"Mười năm một quãng đường người xót xa"
(Nhân đọc tập Thơ mười năm của Hoàng Đình Quang, Nhà xuất bản
Hội Nhà văn, 2023)
Tôi đã đọc thơ Hoàng Đình Quang từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường và ấn tượng với thơ anh bởi có điều gì đó luôn đọng lại và giăng mắc vào lòng người, hồn người. Thơ Hoàng Đình Quang không mới nhưng độc đáo ở chỗ là anh biết cách tạo dựng hình ảnh, câu chữ, tứ thơ để tạo nên bài thơ hay. Muộn mằn là một trong số những bài thơ mà tôi thích, đến độ thuộc lòng và đó cũng là lý do vì sao tôi luôn dõi theo hành trình thơ của Hoàng Đình Quang.
Có một ngã ba nào đó
trong đời/ Anh để lạc mất người con gái ấy/ Lòng rợi rã anh ngoảnh đầu trở lại/
Thời gian ơi, bụi bạc phủ trắng đầu.// Em cười nơi nào, em khóc nơi đâu?/ Tấm
áo xanh ơi, mái tóc choàng vai hỡi/ Bát cơm tấm mười lăm năm vẫn đợi/ Tiếng nước
râm ran trong buồng tắm buổi chiều// Và mỗi ngày trên ghế đá tình yêu/ Đôi bạn
trẻ có thấy gì trong đó?/ Chúng tôi giấu một mối tình dưới cỏ/ Tiếng dế miên
man trong kí ức dại khờ!// Cả một đời người những nắng cùng mưa/ Dẫu băng bó vết
buồn khôn se miệng/ Vòm hoa giấy trước căn nhà số chín/ Xạc xào bay trong chiều
gió im lìm.// Còn bây giờ tất cả đã lặng im/ Ve mùa hạ mặc áo hồng số phận/ Anh
đem nỗi dại khờ ra ngồi đếm/ Vết muộn mằn chi chít tuổi hoa niên!
Thời gian sau đó, dường
như Hoàng Đình Quang ngày càng ít làm thơ. Sau tập Hát chẳng theo
mùa (2009), không thấy anh in tập thơ nào nữa và cũng ít thấy công
bố thơ. Mãi đến năm 2023, Hoàng Đình Quang in tập thơ mới, Thơ mười
năm. Sau chừng ấy năm “vắng bóng”, nhà thơ có thời gian để chiêm nghiệm
về cuộc đời, về thế sự nhân sinh. Vì thế, khi xuất hiện trở lại chắc chắn anh sẽ
đem đến cho bạn đọc những bài thơ chắt lắng hơn, giàu chất suy nghiệm hơn. Mở đầu
thi tập, nhà thơ Hoàng Đình Quang đã tự giãi bày:
Mười năm rồi ta sống những
đâu đâu
Để trước mặt mười năm day
dứt
Ta sống giữa hai khoảng đời
ép chặt
Ngẩn ngơ nhìn bốn phía vẫn
vô tâm.
56 bài thơ trong Thơ mười
năm chính là những nỗi niềm suy tư của Hoàng Đình Quang về đời, về người, về những
gì anh đã trải nghiệm, gom nhặt trong suốt hành trình sống của đời mình. Ở đó
có những niềm vui nhỏ, có một khoảng thời gian sống hạnh phúc bên “em”, sự hân
hoan khi được gặp lại “mình”, khi trở về quê xưa, gặp lại bạn cũ... nhưng cái
chủ đạo xuyên suốt trong tập thơ này của Hoàng Đình Quang vẫn là giọng trầm buồn,
ngẫm ngợi với nhiều nỗi niềm thao thức, trăn trở thường trực và dường như tất cả
vẫn ở lưng chừng, dang dở, có gì đó hụt hẫng, tiếc nuối, xót xa...
Đọc bài Nhân dân
(I), người đọc sẽ nhận ra rất nhiều điều mà nhà thơ Hoàng Đình Quang
ký gửi vào đó. Đọc lên, ngẫm lại, cảm giác có gì đó nhói đau. Nhưng biết làm
sao được trước bao bất cập vẫn hiển nhiên tồn tại và vẫn đang từng ngày từng giờ
diễn ra như thế! Hoàng Đình Quang đặt ra giả thiết và nghĩ về kết quả của nó.
Nhưng ẩn sau những kết quả “đẹp” là biết bao câu hỏi đặt ra về vấn đề sống còn,
về vận mệnh của đất nước cần phải đặc biệt lưu tâm. Nói cách khác, đó chính là
lời cảnh tỉnh. Bởi muôn đời nhân dân là gốc rễ, mọi việc phải từ nhân dân mà
ra, có nhân dân mới làm nên việc lớn. Ông bà ta từng có câu: “Quan nhất thời,
dân vạn đại” là vậy.
Thơ Hoàng Đình Quang là
thơ của sự biểu lộ tâm trạng, kết cấu hình thức mang tính tự sự. Kiểu kết cấu tự
sự ở thơ anh thường biểu hiện ngay ở câu mở đầu bài thơ: Mỗi ngày ba bữa
cơm chay/ Em ơi!/ Còn chén rượu này!/ Uống đi (Ngày thứ 35); Chiều
tháng Chạp, em về muộn thế/ Người lấn chen, anh biết chợ đông (Chiều
tháng Chạp); Trăm năm đã lỡ làng rồi/ Mười năm một quãng đường người
xót xa (Trăm năm và mười năm); Dưới bầu trời này, tôi đứng chống
cán cuốc/ Mà nghe buồn bã chạy dọc sống lưng (Bài ca lưu ly)...; Những
con thiêu thân cứ quấy rầy bóng tối/ Sao không thương những ngọn đèn cháy vội (Tự
luận); Tôi đã thành cổ tích của riêng tôi/ Sao có thể nói cùng ai được
nữa (Cổ tích của riêng tôi); Những ngôi mộ đã không còn mới nữa/
40 năm mưa nắng đã cũ rồi (Mẹ Trường Sơn)...
Thơ Hoàng Đình Quang thường
đề cập đến những vấn đề của cuộc sống thường ngày, những nghiệm suy, trăn trở về
cái đã qua và cả những thứ đang hiện hữu. Thơ anh không nói nhiều đến những gì
cao siêu, hư ảo, to tát mà hướng về đời sống, tình cảm, tổ ấm... bằng một cái
tôi trữ tình da diết, đậm chất suy tư của một người từng trải.
Ta biết/ Ăn nhiều cũng
không hề lớn/ Làm nhiều cũng chẳng thể giàu/ Uống mãi mà chưa hết rượu/ Ai bảo
nhân gian bể dâu? (Bài ca lưu ly).
Thơ Hoàng Đình Quang bị bủa
vây bởi những nỗi buồn, nỗi buồn đến từ nhiều phía, nỗi buồn đã ăn sâu vào tiềm
thức, ăn sâu vào trong huyết mạch. Vì thế, xuyên suốt tập thơ chủ đạo vẫn là giọng
trầm buồn, vừa tâm tình thủ thỉ, vừa trữ tình sâu lắng và cũng không kém phần
cay đắng xót xa. Tôi giác ngộ: chỉ mình tôi có lỗi/ Chức vụ, quyền năng
chẳng sai sót bao giờ/ Tôi im lặng bởi vì tôi biết rõ/ Với dân lành tiếng nói
chỉ vu vơ//... //Rồi cứ thế, từng ngày, từng ngày một/ Vòng quanh ta nhốn nháo
cõi không người/ Quay trở lại với ngôi nhà bé nhỏ/ Ta vận hành cõi tạm, kiến
ong ơi! (Tôi đang cố chắt chiu từng chút một).
Có nhiều điều được nhà
thơ đề cập đến trong tập sách nhưng có lẽ nhân vật trữ tình em được nói đến, nhắc
đến bằng một tình cảm đặc biệt nhất. Vết thương lòng, nỗi mất mát, chông chênh ập
đến là anh đã vĩnh viễn mất em. Những kỷ niệm thuở nào, những việc em làm vẫn
luôn hiện diện và làm cho anh càng thêm day dứt, nghẹn ngào. Em vẫn lam
làm, xăng xái dường kia/ Vui vẻ cằn nhằn cha con anh bề bộn/ Gần nửa năm rồi,
anh cầm lên đặt xuống/ Không nỡ cất đi từ cái lược chải đầu!// Năm ngoái nhà
mình, tết mới có con dâu/ Luẩn quẩn mẹ con, thì thầm to nhỏ/ Mẹ dạy con bày bàn
thờ tiên tổ/ Bài học năm nay trước di ảnh mẹ chồng!// Em có buồn, em có nhớ anh
không?/ Đêm nghe tiếng chân em,/ mà không nhìn thấy mặt/ Anh ngồi lặng giữa buổi
chiều tháng Chạp/ Phố đã lên đèn, anh đợi cửa, chờ em! (Chiều tháng Chạp).
Tình nghĩa thủy chung, sự
bao dung sâu sắc cộng với cốt cách và bản lĩnh của người đàn ông đã giúp anh
nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo. Dẫu biết rằng: “Không có em, anh ở đâu
cũng xa nhà” .
Thời gian theo em về cõi
Ngân Hà/ Để lại cho anh tàn hương cong cháy đỏ/ Hoa cúc trên bàn càng vàng càng
nhớ/ Thay hoa vào, bình hoa trắng bình hoa.// Không có em, anh ở đâu cũng xa
nhà/ Sau lưng anh khoảng trống lần trải thảm/ Anh thề sẽ Biển Đông kia tát cạn/
Sợi dây gầu buông thõng phía không em.// Lại sáng/ Lại ngày/ Lại tối/ Lại đêm/
Có cái mới không làm sao cũ được/ Có cái cũ tưởng rằng đang phía trước/ Cứ chập
chờn lơ lửng ở chân mây./ Không thể cả tin cuộc đời mỏng manh này/ Vững chãi nhất
cũng đã từng sụp đổ/ Anh không dám một mình đi bước nữa/ Thay hoa rồi bình hoa
trắng bình hoa (Đi bước nữa).
Những câu thơ man mác như
tiếng thở dài của lòng mình, Hoàng Đình Quang thấm thía sự mất mát của đời người.
Sự sống - cái chết, có - không, được - mất... dưới cái nhìn của anh đầy nhân
văn, sâu sắc.
Nhà thơ không thể nào
nguôi quên, nỗi nhớ cứ chất chồng lên nhau trở thành nỗi khắc khoải, lo âu; muốn
níu kéo, gìn giữ những cái mà anh vẫn luôn hy vọng, tin tưởng, tôn thờ. Nhưng
thực tại phũ phàng và anh đã gọi em trong sự thảng thốt tái tê. Bây giờ
em ở nơi đâu?/ Âm dương giàn giụa nhịp cầu khói hương/ Giấy tiền rải trắng vệ
đường/ Những ngôi mộ lặng im nhường lối đi!//... //Bóng hình nặng nỗi đăm
chiêu/ Chân hương đỏ những buổi chiều cô đơn/ Đêm khuya động tiếng chập chờn/
Trong chiêm bao thắp nỗi buồn vào anh! (Thanh minh).
Với nhà thơ Hoàng Đình
Quang, anh luôn mong muốn có được hạnh phúc nhỏ bé, dung dị thường nhật như bao
người. Nhưng thực tại điều mong muốn ấy lại không thể nào có được.
Tôi thèm nghe tiếng bát
đũa xô nghiêng/ Thèm gắp đũa dưa cà, mắm muối/ Bùi ngùi nhớ bát canh chiều đã
nguội/ Sao xát lòng nghe tiếng gọi “Ai ơi”.// Ai ơi, về ăn cơm!/ Ngày đã cạn lắm
rồi/ Sào đã gác bên kia dòng tan tác/ Đôi đũa ấy một chiếc kia đã lạc/ - Ai ơi
về.../ Im lặng quá./ Ai ơi! (Ai ơi, về ăn cơm).
Nếu cái tôi đời tư, thế sự
đem đến cho người đọc sự cảm thông, chia sẻ nỗi niềm của nhà thơ và sự ngẫm ngợi
xót xa trước những điều không hay xảy ra thì cái tôi chiêm nghiệm, triết lý
giúp người đọc thẩm thấu một cách trọn vẹn về thơ Hoàng Đình Quang.
Bao nhiêu triều đại xoay
vần/ Đời người ai biết trước lần được thua!/ Chiêm mùa đất thụt đồng chua/ Vua
đi cày thật, ai đùa làm vui?// Con trâu bước bước ngậm ngùi/ Sống nhờ cỏ rả, chết
vùi rạ rơm/ Kéo cày lật đất thành cơm/ Trước Vua Chúa kéo tiếng thơm ngàn đời//
Tịch Điền lễ hội mà chơi/ Quanh năm lam lũ cho trời xót xa.../ Muôn năm Vua của
nước nhà/ Xắn quần xuống ruộng cày ba luống cày// Sử xanh còn đến hôm nay/ Vua
đi cày để dân cày làm dân!... (Vua đi cày).
Thơ Hoàng Đình Quang thể
hiện rõ nét tính chất trữ tình ở cách cấu tứ bài thơ dựa trên những cảm xúc,
tâm trạng. Từ cảm xúc của tâm hồn là nỗi nhớ đến em, sự cách biệt nghìn trùng
đang giằng xé tâm can, Hoàng Đình Quang tạo tứ thơ thể hiện tình cảm vợ chồng
sâu nặng, nghĩa tình trong bài Trăm năm và mười năm: Trăm năm đã lỡ làng rồi/
Mười năm một quãng đường người xót xa/ Âm thầm mình nói cùng ta/ Những đêm trắng,
những chiều tà đẫm sương!// Mười năm mưa nắng đoạn trường./ Mình đi mình ở -
mình vương vấn mình!/ Khóc cười - một cõi phù sinh/ Ta về cất giữ bóng hình
ngày xưa// ... // Mình về với cõi bình yên/ Trăm năm còn giữ lời nguyền trăm
năm/ Ta theo bóng bước âm thầm/ Nén hương để khói mười năm dặn dò!
Giọng thơ xuyên suốt
trong tập Thơ mười năm là giọng đồng cảm, yêu thương với cái tôi buồn, cô đơn,
khắc khoải. Nhà thơ đã dành sự ưu ái, quan tâm, đồng cảm sâu sắc với số phận
người phụ nữ. Em, Mẹ, Người đàn bà là những nhân vật trữ tình đặc biệt. Em ơi đừng
đi!, Người đàn bà bên kia sông, Em ở nơi nào, Mẹ Trường Sơn, Người đàn bà với
chiếc ô hoa, Những người mất tích, Bài ca lưu ly... là những bài thơ có sức
rung cảm sâu xa trong tâm hồn người đọc.
Đọc hết Thơ mười
năm, có lẽ người đọc sẽ hiểu vì sao mà thơ Hoàng Đình Quang trầm buồn đến
thế. Hình ảnh em/ người vợ tào khang đã về miền cỏ hoa để lại cho anh nỗi sầu
thăm thẳm, không gì có thể lấp đầy được. Để rồi chừng ấy năm, nhà thơ “sống giữa
hai khoảng đời ép chặt”. Mười năm với bao biến cố, đổi thay, mười năm là cả một
khoảng trống đến tái tê lòng. Nhân vật trữ tình anh cố nén vết thương lòng, sống
trọn vẹn thủy chung với em; cho dù em đã là người thiên cổ. Lá mùa thu không
rụng hết bao giờ/ Em vẫn thế, chỉ khác là em khác/ Và còn lại một vòng hoa ký ức/
Đã quay về trước cửa đứng ngẩn ngơ!// Mười năm rồi ta sống với như xưa/ Mười
năm nữa, mười năm sau cứ thế/ Không ngừng hỏi những con thuyền đơn lẻ/ Vẫn trở
mình tìm mảnh ván ngày xưa! (Mười năm).
19/11/2023
Nguyễn Văn Hòa
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét