Những trang viết xúc động
và hóm hỉnh tuổi thơ Sài Gòn
Vốn nổi tiếng là cây bút trào phúng, những năm cuối đời nhà
văn Lê Văn Nghĩa lại tập trung viết về/cho thiếu nhi mà chất liệu chính là ký ức
thời niên thiếu của ông ở Sài Gòn - Chợ Lớn trước năm 1975. Đây cũng là đề tài
mà trước đây chưa mấy ai khai thác và cũng là khoảng trống văn học cần được
quan tâm về đời sống văn hóa, giáo dục một thời ở miền Nam. Truyện dài Mùa
tiểu học cuối cùng của nhà văn Lê Văn Nghĩa được trao Giải thưởng Hội Nhà
văn Việt Nam năm 2021 về văn học thiếu nhi là tác phẩm hay trong loạt truyện
này của ông.
Trong bài Lê Văn Nghĩa trong cõi nhớ Sài Gòn, nhà lý luận phê
bình Huỳnh Như Phương viết: “Tôi thực sự yêu thích văn kể chuyện tự nhiên, hoạt
náo của Lê Văn Nghĩa khi đọc bốn cuốn truyện anh viết về học đường miền Nam, bắt
đầu với Mùa hè năm Petrus và gần đây là Mùa tiểu học cuối cùng. Gần 1.300 trang
sách trang trải những kỷ niệm thiếu thời qua hình ảnh những thầy cô giáo đáng
trọng, những học trò đáng yêu trong sân trường, lớp học và trên những ngả đường,
góc phố Sài Gòn thời chiến. Tác phẩm của anh lôi cuốn không chỉ nhờ cốt truyện
mà còn nhờ những chi tiết từ đời thực được tái tạo trong văn hư cấu”.
Truyện dài “Mùa tiểu học cuối cùng” của
Lê Văn Nghĩa
Truyện dài Mùa tiểu học cuối cùng của Lê Văn Nghĩa
do Nhà xuất bản Kim Đồng ấn hành cuối năm 2020 và tái bản ngay sau đó, đã được
trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2021. Nhà văn Đoàn Thạch Biền – Ủy
viên Hội đồng Văn học thiếu nhi, một người cùng thế hệ và đọc kỹ hầu hết tác phẩm
của nhà văn Lê Văn Nghĩa cho rằng, Mùa tiểu học cuối cùng là cuốn truyện hay có
kết cấu chặt chẽ, dẫn chuyện độc đáo, hài hước và hiếm có viết về kỷ niệm tuổi
thơ Sài Gòn trước năm 1975. Điều thú vị là qua truyện của nhà văn Lê Văn Nghĩa ở
miền Nam và nhà văn Bình Ca ở miền Bắc thấy được thế giới tuổi thơ của hai miền
có những chi tiết tương đồng về sự tinh nghịch hồn nhiên hay những trò chơi dân
gian dù hoàn cảnh cách trở vì chiến tranh. Đôi lúc hư cấu có hơi quá một chút về
cách kiếm tiền mưu sinh của những đứa trẻ xóm nghèo mê làm báo nhưng đây vẫn là
truyện hấp dẫn cho cả bạn đọc thiếu nhi lẫn người lớn.
Nhà thơ Hữu Việt – Ủy viên Ban Chấp hành, Trưởng ban Nhà văn
trẻ Hội Nhà văn Việt Nam thì nhận xét: “Đọc Mùa tiểu học cuối cùng bỗng giật
mình vì hoá ra bấy lâu nay chúng ta không biết gì về cuộc sống thường ngày của
trẻ em miền Nam trước những năm 1975. Và ta chợt nhận ra, luôn có một thế giới
kỳ diệu – thế giới của những đứa trẻ, luôn giống nhau và rất khác nhau, lung
linh muôn sắc thái, khiến ta có thể khóc và bật cười bất cứ lúc nào với ăm ắp
hoài niệm về những gì đã vĩnh viễn rời xa ta, những gì ta không thể tìm thấy
trong thế giới người lớn. Nhà văn Lê Văn Nghĩa là bậc “phù thuỷ” của những câu
chuyện hài hước cùng rất nhiều phương ngữ mang sắc thái biểu cảm mạnh mẽ của
người phương Nam, nên đôi khi hơi khó theo dõi với độc giả miền Bắc. Giá như
ông tiết chế một chút, hoặc có những chú giải ngắn thì tác phẩm sẽ được tiếp nhận
một cách đầy đủ hơn. Tuy nhiên, ở một góc độ khác, thì đây lại là một đóng góp
đáng kể của cuốn sách vào kho tàng ngôn ngữ Việt”.
Đúng vậy, những cuốn sách viết về Sài Gòn trước năm 1975
không ít, nhưng viết sâu sắc và thú vị về thế giới tuổi thơ trong giai đoạn đặc
biệt đó như nhà văn Lê Văn Nghĩa thì rất hiếm, vì ông cũng là một trong những
cây bút hiếm hoi sinh trưởng và cả đời gắn bó với thành phố phương Nam này.
Lê Văn Nghĩa sinh ngày 20.5.1953 tại tỉnh Chợ Lớn, nay thuộc
Tp. Hồ Chí Minh, tham gia phong trào đấu tranh học sinh – sinh viên bị địch bắt
bỏ tù, đày ra Côn Đảo. Đất nước thống nhất, từ năm 1975 đến năm 2015, ông thuộc
thế hệ đầu tiên làm báo Tuổi Trẻ, sau đó phụ trách tờ Tuổi Trẻ Cười. Ông có
duyên với thể loại trào phúng, viết dưới các bút danh quen thuộc: Hai Cù Nèo, Đại
Văn Mỗ, Điệp Viên Không Không Thấy, Thằng Hề,… đặc biệt là Hai Cù Nèo ký dưới
các bài viết “ăn khách” khi phê phán thói hư tật xấu và những vấn đề thời sự
nóng bỏng được bạn đọc quan tâm.
Sau khi nghỉ công tác quản lý tờ Tuổi Trẻ Cười, Lê Văn Nghĩa
chuyên chú hơn vào sáng tác văn chương cho tới khi lìa xa cõi trần vì bệnh nan y
ngày 25.7.2021. Những tác phẩm mang tính hồi ức, tự truyện của ông về thời niên
thiếu thập niên 1960 học dưới mái trường Bình Tây, tức trường Nguyễn Huệ ở quận
6 ngày nay và trường Petrus Ký, nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong ở quận
5, TP Hồ Chí Minh đã lần lượt được xuất bản: Mùa hè năm Petrus, Chú chiếu
bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ, Tụi lớp nhứt trường
Bình Tây, cây viết máy và con chó nhỏ (2018), Mùa tiểu học cuối cùng (2020).
Ngoài cuốn Mùa hè năm Petrus (Nxb Trẻ-2012) viết về
thời trung học phổ thông thì ba cuốn còn lại nhà văn Lê Văn Nghĩa đều viết về
thời tiểu học ở trường Bình Tây. Theo lời hóm hỉnh của chính nhà văn, truyện
dài Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài
Gòn năm ấy (Nxb Trẻ-2014) “dành cho thiếu nhi nhưng người lớn đọc cũng hổng
sao, mà người già đọc càng khoái”. Trong lời giới thiệu cuốn sách, nhà văn Nguyễn
Nhật Ánh viết rằng, ngoài việc khắc họa tính cách và số phận nhân vật, Lê Văn
Nghĩa còn có tham vọng phục dựng khí hậu thời cuộc và những sinh hoạt văn hóa,
phong tục.
Còn truyện dài Tụi lớp Nhứt, trường Bình Tây, cây viết
máy và con chó nhỏ (Nxb Trẻ-2017) kể lại câu chuyện mất tích bí ẩn của chú
chó nhỏ và cây bút máy, thể hiện sự vui buồn, đầy ắp tình yêu thương của những
đứa trẻ ngộ nghĩnh, đáng yêu mang đậm dấu ấn học trò ở xóm nghèo. Trong đó còn
phục dựng hình ảnh đủ sắc thái của Sài Gòn – Chợ Lớn xưa với trường học, bến
xe, cửa hàng… và đời sống của người tứ xứ tụ về với ngôn ngữ, cử chỉ, nghề nghiệp
khác nhau. Có thể nói Lê Văn Nghĩa là một trong những “quái kiệt” của Sài Gòn –
Tp. Hồ Chí Minh, từ làng báo đến làng văn ông đều để lại dấu ấn riêng biệt. Là
người lưu giữ và tái hiện sinh động đời sống văn hóa Sài Gòn – Chợ Lớn trong nửa
thế kỷ qua, đặc biệt là những ký ức tuổi thơ, nhà văn Lê Văn Nghĩa xứng đáng được
ghi nhận là cây bút tiêu biểu viết cho thiếu nhi, bên cạnh mảng trào phúng đặc
sắc.
Nhà văn Lê Văn Nghĩa với Văn Học Sài
Gòn
Khi viết cho thiếu nhi thì cái chất trào lộng của Lê Văn
Nghĩa cũng được phát huy làm cho cốt truyện lôi cuốn, quyến rũ hơn… Bằng thế mạnh
trào phúng và lối viết đặc sệt Nam Bộ của nhà văn Lê Văn Nghĩa, qua 22 chương,
truyện dài Mùa tiểu học cuối cùng là câu chuyện sinh động, dí dỏm, đầy ắp tiếng
cười xen lẫn sự xót xa, tình thương yêu, nghĩa khí của những đứa trẻ “cà tưng
thích làm mấy chuyện cà tửng” ở xóm lao động nghèo cùng học dưới một mái trường.
Nhà thơ Phan Hoàng – Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt
Nam đánh giá: “Sau ngày nhà văn Lê Văn Nghĩa vĩnh viễn ra đi, tôi tìm đọc lại kỹ
hơn những tác phẩm của anh, trong đó có Mùa tiểu học cuối cùng. Và không
chỉ tôi mà các con nhỏ của tôi đều đọc một cách thích thú. Tìm được một giọng
văn giàu chất Nam Bộ lại hài hước, dí dỏm, trào lộng viết cho thiếu nhi như nhà
văn Lê Văn Nghĩa quả rất hiếm. Viết cho thiếu nhi mà nghiêm chỉnh quá, đạo mạo
quá thì hỏng. Cái hay của Lê Văn Nghĩa là trên cơ sở chất liệu đời thực kết hợp
với văn hư cấu, pha trò, ông đã dựng nên những câu chuyện sinh động, cả nghịch
ngợm tươi vui lẫn ngậm ngùi xa xót về thế giới tuổi thơ của một thời mà có sức
lan tỏa nhiều thời. Một cái hay khác là dù viết về/cho thiếu nhi nhưng truyện
còn tái hiện được một phần đời sống sinh hoạt văn hóa, phong tục, tập quán của
người Sài Gòn trước năm 1975, đặc biệt ở đây là vùng Chợ Lớn trong một xóm lao
động nghèo, tập trung người tứ xứ, ngoài người Việt thì còn có người gốc Hoa, Ấn
Độ cùng sinh sống”.
21/2/2022
Đặng Tường
Nguồn: Văn Nghệ số 8/2022
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét