Thứ Tư, 12 tháng 4, 2023
Vài cảm nhận về thơ Văn Thùy "Dị nhân"
Vài cảm nhận về
Nghèo mà tài không được bằng ai nên tôi chọn sách (viết và
kinh doanh sách) làm nghề kiếm kế sinh nhai. Ngót nghét hai mươi năm với
nghề, khi thấy nghề sách có dấu hiệu “suy thoái”, tôi quyết định bỏ nghề, “về
hưu” và tìm thú tiêu khiển với facebook... Lên mạng, tôi chăm chú đọc những bài
về văn hóa tín ngưỡng, về đối nhân xử thế... chứ không mặn mà với thơ, truyện
vì... ngại đọc, sợ phải “động não” nhiều nên khi thi sĩ Nguyễn Đăng
Hành rủ Văn Thùy “dị nhân” đến thăm nhà - ở làng Đá, Ân Thi, Hưng Yên - tôi mới
biết ông là thi sĩ cùng quê, là kẻ bấy lâu được giới văn chương “phong tặng” là
“dị nhân”, là “lục bát giang hồ”... Cầm mấy tập thơ ông đề tặng, tôi cám ơn cho
phải phép rồi cất vào tủ sách. Đêm. Ám ảnh bởi cuộc nói chuyện của ông, tôi
vùng dậy “lôi thơ” của ông ra đọc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ 1-2-3, vẻ đẹp của sự đương đại Trên phương diện văn học Việt Nam, thơ 1-2-3 dù mới phát triển trong một thời gian gần đây nhưng đã c...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét