Tượng đài một anh hùng
Trường
ca Tiếng chim rừng và đất lửa Tây Ninh (NXB Quân đội nhân dân, 2025)
của tác giả Châu La Việt đã kiến tạo thành công nhiều biểu tượng về cuộc kháng
chiến chống Mỹ một cách hệ thống, đa dạng về cấu trúc, sâu sắc về ý nghĩa, giàu
có về tín hiệu thẩm mỹ.
Khái niệm biểu tượng có hai lớp nghĩa: Một, là những ký hiệu có trong lịch sử, theo thời gian được bồi đắp nhiều lớp phù sa văn hóa, lắng đọng, kết thành hình tượng bao chứa lượng tri thức văn hóa sâu rộng, có tính cộng đồng cao, trở thành "căn cước văn hóa" mỗi dân tộc. Hai, tập trung khái quát cao độ những ý nghĩa lịch sử - xã hội, nên nhìn vào biểu tượng sẽ thấy nội dung bản chất thời đại. Soi cách hiểu này vào trường ca Tiếng chim rừng và đất lửa Tây Ninh (NXB Quân đội nhân dân, 2025) cho thấy, tác giả Châu La Việt đã kiến tạo thành công nhiều biểu tượng về cuộc kháng chiến chống Mỹ, một cách hệ thống, đa dạng về cấu trúc, sâu sắc về ý nghĩa, giàu có về tín hiệu thẩm mỹ. Ngay tên gọi cũng mang ý nghĩa biểu tượng: "đất lửa Tây Ninh" - vùng đất ác liệt nhất, nơi đụng đầu lịch sử quân ta và quân Mỹ. "Lửa" luôn đa nghĩa. Hai chữ "đất lửa" đã nói một cách khái quát cao nhất về độ nóng bỏng, sự hủy diệt của đạn bom; sự kiên cường, dũng cảm của các chiến sĩ Quân Giải phóng. "Tiếng chim rừng" gợi về cuộc sống bình yên, về hòa bình. Một tên gọi tạo ấn tượng, vừa khái quát cao độ nội dung, thế giới hình ảnh, vừa nói lên phong cách tác phẩm: sự tương phản triệt để giữa lòng yêu nước, tinh thần quyết tâm đuổi giặc sẽ vượt qua mọi tình huống ác liệt nhất. Để rồi bật ra một ý chung nhất: Tình yêu sự sống nở hoa trên lửa đỏ chiến tranh. Ý này lại có mạch nguồn từ "cổ mẫu" có trong văn hóa phương Đông: được tái sinh từ lửa, chim phượng hoàng (một vật tổ) càng mạnh mẽ, tươi sáng, rực rỡ hơn, để rồi càng bay cao bay xa trong bầu trời tự do, mơ ước. Cũng là một ẩn dụ kín đáo, tinh tế về hình tượng được ngợi ca.
Một yêu cầu
cơ bản của nghệ thuật điêu khắc tượng đài là tìm ra một không gian tương xứng,
không chỉ để làm nổi lên hình tượng, còn khơi gợi ra sự liên tưởng thẩm mỹ ở
người thưởng thức. Tượng đài Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền (biệt
danh hoạt động ở chiến trường là "Tư Tô Lâm" - ông yêu các con và lấy
tên con đầu lòng làm biệt danh của mình) được "nhà điêu khắc" Châu La
Việt đặt vào hai mảng không gian hôm qua - lịch sử dựng nước, giữ nước và hôm
nay - tiếp bước, kế thừa truyền thống. Người anh hùng ấy ra đi từ làng Xuân Cầu
xinh đẹp và văn hiến, không chỉ phù hợp với logic thực tế, mà cả với logic nghệ
thuật. Một không gian vùng đất thiêng giàu có bản sắc được "điêu khắc"
bằng ngôn ngữ của thơ: Thả gàu múc giếng khơi trong mát/ Uống ngụm nước thấm
sâu tâm hồn/ Đi khắp bốn phương uống trăm ngọn nước/ Không nơi nào bằng nước giếng
quê hương; Trao cho cháu bó hoa và ông căn dặn/ Hãy xứng đáng với truyền
thống quê hương/ Dù nơi đâu cũng đừng quên cháu nhé/ Mình là con em của Xuân Cầu
yêu thương.
Theo quy luật
hồi ức, quay trở về ngày hôm qua với không gian hậu phương: Như bao vợ của
những người ra trận/ Một tay bà chăm sóc đàn con/ Đứa lớn đứa bé con trai con
gái/ Tuổi ăn tuổi ngủ tuổi cắp sách đến trường; Thằng anh lớn lên, nhường tấm
áo cho em/ Con chị học xong, sách cho em học tiếp... Người chồng lại hoạt
động bí mật nên Bà thầm lặng không một lời than thở. Đó cũng là một hy
sinh lớn lao của người vợ nơi hậu phương - bà Đặng Thị Cam, vợ ông Tô Quyền.
Như cái bản lề khép mở thế giới hôm qua và hiện tại hôm nay, nhân vật Tô Quyền
(Tư Tô Lâm) được kiến tạo theo nguyên tắc trữ tình hóa. Là những liên tưởng, tưởng
tượng của người chồng về ngôi nhà, vợ con: Ôi nếp nhà giản dị chốn làng
quê/ Đêm trăng thanh kê chõng tre hóng mát/ Người mẹ nhìn lũ con múa hát/ Nuốt
nước mắt vào lòng nhớ chồng ở nơi xa. Với người lính nơi sống chết, có gì
thiêng liêng hơn căn nhà của mình đâu; có gì yêu thương hơn vợ con mình đâu.
Ngày xưa giọt mắt người "chinh phụ" đã đẫm bao trang sách. Ở đây, giọt
nước mắt ấy được người chồng "nuốt vào lòng". Vơi đi chất bi kịch để
đậm đà hơn chất lý tưởng, chất anh hùng. Bởi những hy sinh ấy vì Tổ quốc độc lập,
vì đất nước tự do.
Không gian làng quê khép lại, không gian chiến tranh mở ra, được đặc tả cận cảnh, rắn rỏi, gân guốc, mạnh mẽ. Là lúc "chém vè tránh giặc". Là cảnh Đội hầm lên nổ súng tiến công. Trong hoàn cảnh hết sức khó khăn: "chỉ củ khoai, củ sắn". Nhưng nhờ sống "bình dị giữa lòng dân", chiến đấu vì dân, bảo vệ dân, được dân che chở: Các má gọi ông "thằng Tư Tô Lâm"... Người anh hùng hiện lên với tất cả những phẩm chất tuyệt vời nhất về ý chí vượt qua thời điểm khó khăn nhất: Gian xơn xi ty 53 ngày đêm/ Súng hết đạn, người cầm hơi chút cháo/ Chất độc hóa học, máy bay và phi pháo; Không ai tin được một ngày mười trận bom/ B.52, bom phát quang, chất độc/ Rừng cây xanh úa vàng tận gốc... Nghệ thuật tương phản, đối lập được khai thác triệt để: người lính an ninh anh hùng, quả cảm trong hoàn cảnh khó khăn nhất (súng hết đạn, cầm hơi chút cháo) "vẫn kiên gan quyết đánh trả đến cùng" kẻ thù dã man, hung bạo nhất (một ngày mười trận bom, chất độc hóa học, máy bay, phi pháo)...
Một nguyên tắc
kiến tạo tượng đài, theo mỹ học tạo hình hiện đại phải vừa là nơi gặp gỡ, tương
tác giữa ánh hồi quang từ quá khứ và những ánh xạ của cuộc sống đương đại, để tạo
nên dải quang phổ lung linh hấp dẫn có độ tán sắc ánh sáng văn hóa rộng. Nếu lịch
sử mang "hồn núi sông" là ánh hồi quang quá khứ, thì những nhân vật
trong trường ca như Anh hùng Tô Quyền hay chiến sĩ - nghệ sĩ Tô Lan Phương là sự
ánh xạ của hôm nay, tràn trề sức trẻ và tình yêu: Tuổi hai mươi như tia nắng
mặt trời/ Những gương mặt sáng ngời lý tưởng/ Chọn sân khấu nơi miền Nam lửa đạn/
Người chiến sĩ và khúc hát trên môi. Như bao thanh niên khác, theo lời Tổ quốc
gọi, đã lên đường vào Nam chiến đấu giữ nước. Nơi đến là vùng "đất lửa Tây
Ninh" nóng bỏng, ác liệt, nơi có những người cha, người chú của mình như
Tô Quyền đang chiến đấu, nên người nghệ sĩ ấy cũng đồng thời phải là người lính
trực tiếp cầm súng. Truyền thống cách mạng quê hương là điểm tựa vững vàng: Em
đã mang cây đào thắm đỏ ấy/ Những tháng ngày vượt nắng lửa Trường Sơn/ Em đã
mang cây đào như lửa cháy/ Trong tim mình những năm tháng chiến trường... "Cây
đào như lửa cháy" là một biểu trưng ý nghĩa về sự kế thừa, tiếp nối giữa
hai thế hệ chống Pháp và chống Mỹ. Còn là biểu tượng tỏa ánh sáng công lý, chân
lý và cả đạo lý, kết thành niềm tin thời đại: Chính nghĩa yêu nước sẽ chiến thắng
phi nghĩa xâm lược!
Cùng điểm xuất
phát làng quê Xuân Cầu văn hiến, yêu nước; điểm gặp gỡ là chiến trường, hai
hình tượng nhân vật cùng tương hỗ, khúc xạ vào nhau, cho nhau để tôn lên, làm rực
rỡ thêm biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng: Cũng những ngày ấy có
một người Xuân Cầu/ Ông đã tới với chiến trường rất sớm/ Nơi ông đến đất Tây
Ninh nóng bỏng/ Ông sẽ yêu như chính quê hương mình... Hai không gian nghệ
thuật trữ tình (vùng quê Xuân Cầu và vùng đất Tây Ninh) đồng hiện theo sự quy
chiếu của hai cái tôi tâm trạng để cùng tỏa ra thứ ánh sáng nhân văn về tình
yêu cội nguồn, tình đồng hương, cao hơn cả tình yêu nước, tình đồng chí. Tình
quê Nam bộ nở hoa giữa tình yêu đất nước.
Hai người
lính, hai thế hệ ngẫu nhiên gặp nhau trong không gian thật đặc biệt: Chú với
cháu cùng quê hương Xuân Cầu/ Vườn nhà cháu ngày xưa chú thường sang hái quả/
Chú cũng họ Tô, là đội trưởng thiếu nhi từ nhỏ/ Đi trải truyền đơn, đi canh gác
cho ông cháu họp hành. Ngoài tình đồng chí, đồng hương, còn là nghĩa tình
chú cháu chung không gian hoài niệm ngày xưa... Giữa họ, tình anh em chú cháu họ
hàng, tình đồng hương hòa vào tình yêu nước để tạo nên sức mạnh của lòng quả cảm
đuổi giặc thù.
Hài hòa với
cảnh quan chung, tượng đài còn phải hài hòa với lòng người. Tất cả cùng nâng đỡ
nhau vì cái đẹp chung của nghệ thuật hướng về cuộc sống. Trở về Tây Ninh, giữa
sắc xanh của trời, của cây, của niềm tự hào yêu thương, nhà thơ "điêu khắc"
những tượng đài người anh hùng trong tâm tưởng của riêng mình, cũng là của
chung độc giả:
Khắc ghi để sáng mãi chân lý lịch sử, để trao truyền đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Đó cũng là nguyên lý của đổi mới, phát triển: kế thừa, phát huy, nâng cao các giá trị văn hóa dân tộc.
18/10/2025
Nguyễn Thanh Tú
Nguồn: Báo Văn Nghệ
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét