Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn Nguyễn Lê Vân Khánh: Một giai điệu
Truyện ngắn Nguyễn Lê
Khó lòng hiểu được vì sao anh lại có thể nhớ Lâm. Không phải
kiểu nhớ có chất liệu tình cảm, mà là kiểu rất hiển nhiên và hiện thực. Không bao
giờ anh có thể đau lòng vì kiểu nhớ đó. Như thể có một con chuột nhắt nấp đâu
đó trong góc nhà, thỉnh thoảng nó diễu qua lúc anh đang đọc sách, nấu ăn, xem
ti vi. Anh chẳng có thể làm gì khác ngoài việc quan sát. Thực tế mà nói, con
chuột cũng chẳng làm phiền gì đến anh, ngoài việc thỉnh thoảng nhắc nhớ về sự
có mặt của nó.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tiếng thơ Phùng Văn Khai sẽ đi qua trăm năm Tôi xin kinh ngạc sức lao động viết, tôi xin kinh khiếp những “Thơ viết cho mình” của nhà th...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét