Thứ Tư, 31 tháng 5, 2023
Sung chát đào chua
Con sông cái đổ ra biển lớn tự dưng có một nhánh rẽ ngang vào
làng Mại. Nhánh sông cụt lủn nước không chảy một dòng mà lên xuống theo thủy
triều. Sông cụt đi qua giữa làng không bồi đắp nhiều phù sa màu mỡ nhưng tuyệt
nhiên chẳng bao giờ lở. Ở đoạn giữa làng, chỗ nước nông nhất người ta bắc tạm mấy
cây tre để qua lại. Gần bến đá là cái cống xây bằng gạch mộc đưa đưa nước sông
vào đồng làng, lòng cống thì sâu, đôi chỗ có những hủm cát xoáy hút, nghe
bảo xửa xưa có con giải hay bắt người, mà từ trước đến giờ cứ ba năm lại bắt một
mạng đều chằn chặn. Đình làng ở bên sông cũng thiêng lắm, toàn oan hồn về ngự.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tiếng thơ Phùng Văn Khai sẽ đi qua trăm năm Tôi xin kinh ngạc sức lao động viết, tôi xin kinh khiếp những “Thơ viết cho mình” của nhà th...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét