đáng đâu. Hơn nữa, chẳng ai rỗi hơi mà quan
tâm đến những chuyện như vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét