Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn Ngô Diệu Hằng: Những mảnh vỡ
Truyện ngắn Ngô
Đêm đã khuya, nó một mình ra chỗ giếng nước, cởi từng chiếc
cúc áo, thận trọng, nâng niu. Treo chiếc áo con mỏng dính lên cái cọc có chiếc
đinh gỉ, nó nhìn xuống ngực mình, ngắm nghía, thẹn thùng. Ánh trăng hắt vào làm
da nó trắng ngần, mát rượi. Nó sờ sờ, nắn nắn, ấn ấn rồi đan chéo hai tay
choàng lên vai. Một làn gió thoảng qua làm nó rùng mình. Nó gài áo lại, chiếc
áo con vẫn treo ở đấy. Nó đến ngồi lên chiếc chõng tre, bên cạnh dậu quỳnh đang
nở hoa trắng tinh khiết rung rinh dưới ánh trăng vằng vặc. Chốc chốc nó lại
nhìn xuống, lấy tay kéo áo bó sát vào người. Thì ra thân hình nó đã bắt đầu có
những đường cong. Nó ngại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bì...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét