Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023
Con người vũ trụ trong bài Tự tình của Hồ Xuân Hương
Con người vũ trụ trong bài
Thời trung đại, con người chủ yếu sống bằng nông nghiệp. Thế
nên con người thường dựa vào tự nhiên, khai thác tự nhiên để sống. Do vậy con
người trung đại tin ở sự thống nhất trong thế giới. Thiên nhiên là bạn tri âm
tri kỷ của con người. Người phương Đông xưa quan niệm: thiên nhiên có mối giao
hòa giao cảm với con người bởi con người là một tiểu vũ trụ có quan hệ tương
thông tương cảm với đại vũ trụ - thiên nhiên ngoại giới (Thiên nhân tương cảm,
thiên nhân tương dữ, thiên nhân tương chi, thiên nhân hợp nhất). Con người
là một yếu tố trong mô hình vũ trụ: Thiên - Địa - Nhân hợp thành Tam
Tài. Con người sống trong vòng Thiên phú địa tái (Trời che, đất chở).
Thế đứng của con người trong vũ trụ là Đỉnh thiên lập địa (Đầu đội trời chân đạp
đất). Do quan niệm con người và thiên nhiên có mối giao cảm đặc biệt như thế
nên thiên nhiên cũng là thiên nhiên hữu linh, hữu tâm, hữu tình Vạn vật hữu
linh. Mặc dầu có những lệch pha, thế nhưng trong thế giới thơ Hồ Xuân Hương
cũng xuất hiện với một mật độ khá cao hình tượng con người vũ trụ phổ biến của
thơ trung đại mà bài Tự tình là một trong những bài thơ tiêu biểu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Khi mà ta chết đi” của Bảo Bình: Cảm xúc vượt thời gian Tuyển tập thơ văn Khi mà ta chết đi là tác phẩm thứ ba của tác giả Bảo Bình sau h...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét