Về trên dặm trường thiên lý “Miền Ô châu”
Tiếp theo các cuốn tản văn Sông vẫn chảy đời sông (NXB Thanh Niên 2023), Bốn mùa thương nhớ (NXB Thanh Niên 2024), nhà văn Nguyễn Linh Giang vừa ra mắt cuốn tản văn mới: “Miền Ô Châu” (NXB Phụ Nữ Việt Nam, 2025). Cuốn sách đã tái hiện những cảm xúc tinh khôi, mới về miền đất Ô Châu xưa - Quảng Trị sau này với con người, cảnh vật, lịch sử, văn hóa của một vùng đất; qua đó ta có thể nhận diện rõ thêm dòng biến thiên của lịch sử Việt và những hành trình đầu tiên của tiền nhân đi mở cõi ở phương Nam, từ “Ô Châu ác địa” đến… Ô Châu linh thiêng.
1. Vẫn nằm trong mạch chủ lưu hướng vọng về cố xứ, đong đầy kỉ
niệm trong tâm cảm “thiên lý tương tư” của người viết. Cuốn tản văn “Miền
Ô Châu” của nhà văn-nhà báo Nguyễn Linh Giang, Nhà xuất bản Phụ Nữ Việt
Nam vừa ấn hành mang lại cho người đọc những cảm xúc mới mẻ về một miền phong
thổ còn dung chứa biết bao trầm tích lịch sử, ở đó, các giá trị lịch sử, văn
hóa đã được khai mở, quảng diễn qua nhiều tác phẩm biên khảo, thi ca, tiểu thuyết…
Tinh thần ấy có nhiều điểm chung với tiến sĩ Dương Văn An
(1514-1591) khi ông viết: “Người giở sách đọc xem có thể gợi lên nhiều nếp
nghĩ, tiếp xúc nhiều loại mà trưởng thành hơn. Thấy vẻ đẹp của núi sông mới biết
rằng địa linh nhân kiệt, xem sản vật tốt tươi, mới rõ vật tốt hay người hay…” (Ô
Châu cận lục - Dương Văn An).
Tản văn của Nguyễn Linh Giang đưa người đọc tới những miền
quê, cảnh cũ, người xưa và nếp sinh hoạt thường nhật của người dân Quảng Trị,
quê hương của tác giả. Như một cuộc viễn thám ngược dòng thời gian, nơi mà nhiều
giá trị lộng lẫy nguyên sơ bị phôi phai qua bao bể dâu thế cuộc. Điều đáng nói,
khi ta chạm tay vào bến thời gian, hồ như tiếng xưa còn âm vọng, người xưa vẫn
đồng hành cùng ta trong thì hiện tại. Thậm chí có những điều tưởng như chúng ta
đã biết tường tận, nhưng qua từng con chữ kỳ khu, rị mọ, khám phá đầy dụng công
của tác giả, người đọc hết sức ngạc nhiên khi được khám phá thêm nhiều vẻ đẹp lấp
lánh khuất lấp đâu đó được gọi về.
Những câu ca dao, tục ngữ, phong dao… ở miền quê ấy, cùng với
bao câu chuyện kể lại bằng huyển sử… là “mật mã của quá khứ” được tác giả khai
mở, khiến người đọc vô cùng thú vị, cuốn hút.
Tản văn “Nỗi lòng Huyền Trân” hệt như một vết thương
lòng còn bỏng buốt, một dấu lặng trên trang sử Việt. Xóm Chùa, làng Kim Đâu, xã
Cam An, huyện Cam Lộ (Quảng Trị) nơi có miếu thờ công chúa Huyền Trân, nằm lặng
lẽ, khiêm nhường. “Trời chiều cuối năm, mưa lây phây, gió lạnh. Tôi vào miếu
thắp hương vọng tưởng công chúa Huyền Trân, rồi ra đứng ở bậc thềm bên Bàu Đá
và tự hỏi: Một ngày mùa hạ cách đây 710 năm, lúc dừng lại ở đây, trước khi về
nhà chồng, chắc Huyền Trân công chúa cũng đã có những buổi chiều đứng lặng bên
dòng nước này?... Trong sương chiều bảng lãng mặt nước Bàu Đá, tôi như nghe thổn
thức điệu Nam bình: “Nước non ngàn dặm ra đi/Cái tình chi?/Mượn màu son phấn/ Đền
nợ Ô, Ly/Đắng cay vì/Đương độ xuân thì/Số lao đao hay là nợ duyên gì?”. (Nỗi
lòng Huyền Trân, trang 79).
Cái khéo léo, uyển chuyển của tác giả là biết sắp xếp, xâu
chuỗi các tiểu tiết thành một mạch liên kết nội cảm, đồng hiện hóa những thứ tưởng
chừng như vô tri trở thành ngôn ngữ để cùng đối thoại, tri cảm. Chất văn, sử liệu
quyện hòa trong các tản văn hòa kết với những tín hiệu thẩm mỹ từ cảnh vật, di
tích, con người, tập quán của mỗi miền quê. Người đọc có thể nhận diện, định vị
rõ hơn bản vị, “bản lai diện mục” của từng vệt phù sa lịch sử từng chảy qua,
xuôi trôi về dặm trường thiên lý vô nam của các bậc tiền nhân đi mở cõi.
2. Viết về quê hương của chính mình- nơi dường như mọi
thứ đều trở nên quen thuộc- tưởng như là điều dễ dàng, nhưng thực tế cho thấy,
để chạm tới những tầng vỉa trầm tích văn hóa nơi đây là một điều hết sức khó
khăn. Với tấm lòng nặng trĩu nhớ thương quê hương, bằng kinh nghiệm của người
làm báo, nhà văn Nguyễn Linh Giang đã hết sức tỉ mẩn, thận trọng khi sử dụng
các ngữ liệu lịch sử, phong dao, tục ngữ.
Bút pháp thể hiện để chuyển tải các thông điệp được anh
dụng công một cách diệu dụng, để từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng tự thân tạo
nên một “cấu trúc vẫy gọi”, để người đọc được hóa thân vào, sẽ chia và đồng cảm.
Điều đáng nói là mỗi tản văn là một biên khảo lịch sử cô đọng, mang màu sắc hấp
dẫn uyên áo của văn chương. Đó là các tản văn nặng trĩu ưu hoài, trân quý những
giá trị của lịch sử như: “Đất có thổ công, Thượng hoàng Trần Nhân Tông đi kinh
lý, Đất thiêng hội tụ, Làm quan Hà Trung, Đất học Câu Nhi…” Thiết nghĩ, đó
cũng là một tâm nguyện đạt thành của tác giả -khi cho ra đời đứa con tinh thần
này.
Tản văn |Miền Ô Châu|, với tôi là một nhịp cầu tri âm, một
tấm vé thông hành của tâm tư dẫn lối chúng ta ngược về lịch sử, tìm lại những bến
bờ dĩ vãng của một thời, một thưở. Vẫn còn đó vẹn nguyên một miền thương nhớ vẫn
luôn đi về trong ký ức.
“Hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược tỉ lân” (Vẫn còn tri kỉ trên đời, cách xa góc bể chân trời sá chi). Đọc tản văn của Nguyễn Linh Giang cũng là cách để mỗi bản thể tự tri nhận rằng, ra đi cũng là một cách để trở về đúng nghĩa…
Nhà văn-nhà báo NGUYỄN LINH GIANG
Tên khai sinh: Nguyễn Văn Khôi.
Quê quán: Làng An Bình, xã Cam Thanh, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng
Trị.
Hiện cư ngụ tại Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh.
Email: nguyenvankhoi.lg@gmail.com
Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.
Tác phẩm đã xuất bản:
Theo dấu chân những người tìm vàng (Phóng sự - NXB Thanh
Niên, 2015).
Đi và Viết (Ký sự/ Phỏng vấn - NXB Thanh Niên, 2022).
Sông vẫn chảy đời sông (Tản văn - NXB Thanh Niên, 2023).
Bốn mùa thương nhớ (Tản văn - NXB Thanh Niên,
2024).
Miền Ô CHÂU (Tản văn - NXB Phụ Nữ Việt Nam, 2025).
20/8/2025
Bảo Trung
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét