Đặng Tiến và thế giới của thơ
Nhà phê bình Đặng Tiến (trái) và
nhà nghiên cứu Huỳnh
Như Phương
Nhà văn Đặng Tiến [i] định cư và lập nghiệp ở châu Âu từ
giữa những năm 1960, nhưng vẫn có mặt trong đời sống văn học miền Nam với những
bài phê bình thơ cổ điển và hiện đại thường xuất hiện trên các tạp chí thời đó.
Năm 1972, tập tiểu luận đầu tay của ông nhan đề Vũ trụ thơ được Nhà
xuất bản Giao Điểm ấn hành ở Sài Gòn. Hơn một phần ba thế kỷ sau đó ông không hề
in sách, dù sự theo dõi và quan tâm không lúc nào ngưng nghỉ của ông đối với
văn học dân tộc luôn được ghi dấu trong những bài viết tài hoa trên các phương
tiện truyền thông, gần gũi với chúng ta là các báo Văn Nghệ, Thanh Niên, Đất
Quảng, Sông Trà…
Trong sự nghiệp
trước tác của mình, Đặng Tiến có những bài viết đặc sắc về truyện ngắn và tiểu
thuyết của Nhất Linh, Sơn Nam, Bùi Ngọc Tấn, nhưng sở trường của ngòi bút ông
chủ yếu vẫn là phân tích thơ ca. Điều này dễ hiểu, không chỉ vì tác giả là người
am hiểu thể loại vi diệu này, mà còn vì thơ ca là sợi dây cảm ứng đo được những
rung động của tâm hồn dân tộc qua những biến thiên xã hội.
Trong chuyến về
thăm quê nhà vào dịp Tết Kỷ Sửu 2009, ông mang theo tập bản thảo Thơ - thi
pháp và chân dung mà nhà xuất bản Phụ Nữ vừa cho ra mắt bạn đọc.
Những độc giả lâu năm của
Đặng Tiến gặp lại ở đây những cảm nhận và phân tích mà ông thể hiện từ thời trẻ
tuổi về Bà Huyện Thanh Quan, Tản Đà, Hàn Mặc Tử, Đinh Hùng, Hoàng Trúc Ly. Cùng
với điều đó, người ta cũng có thể ngạc nhiên nhận thấy những suy ngẫm từ rất sớm,
và càng ngày càng sâu sắc, của tác giả về lý thuyết thơ, khi ông tìm hiểu và vận
dụng quan niệm của những nhà thi pháp học hàng đầu như Roman Jakobson, Claude
Lévi-Strauss, Paul Valéry, Nguyễn Tài Cẩn vào công việc phê bình văn học.
Với một người say
mê và có chí hướng, làm việc ở một trung tâm khoa học có điều kiện thuận lợi về
tài liệu và thông tin như Paris, thì khả năng giới thiệu các quan niệm và
phương pháp phê bình không phải là điều lạ. Nhưng phải nói là đặc biệt, từ ngàn
trùng xa cách với đời sống văn nghệ đang biến đổi từng ngày của đất nước, Đặng
Tiến tạo dựng cho mình một thế giới văn chương Việt Nam thu nhỏ đủ để ông có thể
sống, suy tư và cảm xúc như từ trong nguồn của nó.
Coi trọng chức
năng thi ca của ngôn ngữ, nhưng Đặng Tiến thực ra không phải là nhà phê bình
hình thức luận. Cứ xem những gì ông viết về thơ Thế Lữ, Xuân Diệu, Quang Dũng,
Văn Cao, Lê Đạt, Bùi Giáng, thì thấy ông còn tiếp cận những chân dung sáng tạo
đó từ góc độ biểu cảm cá nhân và góc độ quy chiếu về bối cảnh xã hội. Một thái
độ cân bằng như vậy về khoa học cũng đi liền với một thái độ công bằng đối với
những giá trị, đồng thời là công bằng với chính thị hiếu và sự cảm thụ đa dạng
của bạn đọc. Điều đó cắt nghĩa cách viết uyển chuyển trong những đề tài có thể
là khó viết đối với một người ở xa xôi cách trở - cả về không gian lẫn về tâm
thức - như thơ kháng chiến chống Pháp, thơ Chính Hữu, Vũ Cao, Phạm Tiến Duật.
Nhưng dù phải hoà giải với truyền thống phê bình đã kiến tạo nên tầm đón nhận
quen thuộc của bạn đọc, Đặng Tiến vẫn giữ cho ngòi bút mình ưu thế của những
phân tích nghệ thuật, những khám phá và liên tưởng về chiều sâu của biểu tượng
văn hoá.
Có lẽ không
phải ngẫu nhiên khi Đặng Tiến để hai bài viết về ca dao và dân ca quan họ ở cuối
tập sách - như một lời chia tay. Hãy chia sẻ với tâm tình của người viết những
dòng này ở bên bờ sông Loiret, miền Nam nước Pháp: “Thế hệ chúng ta còn may mắn
tiếp xúc với dĩ vãng của dân tộc qua những văn bản ca dao, những làn điệu ghi
âm hay vài ba buổi trình diễn. Nhưng không khí dân gian thì đã xa xăm. Điệu hò
mái đẩy não nùng tiếng sương, lời chào giã bạn nửa đêm về sáng và tiếng hò lơ
trong rừng tràm rừng đước, chúng ta còn được nghe những điệu hát đã tách rời ra
khỏi không gian…Chúng ta là những đêm rằm đã mất ánh trăng” (tr. 455).
Và có ngụ ý gì
không khi Đặng Tiến kết thúc những trang sách tái ngộ quê hương ở hai câu ca
dao: Ra về răng được mà về/ Bức thư ai gửi lời thề ai trao…? Ai đó sẽ
giải mã giùm chúng ta: đây là nói với ánh trăng trên dòng sông Loiret hay với
đêm rằm hò hẹn nơi quê cũ?
Tập san Quán Văn chủ đề “Ánh trăng, đêm rằm”, số
44, NXB Hồng Đức, tháng 3-2017.Chú thích:
[i] Nhà
văn, nhà phê bình Đặng Tiến, còn có bút hiệu Nam Chi, sinh ngày 30-3-1940 tại
làng An Trạch, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, nay thuộc huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng;
từ trần ngày 17-4-2023 tại Orléans, phía Nam Paris, nơi ông định cư cùng gia
đình hơn nửa thế kỷ nay. Ông nguyên là viên chức ngoại giao, giáo sư trung học
và giảng viên ban Việt học, Đại học Paris 7 - Denis Diderot. Tác phẩm
chính: Vũ trụ thơ (NXB Giao Điểm, Sài Gòn, 1972), Vũ trụ thơ II:
thơ miền Nam trong thời chiến (NXB Thư Án Quán, NJ, 2008); Thơ - thi
pháp và chân dung (NXB Phụ Nữ, Hà Nội, 2009). Ông là tác giả của khoảng
150 bài tản văn, tùy bút, tiểu luận phê bình với phong cách độc đáo, nhuần nhị
và tinh tế (Chú thích ngày 17-4-2023. HNP).
17/4/2023
Huỳnh Như Phương
Nguồn: Báo Phụ Nữ, tháng 5-2009
Theo http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét