Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn Hồ Xuân Đà: Mảnh vỡ
Nằm trên cái võng cả mấy tháng nay rồi, bà Lượm ngày một tiều
tụy hơn, cái căn bệnh K, đã quằn thân xác bà chỉ còn như bộ xương khô. Xạ trị
xong rồi hoá trị, cứ mỗi lần vô toa thuốc là bà lại nôn thốc nôn tháo, chẳng ăn
được gì, mới chỉ hơn năm mươi tuổi, có ngờ đâu căn bệnh quái ác mà xã hội thế kỷ
hai mươi mốt này người ta bảo nhau là án tử. Bà cũng sợ lắm chứ, sợ đến phát
khóc, muốn la lên, muốn than thở, nhưng bà còn đứa con gái đang ở tuổi gả chồng,
bà chưa yên, bà chỉ còn mỗi nó, bà cần phải gả nó trước khi theo chồng và hai
thằng con trai đang đợi bà ở bên kia. Bà cố gắng uống từng ngụm sữa, từng hớp
nước yến mà nước mắt như chợt trào ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân Thâm trầm và lặng lẽ, Lưu Hồng Vân miệt mài với những con chữ đượm tình, sau...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét