Mình tôi ngồi một chỗ, chỉ khi tàu đến Rojas mới có một cô
gái lên tàu. Có hai người tiễn cô, tôi đoán là bố mẹ của cô gái, hình như họ
không yên tâm về chuyến đi này của con gái mà bà mẹ dặn dò cô ta rất kỹ càng
như đồ đạc để ở đâu, không nên thò đầu ra ngoài cửa sổ và không nên giao tiếp với
người lạ, v.v...
Tôi là một người mù cho nên không biết dáng người cô gái như
thế nào nhưng nghe tiếng bước chân tôi biết cô ấy đi dép lê và giọng nói rất ngọt
ngào.
“Có phải cô đến Dehradun không?” Khi tàu chạy khỏi ga tôi hỏi
cô gái.
Vì tôi ngồi ở trong góc tối nên khi nghe tiếng tôi hỏi cô gái
bỗng giật mình khẽ kêu lên một tiếng sau đó mới nói: “Xin lỗi, tôi không biết ở
đây có người ngồi.”
Đây là chuyện bình thường, người mắt sáng thường không nhìn
thấy vật ở dưới mũi của mình, còn người mù thì thường dựa vào các giác quan
khác để biết sự việc xung quanh.
“Mới đầu tôi cũng không nhìn thấy cô, nhưng tôi nghe tiếng bước
chân cô đi đến.” Tôi nói, nhưng không biết cô gái có phát hiện ra tôi là một
người mù không. Tôi nghĩ, chỉ cần tôi ngồi bất động là cô ấy không thể phát hiện
ra bộ mặt thật của tôi.
“Đầu tiên tôi xuống Dehradun sau đó lại đi Musorie” Tôi trả lời.
“A! Anh thật là may mắn! Nếu tôi cũng được đến Dehradun thì tốt
biết bao nhiêu. Tôi rất thích cảnh núi rừng ở đó, đặc biệt là vào giữa tháng
10.”
“Cô nói đúng, đó là thời điểm huy hoàng”. Tôi nói, trong đầu
nhớ lại lúc tôi chưa bị mù, đã được thưởng thức cảnh đẹp ở đấy. Hoa cỏ đồng nội
dưới ánh nắng càng thêm sặc sỡ, đêm đến càng tuyệt vời hơn khi ngồi bên đống lửa
ăn các đặc sản địa phương.
Cô gái không nói gì nữa, có lẽ lời nói của tôi đã làm cô ấy
xúc động, hay là cô ấy coi tôi như một kẻ ranh mãnh? Tiếp sau đó tôi đã phạm một
sai lầm, tôi hỏi: “Ở ngoài thời tiết thế nào?”
Hình như cô gái không có gì ngạc nhiên với câu hỏi đó. Chả nhẽ
cô ta đã bíết tôi bị mù vì sau đó cô hỏi tôi một câu đầy vẻ hoài nghi: “Sao anh
không tự mình nhìn ra ngoài xem?” Nghe giọng nói, tôi thấy thái độ cô gái vẫn rất
bình thản.
Tôi dịch người về phía cửa sổ, cửa đang mở, tôi nhìn ra giả bộ
như đang thưởng thức cảnh vật ở bên ngoài. Trong đầu tôi tưởng tượng ra những
hàng cột điện chạy vùn vụt về phía sau đoàn tàu. “Cô có nhìn thấy không?” Tôi
liều lĩnh nói, hình như toa tàu không rung động mà là hàng cây ở bên ngoài rung
động.
Tôi quay mặt lại nhìn cô gái. Trong khoảng thời gian đó cả
hai chúng tôi đều không nói gì. Một lúc sau tôi hỏi: “Cô đang rất vui phải
không?” Hình như tôi cũng bạo gan lên. Tôi nghĩ lời bình luận của tôi không
sai, bởi vì đa số các cô gái đều thích tâng bốc.
Cô gái cười rất tự nhiên, tiếng cười trong như tiếng chuông.
“Nghe anh nói, tôi thật sự vui.” Cô gái nói: “Ai cũng bảo tôi đẹp, tôi nghe
chán ngấy rồi!”
Như vậy mà nói, cô ấy đúng là một cô gái xinh đẹp! Thế là tôi
nói rất nghiêm túc: “Khuôn mặt vui vẻ đồng nghĩa với cái đẹp.”
“Anh đúng là người biết ăn nói.” Cô gái cười.
“Cô sắp phải xuống tàu rồi đấy”. Tôi bỗng nhiên thốt ra.
Cảm ơn trời đất là lộ trình không dài, nếu tôi phải ngồi ở
đây ba tiếng đồng hồ nữa thì có lẽ tôi không thể chịu nổi. Có lẽ sau khi xuống
tàu, cô gái sẽ quên đi quãng thời gian ngắn ngủi chúng tôi gặp nhau, nhưng đối
với tôi mà nói tôi lại luôn nghĩ đến cuộc gặp này, thậm chí đến mãi về sau tôi
cũng không thể quên được.
Tàu kéo một hồi còi dài và bắt đầu giảm tốc. Cô gái đứng lên
thu thập hành lý. Tôi thật sự muốn biết cô ấy búi tóc, để tóc xõa ngang vai hay
là cắt tóc ngắn?
Đoàn tàu từ từ vào ga. Bên ngoài sân ga tiếng bước chân, tiếng
những người bán hàng rong rao hàng khiến không khí ồn ào náo nhiệt. Tôi nghe tiếng
gọi của người phụ nữ ở cửa toa xe, tôi đoán là tiếng người dì cửa cô gái.
“Tạm biệt!” Cô gái nói.
Cô đứng lên, rất gần tôi, từ người cô toả ra mùi nước hoa
thơm ngào ngạt như trêu chọc tôi. Tôi muốn đưa tay ra vuốt mái tóc của cô,
nhưng cô gái đã quay bước đi chỉ để laị mùi nước hoa thoang thoảng quanh quẩn nơi
cô vừa đi qua.
Ở phía ngoài cửa toa xe có tiếng người va chạm nhau rồi có tiếng
một người đàn ông nói lời xin lỗi, sau đó là tiếng cửa toa tàu đóng lại, cách
biệt tôi với thế giới bên ngoài. Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh rời khỏi ga.
Tôi trở về chỗ ngồi, tiếng bánh tàu đập đều đều vào đường ray
vang lên như một bài hát. Tôi lấy tay sờ tìm cửa sổ rồi nhìn ra bên ngoài, bây
giờ rõ ràng đang là thanh thiên bạch nhật, nhưng trước mắt tôi lại là khoảng tối
mênh mông…
Nguyễn Thiêm
Dịch từ Storychina.cn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét