Lam Phương, người nhạc sĩ
của khăn tay và nước mắt
Nhắc tới Lam Phương, ký ức tôi lại bồi hồi nhớ đến một nụ cười
đôn hậu trên khuôn mặt thật dễ mến của người nhạc sĩ lão thành. Tôi đã có duyên
gặp ông vài lần. Lần đầu tại nhà riêng ông nhân dịp Câu Lạc Bộ Tình Nghệ sĩ tổ
chức một buổi tiệc mừng cho ông. Hình ảnh Lam Phương, người nhạc sĩ lừng lẫy một
thời, ngồi bên cạnh cây đàn đã theo mình bao năm qua, khiến tôi xúc động. Ông
trìu mến nhìn cây guitar của mình và tâm sự "Bây giờ đôi tay chú không còn
chơi đàn được nữa...". Sau những năm dài chưa hoàn toàn bình phục vì
cơn tai biến mạch máu não, chắc cũng có lúc ông nhìn đôi tay, đôi chân mình một
cách bất lực, như người thuyền trưởng gắng sức điều khiển con tàu ra khỏi trung
tâm cơn bão mà con tàu cứ tiếp tục lao mình vào lốc xoáy.
Giọng ông đang buồn bã bỗng đổi thành tươi vui khi tôi hỏi
han đến những tập nhạc của ông để trên bàn. Không có gì hạnh phúc bằng bàn luận
về những đứa con tinh thần của mình "Chú có hơn hai trăm ca khúc..".
Ông ngập ngừng diễn tả một cách khó khăn vì đường lưỡi chưa chịu nghe lời
mà uốn lượn. Tuy nhiên, lúc nhắc đến các ca khúc, tôi thấy dường như có những
vì sao lấp lánh trong mắt ông. Đôi mắt ấy, có từng là chứng nhân của các cuộc
chia ly lịch sử? Tôi tự hỏi người nhạc sĩ ấy đã viết bao ca khúc, có ca khúc
nào không phải là những tự truyện cực ngắn đời mình? Con ong đã ngừng bay, bỏ
chốn cũ thường đi về, lấy mật ngày xưa. Con tằm thôi nhả đường tơ bóng láng, dịu
dàng. Tuy nhiên tổ ong đã ngọt ngào đủ mật, rổ tơ đã óng ánh những lọn tơ
đầy. Lam Phương đã dừng lại trên luống cày đời mình, những hạt thóc ông
gieo xuống đã thành lúa, thành gạo từ lâu. Chúng là một trong những thứ thực phẩm
đã nuôi dưỡng, làm đầy cơn đói tinh thần con người.
Những năm trước 1975, người dân miền nam Việt Nam, hầu như ai
cũng đã từng nghe và biết tiếng nhạc sĩ Lam Phương. Ông viết nhạc từ rất sớm,
năm 15 tuổi đã khởi đầu, nên sự nghiệp âm nhạc ông để lại khá nhiều. Trên 200
tác phẩm đa dạng, đủ thể loại, đủ sắc thái. Dường như ông có cảm hứng với tất cả những
gì xảy ra quanh mình. Từ cuộc sống dân dã của thôn quê cho tới binh nghiệp của
người lính chiến. Từ phút thăng trầm cơ cực của kiếp nghèo cho đến những giây
hoan ca, hạnh phúc của tình yêu đôi lứa. Tiếng khóc của trẻ thơ, lời ru đại
dương vỗ về tình mẹ, cho đến giọt nước mắt lấm tấm bịn rịn hay đầm đìa chất
ngất thương đau, trong kết thúc một chuyện tình. Tất cả đều được các nốt nhạc mẫn
cảm của ông ghi lại. Tuy nhiên theo tôi, so với dân ca, ông viết tình ca nhiều
và thành công hơn. Có một ai đó nói, dân tộc Việt nam là một dân tộc lãng mạn.
Cứ đọc ca dao, nghe dân ca, hò lơ, hò huế, ru con, chèo cổ hay sáu câu vọng cổ,
để hiểu tại sao chúng ta không có anh hùng ca mà chỉ có tình ca. Lam Phương
không ngoại lệ khi phần lớn ca khúc của ông là những bản tình ca.
Đất nước chúng ta liên tiếp bị chiến tranh tàn phá, hết ngoại
xâm rồi nội chiến, tâm thần con người bị tổn thương đến nỗi cái lãng mạn, vui
tươi, hạnh phúc đã tự nhiên biến dạng thành suối nguồn của niềm đau, nỗi buồn.
Người dân miền Nam trước 75 lại bị đưa vào một cuộc chiến huynh đệ tương
tàn bất đắc dĩ nên khi trải lòng. phơi mở những tâm sự, nội dung lãng đãng những
biệt ly, nuối tiếc, nhớ nhung.
Lam Phương cũng vậy. Là người miền Nam, vốn có chút duyên với
câu hò, vọng cổ, nên điệu buồn nhạc ông lên men sầu da diết hơn là hơi hướm của
các tiết điệu vui tươi, nhộn nhịp. Ông đã chinh phục được một số rất đông người
mến mộ. Nhạc ông dễ nghe, dễ hát. Ca từ giản dị, không kiểu cách, dễ hiểu, chân
phương, có nhiều khi mộc mạc. Người nghe và hát, cảm được tiếng lòng
của họ thổn thức, nhất là khi họ bị rơi vào hoàn cảnh trùng hợp với bài hát, thế
là trái tim của họ lập tức bị đốn ngã. Hầu hết các ca từ, chữ dùng, chuyện kể,
trong hơn 200 bản nhạc của ông phần lớn đều diễn đạt những cách ngăn, hoài niệm
tiếc nuối kỷ niệm xưa của tình yêu đôi lứa, những buổi từ ly, sân ga, bến đò, vẫy
biệt, khăn tay và nước mắt. Dường như sự chia cách đãthấm vào máu ông, lập đi lập
lại trong tiềm thức như những nốt lặng, dừng lại, trùng điệp, rồi ngân vang, rất
xa cho tới cuối cuộc đời, để tất cả chỉ còn là một khoảng trống tận cùng.
Rất nhiều bài hát mang cùng chủ đề tôi không tiện kể ra hết
nhưng chúng ta có thể tìm thấy trên mạng như: Duyên Kiếp, Thu sầu, Phút cuối,
Nghẹn ngào, Chờ người ..v v…
Nhạc phẩm đầu tay của ông "Chiều thu ấy"
đã mang mầm mống của ly tan. Nhưng bài hát chia ly đã làm vang danh ông từ
ngày còn trẻ chính là bài "Chuyến đò vĩ tuyến", vì nó mang một dấu ấn
lịch sử của cuộc chia cắt đất nước Việt Nam vào năm 1954. Theo lời Cao Đắc Tuấn
thì": "Chuyến Đò Vĩ Tuyến" là một bài hát do nhạc
sĩ Lam Phương viết vào năm 1955 sau khi hiệp định Geneva chia đôi đất nước
năm 1954 tại vĩ tuyến 17 bên sông Bến Hải. Bài hát là lời một cô gái
đang mong chờ người yêu trên con đò bên bờ sông để đưa chàng qua vĩ
tuyến về miền Nam thanh bình trù phú. Qua lời cô gái, tác giả biểu
lộ bản chất nhân bản, hiền hòa, yêu thương đồng bào và đất nước của
người miền Nam". Trong Wikipidia thì ghi 1957.
Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh bình
Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng...
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh bình
Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng...
Hình ảnh người con gái chờ đợi người yêu trên con đò để đưa
chàng vượt tuyến trong một đêm trăng sáng là một bức hoạ có sắc sống, lung
linh và lãng mạn. Nhưng chàng trai vì một lý do nào đó không bao giờ có cơ hội
đến nơi hẹn đã làm vỡ tan giấc mơ sum họp của cô gái, của một mái ấm hạnh
phúc trong tự do ở miền Nam cá đầy, gạo trắng.
Dòng sông Bến Hải, cây cầu Hiền Lương, vĩ tuyến 17, là điểm mốc
lịch sử cuộc di cư vĩ đại của gần một triệu người dân miền Bắc đã rời quê
cha đất tổ vào miền Nam. Bối cảnh lịch sử này là một dĩ vãng không bao giờ quên
của những người di cư, bảo sao bài hát không chiếm được cảm tình của nhiều người
Bắc thời bấy giờ. Cây đa, bến cũ, con đò, ánh trăng, năm xưa, luôn là biểu tượng
gợi nhớ da diết, đưa trí tưởng người ta làm những cuộc viễn du, hành hương về
miền đất cũ. Năm 1957, Lam Phương đã sáng tác vài bài hát cùng một chủ đề
như thế "Chuyến tàu thống nhất", "Đoàn người lữ thứ",
"Sầu ly hương"..v..v. Dù ông không là kẻ ly hương nhưng là chứng
nhân, có lẽ biến cố này để lại trong hồn ông những xúc cảm chân thành nên các
sáng tác thể loại này mới ra đời. Riêng bài "Sầu ly hương" đã dẫn dắt
bước chân thời gian trở lại hiên nhà quá khứ của tấm lòng những người du mục
tha hương, trong đó có tôi.
Nhạc sầu buông trầm lắng
Xa quê bao ngày tháng
Mang theo nỗi niềm đau xót chia phôi
Hà Nội xa vời lắm
nơi quê hương chìm đắm
Ai ra đi mà không thương nhớ về…
Xa quê bao ngày tháng
Mang theo nỗi niềm đau xót chia phôi
Hà Nội xa vời lắm
nơi quê hương chìm đắm
Ai ra đi mà không thương nhớ về…
Vì đâu ta điêu linh
sống trong đêm mong manh
Nhớ nhung ôi đêm thâu buồn tàn canh...
sống trong đêm mong manh
Nhớ nhung ôi đêm thâu buồn tàn canh...
Hà Nội đang hờn oán
Non sông đang lầm than
Đi ta nối bao tình Nam Bắc yêu thương
Hà Nội ơi buồn nhớ
đêm nay ta sầu mơ
Gởi lòng theo ngàn cánh chim xa mờ
Non sông đang lầm than
Đi ta nối bao tình Nam Bắc yêu thương
Hà Nội ơi buồn nhớ
đêm nay ta sầu mơ
Gởi lòng theo ngàn cánh chim xa mờ
Sầu ly hương - Lệ Thu
Đây là lần đầu tiên tôi nghe cô Lệ Thu hát bài này của Lam
Phương được thu âm trước 1975. Phải nói là cô hát bài này rất hay với một chất
giọng nguyên thủy ngày còn trẻ khi chưa bị hư giọng. Bài Sầu Ly Hương có cấu
trúc A-B-A vô cùng cân phương và tối giản, vì mỗi đoạn chỉ có hai câu với nhạc
tố (motif) tiết tấu nhịp nhàng từ đầu ðến cuối bài, là 5-5-8, tạo sự quen thuộc
và dễ thuộc, như một bài dân ca vùng Almeria hay Seville nước Tây Ban Nha, nhạc
sĩ Lam Phương đã sử dụng rất nhiều chuỗi (sequences) là một đặc ðiểm của nhạc
tây phương luôn có kết cấu hòa âm chặt chẽ với giai điệu. Do ðó ca từ và tiến
trình giai điệu ðã chuyên chở đủ ðược sự não nề, ðau ðớn, buồn bã của tâm thức
người ly hương, sau chiến tranh.
Nhắc tới Lam Phương người ta liên tưởng ngay đến Túy Hồng và
ban kịch Sống của cô. Lam Phương là người viết rất nhiều ca khúc(khoảng 10 ca
khúc) cho các vở kịch của Túy Hồng. Tôi còn nhớ ngày tôi còn bé trước năm 75, rất
thích coi kịch. Ngoài ban kịch Kim Cương, ban kịch Sống là một trong hai ban kịch
lấy rất nhiều nước mắt của khán giả. Tôi ở trong một xóm nghèo, nhà không có
TV, mỗi tối sau khi ăn cơm, làm bài tập xong, thường đi coi ké TV nhà hàng xóm.
Trước năm 75, TV bên Việt Nam còn dùng trắng đen, kịch Sống thường diễn trên
đài truyền hình VN số 9. Túy Hồng và Vân Hùng là nam diễn viên kịch nói đã làm
say mê bao nhiêu khán giả trong đó có khán giả tí hon là tôi. Nhạc phẩm
"Trăm Nhớ Ngàn Thương" trong một vở kịch của Túy Hồng đã làm thổn thức
trái tim nhiều người khi xem kịch.
Mất em rồi, xa em rồi
Hoa đã tàn, nhụy đã phai
Chiều hôm nay trời thanh vắng em đi về,
về với ai
Hoa đã tàn, nhụy đã phai
Chiều hôm nay trời thanh vắng em đi về,
về với ai
Một người đi, một người sầu
Nhìn hoa úa buồn về mau
Đôi chân mòn tìm dư âm hè phố vắng
Lòng còn thương, tình còn nồng
Mà đêm nhớ, ngày chờ mong
Bao thu rồi nhìn lá chết rơi ngoài song...
Nhìn hoa úa buồn về mau
Đôi chân mòn tìm dư âm hè phố vắng
Lòng còn thương, tình còn nồng
Mà đêm nhớ, ngày chờ mong
Bao thu rồi nhìn lá chết rơi ngoài song...
Trăm nhớ ngàn thương - Khánh Ly
Bài này cô Khánh Ly hát rất chân phương, kỹ thuật hòa âm đơn
giản nhưng đủ chuyên chở được những ca từ mong nhớ, thương yêu, đậm sâu của
nhân vật trong bài hát.
Trong kỹ thuật sáng tác, tôi thấy Lam Phương đã sử dụng
nhiều nhạc country của Mỹ như nhạc blues, blues rock, như trong âm hưởng của
bài này. Vào giữa thập niên 60, 70 nhạc blues rock(kết hợp giữa blues và rock)
và các blues rock club Mỹ xuất hiện rất nhiều. Các nhạc sĩ Việt Nam cũng chịu ảnh
hưởng. Không riêng bài "Trăm nhớ ngàn thương", nét nhạc này người ta
tìm thấy rất nhiều trong dòng nhạc trữ tình được nhiều người nghe và yêu thích
vào thập niên nói trên. Sau khi chế độ cộng hoà ở miền Nam sụp đổ tháng 4 năm
1975, nhà cầm quyền cộng sản đặt tên cho dòng nhạc trữ tình miền Nam là
"nhạc vàng" và cấm hát, phổ biến, cũng như lưu hành. Thế mà "nhạc
vàng" lại được người dân miền Bắc ưa chuộng vì nó chứa nhiều yếu tố cảm
tính mà nhạc miền Bắc rất thiếu. Bây giờ rất nhiều bài hát trong kho "nhạc
vàng" được cho phép hát, lưu hành và các ca sĩ rất thích hát.
Trong tiến trình sáng tác của ông, Lam Phương viết nhạc qua
thời đại, cho mọi giới, mọi tầng lớp nhưng có lẽ tầng lớp bình dân là mục tiêu
được ông chọn để tiếp cận vì đó là đáy của một kim tự tháp trong phương pháp tiếp
thị. Phải nói rằng nhạc của ông thỏa mãn thị hiếu người nghe và bán rất chạy.
Khi ấy, vấn đề thương mại và nghệ thuật được đặt ra và có người chỉ trích
nhạc của Lam Phương là nhạc thương mại, nhạc sến.
Đã có nhiều người thắc mắc và cũng có người cố gắng định
nghĩa và phân tích từ "sến là gì" và thế nào là "nhạc sến"?
Đây là một đề tài gây nhiều tranh cãi. Theo tôi, "sến" là một từ ngữ
được áp đặt, được sử dụng rộng rãi nhưng không có nguồn gốc, định nghĩa
rõ rệt. Mỗi người hiểu "sến" theo một ý riêng và không có một
tiêu chuẩn nhất định nào để phân loại nó. Người ta chỉ nghe người khác phê bình
và bắt chước hùa theo để gọi một bài hát là "sến", rồi tự mình phân
loại một dòng nhạc là "sang" hay "sến".
Có vài định nghĩa cho rằng "Sến" tượng trưng của những
gì rẻ tiền, từ ngữ đến từ Mari sến hay con sen. "Sến" còn là một từ
ám chỉ sự chê bai và miệt thị những gì thể hiện ở mức, hay dưới mức trung bình
hoặc bình dân.
Nét "sến" trong âm nhạc, có người bảo nó xuất phát
từ chữ "sentimental" nghĩa là ướt át, đa sầu, đa cảm. Ta có thể gọi yếu
tố chính của "sến" là ngọt ngào, mùi mẫn, sướt mướt, dễ thấm,
xuyên tim. Chữ "sến" ở đây có nghĩa là khi nghe người ta thấy
"phê", thấy tim bị đốn ngã.
Có người quy cho dòng nhạc hay các bài hát có thể điệu bolero
là nhạc "sến", điều này không đúng. Giai điệu, không làm cho một bài
hát trở thành "sến". Thể điệu bolero đơn điệu và sáo mòn dễ hát
nên có một số ca sĩ thích hát bolero bị gán cho từ "sến" . Hoặc ngược
lại, những bài hát được họ trình bày đều biến thành "nhạc sến".
Vì người ta hiểu bình dân là "sến" mà nhạc Lam
Phương được giới bình dân ưa chuộng nên hễ nói tới "nhạc sến", người
ta hay nhắc đến tên Lam Phương và đem các bài hát như "Duyên Kiếp",
hay "Thành phố buồn" ra làm ví dụ. Thực ra nhạc Lam Phương không quá
bình dân đến nỗi bị quy là rẻ tiền, hoặc dành cho các cô bà gánh nước hay con
sen gối đầu giường. Nhạc của ông cũng không quá hàn lâm như kiểu nhạc của Cung
Tiến có nhiều ảnh hưởng của nhạc cổ điển Tây Phương. Biên giới giữa nhạc
"sến" và "không sến" trong các nhạc phẩm của ông cũng mơ hồ.
Nếu bảo rằng nhạc Lam Phương "sến" vì ca từ của ông
lãng mạn, mộc mạc, giản dị, chân phương, tôi càng không đồng ý. Trong những nhạc
phẩm trữ tình của ông sáng tác vào thập niên 60, 70 có nhiều ca từ còn hay ho
hơn vô số các bài nhạc bây giờ. Nhạc bây giờ trong nước, có bài bắt chước nhạc
Hàn quốc chỉ ra vẻ văn minh thôi chứ lời thì rất ngô nghê, sự thể hiện lại rỗng.
Xem ra nếu so sánh chúng với dòng nhạc ngày xưa bị cho là "nhạc sến",
nó lại có ca từ văn vẻ hơn, mà không thô lỗ, như nhạc thương mại ngày nay.
Do đó khi một bài hát bị người ta cho nó là "sến"
phần lớn do người ca sĩ thể hiện nó quá đà khiến nó trở nên quá ủy mị, rên
rỉ, nỉ non, mùi mẫn cốt để lấy nước mắt, hay đốn ngã tim người nghe.
Ngày mới lớn, đi đâu, tôi cũng nghe thiên hạ hát "Thành
phố buồn" (1970). Ngoài vỉa hè đại lộ, trong ngõ hẻm, đài phát thanh, truyền
hình, đâu cũng có tiếng hát bài ấy vang vọng. Không biết cái thành phố buồn ấy
nó hoang vắng, lạnh lẽo thế nào mà khi tiết tấu vừa trỗi lên, rót vào tai tôi,
nỗi buồn liền đáp xuống, quất sụm cái trí tích cực con người liền. Nhất là khi
nghe các nam ca sĩ thường hát nhạc sến, cất giọng nhừa nhựa, ngân nga, con sâu
buồn liền ngóc đầu uốn éo, cào nhẹ trái tim người nghe, khiến tứ chi đột nhiên
rũ rượi. Phải chăng cái chất giọng, lối thể hiện quá đà của người ca sĩ
đã khiến bài hát tự nhiên "sến". Mà cũng lạ, sau 75 và hiện nay
một số ca sĩ xuất thân từ miền Bắc (thường hát nhạc hàn lâm hay "nhạc
sang") hát nhạc Lam Phương theo phong cách mới ai cũng công nhận là họ hát
nhạc Lam Phương không thấy "sến" mà lại rất hay. Điều này khiến ta thấy
rõ hơn sự thể hiện một bài hát của người ca sĩ rất quan trọng, nó có thể đưa
bài hát của một nhạc sĩ vang danh hay biến nó thành "sến" chỉ trong mấy
phút phù du.
Có một nghịch lý là, không phải một ca sĩ hay hát nhạc sến mà
bài hát biến thành sến. Một bài hát trở nên sến, không do dòng nhạc đó sến mà
khi người ca sĩ trình diễn một bài hát bị hư. Có bài hát được cho là sến, một người
ca sĩ muốn hát cho nó khỏi sến, liền cố gắng đổi phong cách, khi hát cố thoát
ra khỏi cái rên rỉ, ngọt, mùi, nhưng vì chú ý quá nhiều đến kỹ thuật, nên thiếu
chiều sâu, cảm xúc, lại cố gồng lên, màu mè, luyến láy một cách máy móc, sáo
mòn, khiến bài hát biến thành vô hồn thì tôi lại cho rằng người ca sĩ đó hát rất
"sến".
Nói tóm lại, âm nhạc chuyên chở cảm xúc, người nhạc sĩ là người
làm nên những chiếc thuyền với những kỹ thuật kết nối, diễn đạt, ràng buộc, ôm ấp
cảm xúc. Người ca sĩ là người lái đò đưa chiếc thuyền cảm xúc về bến đậu. Chiếc
thuyền có về bến an toàn hay lạc lối đều do tài điều khiển con thuyền nếu bị sa
vào cơn bão táp.
Rev. Hugh Reginald Haweis có nói "Cảm tính, chứ không phải
lý tính, đã làm cho âm nhạc thăng hoa". Dòng nhạc Lam Phương với bao
nhiêu là cảm xúc tràn bờ đã tạo cho ông một nét riêng trong những con thuyền
ông thả xuống dòng sông âm nhạc Việt Nam. Cảm ơn ông đã vì âm nhạc mà tạo nên
những con thuyền trôi lờ lững làm đẹp và giàu có thêm cho kho tàng âm nhạc Việt
Nam.
(Trích Việt Tide - Thế giới nghệ sĩ số 44)
Trịnh Thanh Thủy







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét