Thứ Năm, 20 tháng 4, 2023
Vàng lửa
Sống đi Thiệp ơi! Đó là câu nói cuối cùng của Thiệp mà
tôi nghe được, như là khát vọng sống gào thét mà không thành tiếng khi thần chết
đang phủ vẻ u ám trên khuôn mặt tiều tụy của ông vào quá trưa hôm 15 tháng
giêng 2021, hôm mà con trai Thiệp làm mấy mâm cúng 49 ngày cho vợ ông. Thời
gian chưa đủ nguôi ngoai. Xịch một cái, hôm nay đã là mồng 8 tháng 5 rồi. Các
con ông lại làm lễ cúng 49 ngày cho cha, cho con người cách đó 5 tháng đã âm ỉ
gọi cho trần gian nghe thấy điều giản dị mà quan yếu nhất của đời người là được
sống. Dịch Covid lúc này vào đợt thứ 4 trầm trọng nên không được tụ tập đông
người. Cơm cúng chỉ có đĩa khoai lang luộc bóc vỏ, sắt ngang từng miếng tròn mỏng
và đĩa củ lạc luộc. Rất nhiều hoa loa kèn phơn phớt vàng tháng 4 trên hai bàn
thờ. Sau ngày 15 tháng giêng độ 2 tháng – nhằm ngày 20 tháng 3, Nguyễn Huy Thiệp
cũng về trời bằng cách cùng vợ Sang sông. Hồi 2012 có lần tôi hỏi Thiệp. Tại
sao truyện Sang Sông ông cho tất cả mọi người lên bờ, chỉ để riêng nhà
sư một mình quay trở lại? Thiệp bảo. Sang sông dự thi báo Văn Nghệ hồi
1991. Đầu 1992 được đăng. Các ông Nguyên Ngọc và nhất là Nguyễn Khải trong Ban
Giám khảo thích lắm. Nhưng lại bảo. Hay thì hay thật, chỉ tội cái khó hiểu quá.
Cho nên hai mexừ cho điểm 5/10. Nghĩa là chẳng vào được cái giải nào cả. Ấy vậy
mà tướng Trần Độ lúc đó đang cầm quân ở mặt trận văn hóa cho người gọi lên
khen. Lại bảo chắc có kẻ nào khác viết hộ. Tài bằng cái đấu như Thiệp… Giỏi thì
viết truyện khác. Thế là chừng một tháng sau, truyện Thiên văn ra đời
cũng là chuyện một người một mình sang sông bởi định mệnh cồng kềnh và thô lậu
xô sóng vận hạn vào người vị khách không có tên. Còn khó hiểu hơn cả Sang
sông bởi 7 đoạn thơ ương như ổi thỉnh thoảng chen vào giữa hơi văn. Tôi giải
thích hộ Thiệp theo kiểu … con nhà có học. Nhà sư không lên bờ là phải. Nói
chung các tôn giáo và học thuyết chính trị cải lương thường nửa vời trong khi
tiếp cận chân lý. Có khi gần đến nơi rồi lại quay trở lại từ đầu để tìm cách giải
thích khác hoặc đang lúc cao trào của hành động thì lại bảo dừng ngay để
chờ xem thế nào đã. Bây giờ thì tôi hiểu truyện Sang sông có lẽ Nguyễn
Huy Thiệp cho nhà sư ấy quay trở lại để đón vợ chồng ông trong một chuyến đò
khác. Chuyến đò định mệnh, chỉ trong vòng vài tuần trăng đã đưa ông và bà vợ
cùng sang cõi bên kia của thế giới. Đời văn Thiệp đã 7 lần sang sông. Chạy
đi sông ơi. Sang sông. Thiên văn. Một thoáng Xuân Hương. Con gái thủy thần. Hạc
vừa bay vừa thảng thốt. Trương Chi. Và theo lời mẹ cả hiện hình trong bức
tượng ngồi ở sân nhà Khương Hạ thì lần sang sông này là lần cuối cùng họ không
bao giờ quay trở lại được nữa. Thế là hết một đời người. Ngày 24 tháng 3 năm
2021 giới văn nghệ sỹ nước nhà tập trung đông đảo ở nhà tang lễ quốc gia số 5
Trần Thánh Tông – Hà Nội, nơi nếu là nhà văn, chỉ những người nổi tiếng như Thiệp
mới được vào. Chủ tịch Nguyễn Quang Thiều đọc lời điếu. Đó đúng hơn là bản
tuyên ngôn của một thế hệ nhà văn trước Tổ quốc và Nhân dân. Nhắc nhở bi thiết
lẽ sống của những người cầm bút. Cả phòng tang lễ im phăng phắc. Bỗng đâu đột
khởi vang lên da diết tiếng Saxophone Một cõi đi về. Tất cả tưởng như lạnh
ngắt. Lẫn trong nhạc run rẩy tiếng nói của người nằm trong quan tài Sống
đi Thiệp ơi…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Văn Cao, "Những mùa thay lá" XXXXX
Văn Cao, "Những mùa thay lá"… Hình tượng chiếc lá trở đi trở lại trong nhạc, trong thơ và trong họa của Văn Cao như ám ảnh về sự...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét