Thứ Tư, 31 tháng 5, 2023
Không bán tóc dài đâu
Trên sườn đồi chênh vênh khô cằn, những nhát cuốc của những
người đàn ông còn mang hơi thở của rượu dội vào đất. Tiếng của kim loại chạm đất
cằn, chạm đá vang lên những âm thanh của nỗi nhọc nhằn. Mùi của đất quyện
với mùi rượu, mùi mồ hôi lan trong nắng chiều oi ả. Người đàn bà chân đi cà nhắc
bê thúng hom sắn rõ to, mặt cúi gằm lầm lũi bỏ từng hom xuống từng hố. Thi thoảng
lại như co rúm người lại trước những cái liếc xéo của ông chồng đang cuốc hố
phía trước mặt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tiếng thơ Phùng Văn Khai sẽ đi qua trăm năm Tôi xin kinh ngạc sức lao động viết, tôi xin kinh khiếp những “Thơ viết cho mình” của nhà th...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét