Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023
Từ bài thơ "Trò chuyện với Thúy Kiều" - Nghĩ về hiện tượng thơ Lý Phương Liên
Từ bài thơ "Trò chuyện với Thúy Kiều"
Thơ Lý Phương Liên có thể kể ra một số
bài thơ hay như: Lời ru với anh, Ca bình minh, Em mơ có một phiên
tòa được bạn đọc yêu mến (từng chép vào sổ tay mang theo đến các chiến trường trong
những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước). Nhưng nếu được chọn bài thơ hay nhất
của chị, theo chủ quan cá nhân tôi, tôi sẽ chọn bài Trò chuyện với Thúy Kiều
(bài thơ này lúc đầu có tên là Nghĩ về Thúy Kiều, đăng
trên Báo Văn nghệ năm 1970). Tôi chọn bài này là hay nhất bởi nhiều lẽ:
đây là bài thơ “lạ” -chứa đựng tình yêu thương con người một cách
mãnh liệt nhất, chân thành nhất, ở đó người viết bày tỏ tình cảm,
cảm xúc của mình một cách trung thực, thành tâm như chính con
tim mách bảo. Trước những tổn thất lớn của gia đình, trước nỗi đau hiện
tại chị đã trải lòng mình với mong ước được chia sẻ, cảm thông, thấu hiểu
hơn về tình đời, tình người. Do vậy bài thơ giàu tính triết
lý và giàu giá trị nhân văn. Với Trò chuyện với Thúy Kiều đã
cho thấy đây là một giọng thơ lạ, trong trẻo, dũng cảm cất lên một cách hồn
nhiên- lời thơ giống như lời trò chuyện, lời nói hàng ngày, mang đậm
dấu ấn cá nhân và không thể lẫn lộn với bất cứ một nhà thơ nào
khác. Nhưng cũng chính bài thơ Trò chuyện với Thúy Kiều này mà
đã gây bao hệ lụy cho chính nhà thơ và gia đình. Để rồi nữ sĩ tài hoa Lý
Phương Liên “đi không ai biết, về không ai hay” suốt 40 năm qua. Và đây được
coi là một hiện tượng đặc biệt của nền văn học Việt Nam hiện
đại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thiếu Sơn nhà văn chính trực “Trang viết của Thiếu Sơn đến với chúng ta hôm nay cũng khiêm nhường như con người ông, dù ông là chứng nhâ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét