Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2019

Ý thức phản tỉnh - Một nét đẹp nhân văn trong thơ thời Trần

Ý thc phn tnh - Một nét đp nhân vă
trong thơ thi Trn
Trong thơ thi Trn có th bt gp mt con người thường xuyên t phn tnh. Phn tnh đ ý thc được hết nhng cái đp, cái quý, cái cao c ca con người đng thi c nhng gii hn và bi kch ca đi người. Con người y có khi hướng ni đ t xem xét v ý nghĩa ca kiếp người, s tn ti ca đi người. Đó là s phn tnh  cp đ con người nhân loi mang ý nghĩa triết hc. Cũng có khi con người y hướng ni đ t soi xét hành vi ca bn thân, đ biết mình đã làm được gì, chưa làm được gì trong cuc đi, đ đánh giá chính mình, công minh và khách quan, và quan trng hơn c, đ t hiu mình. Đó là s phn tnh cp đ con người cá th mang ý nghĩa nhân sinh.
cp đ con người nhân loi, hơn ai hết, Trn Thái Tông luôn th hin s trăn tr v thân phn con người. Quan nim Thân như đin nh hu hoàn vô” được nhà thơ ngm nghim và cm nhn bng nhiu hình nh, khi thì Thân như băng gp nng tri, Mnh ta ngn đèn trước gió”[1], khi thì “Kiếp người như cây nm c tun t hết thnh ri suy[2], và trong cnh bóng ng nương dâu chiu sp mun[2], thân người mi mong manh, đi người mi ngn ngi làm sao, chng khác c b, tơ liu tm b qua mùa thu[3]. T đó, nhà thơ cm thương cho con người c sut đi làm người khách phiêu lc trong gió bi, ngày càng xa cách quê nhà ngàn vn dm[2]. Đành rng đó là cm nhn xut phát t góc đ Pht giáo, nhưng nó vn mang ý nghĩa nhân văn ch nhc nh mi người quay đu nhìn li đ sng thế nào cho có ý nghĩa, tránh lãng phí cuc đi vi nhng th phù du. Tu Trung thượng sĩ, dù đã luyn được mt tâm thin như sen trong lò la vn không tránh khi tht lên li cm khái:
Đốt đt phù vân h, phú quý!
Hu hu qu
á khích h, niên quang!
(Phóng cu
ng ngâm)
(Chà chà, giàu sang nh
ư áng mây ni!
Chao
ôi, năm tháng như bóng nga chy qua khe ca!)
(Bài ngâm cu
ng phóng)
Trn Thánh Tông thì nói v s th nghim chân lý cuc đi ca chính bn thân mình: T mình đã thu được nghĩa lý ca năm điu huyn diu, Mc sc tung hoành trên con đường bn ng[4], vì thế có th đt đến t do Động như gió vang trong hang trng, Tĩnh như trăng lt xung đm lnh[5]. Nhưng khúc nhc huyn diu trong lòng y cũng ch mình mình biết, mình mình hay:
“Cá trung khúc phá vô nhân hi,
Duy h
u tùng phong ha th âm.
(T
thut)
(Khúc nh
c trong lòng ta đã thành hìnhmà không ai hay biết,
Ch
có gió trên cây tùng là hòa được âm thanh y)
Trn Nhân Tông, trong mt ln lên thăm núi Bo Đài, trước thiên nhiên tch mch va hin hu ngay trước mt va xa vng như t ngàn xưa Vân sơn tương vin cn, Hoa kính bán tình âm[6] đã th nghim mt ni cô đơn thm sâu không b bến:
“Vn s thy lưu thy,
B
ách niên tâm ng tâm.
(
Đăng Bo Đài sơn)

Mi con người là mt thành viên, mt phn hu cơ ca cng đng nhân loi, ca dân tc, ca xã hi mình đang sng. Mi người đu liên quan mt thiết vi người khác và s phn ca mình gn cht vi s phn ca dân tc, ca nhân loi. Vi tư cách con người cng đng đó, nhng con người thi Trn đã sng hết mình, chan hòa, ci m, yêu thương, nhit huyết, nhưng vi tư cách con người cá th, h đã chiêm nghim sâu sc ni cô đơn như mt thuc tính ca đi người, cho dù đang ngôi cao chín b hay làm k dt dân chn sơn lâm. Có th ý thc v ni cô đơn ca con người không phi là mt phát hin gì mi, người xưa đã nhc đến ri, nhưng s nhn thc sâu sc v nó ca nhng con người vào mt thi đi thnh vượng, huy hoàng ca lch s, và t nhng ông vua, nhng v thân vương quý tc được xem như ch th ca thi đi có tt c đa v, quyn lc, danh vng trong tay, thì là li mt điu có ý nghĩa không nh. Người ta vn quen cho rng vào thi suy lon mi xut hin tiếng nói đau đi. Nhưng thơ ca thi thnh Trn cho thy nhng ni nim nhân sinh là điu các nhà thơ vn thường trăn tr. Đó không phi là ni nim nhân sinh có tính cht thế s mà là ni nim nhân sinh mang tính cht triết hc s thu hiu nhng gii hn ca con người và đi người. S thu hiu này giúp con người coi khinh phú quý, bình thn trước thnh suy. Trn Nhân Tông trong bài Xuân vãn đã nói v giây phút phn tnh ca mình:
“Niên thiếu hà tng liu sc không,
Nh
t xuân tâm ti bách hoa trung.
Nh
ư kim khám phá Đông hoàng din,
Thi
n bn b đoàn khán try hng.
(Tu
i tr chưa tng hiu rõ l sc không,
M
i ln xuân đến vn gi lòng nơi trăm hoa.
Ng
ày nay khám phá ra b mt tht ca chúa xuân,
Ng
i trên đm c gia tm phn nhà chùa ngm cánh hoa rng)
Con người y thi tui tr lm tưởng thế gian là vĩnh cu nên lòng xao xuyến mng vui khi xuân v hoa n, xót xa tiếc nui khi xuân đi hoa tàn, gi đây hiu được l tht ca cuc đi nên có th an nhiên nhìn s vt vn xoay. Cái ln ca nhà thơ là nhn thc s hu hn ca đi người không phi đ mang nng bi kch trong tâm tư mà là đ chp nhn nó như mt thc tế t nhiên và có th vui sng hết mình nhng thi khc hin ti. Ging như khi Trn Quang Khi tr li bến đò Lưu Gia tng in du k nim thi trai tr, soi bóng xung dòng sông năm nào thy mái tóc xanh đã thay màu bc trng, vn gi được s thư thái và thanh thoát ca tâm hn vì không hi tiếc vi nhng gì mình đang sng:
“Thi khách trùng lai đu phát bch,
Mai hoa nh
ư tuyết chiếu tình xuyên.
(L
ưu Gia đ)
(Khách th
ơ tr li mái đu đã bc,
Hoa mai tr
ng như tuyết soi bóng xung dòng sông trong tnh)
(B
ến đò Lưu Gia)
Mt bài thơ có tính cht ghi li s vic nhưng khá đáng chú ý là Tây chinh đo trung ca Trn Nhân Tông. Bài thơ làm trên đường hành quân v biên gii phía Tây bc l tâm trng và cm nghĩ rt chân tht ca nhà thơ. đây là mt ông vua, người lãnh đo quc gia, nm quyn lc cao nht, nhưng tâm trng và cm nghĩ đó li là ca mt con người đi thường. Đi chinh pht chng qua ch là bt đc dĩ, vì chng đng đng, đó không phi là lòng ham mun, là s hăm h, nim đam mê chinh phc. Bài thơ rt l ch viết v chuyn đi đánh gic, và là người trc tiếp cm quân, ch đo đánh gic, li bc l s chán ghét chiến tranh và lòng hướng v hòa bình:
“Thê lương hành sc thiêm cung mng,
Li
êu lon nhàn su đáo tu bôi.
H
án Vũ phiên chiêu cùng đc báng,
Nam nhi c
p cp nhược vi tai?
(Tây chinh đ
o trung)
(C
nh đi đường lnh lo li thêm vương vn gic mơ cung ni,
M
i su ngn ngang mượn đến chén rượu.
H
án Vũ Đế đã chuc ly li chê cùng binh đc vũ
Th
ế thì k làm trai vi vã v vic chinh chiến đ làm gì?)
(Trên đ
ường đi chinh pht phía Tây)
Gic mng v nơi cung ni còn gì khác hơn lòng thương nh v con, ni su mượn chén rượu làm khuây chng l li không phi là ni su xa cách quê nhà? Tâm trng mt ông vua cũng đâu khác gì tâm trng mt người lính. Vì thế câu hi K làm trai c phi vi vã v vic chinh chiến đ làm gì? th hin mt s phn tnh sâu sc. Cm quân đi chinh chiến mà li t hi v ý nghĩa ca vic chiến chinh. Đừng vi kết lun nhà vua không vng lp trường, s st, chùn nht, hay cho rng nhà vua nhn thc cuc chinh pht ca mình là phi nghĩa. Chinh chiến là vic không th không làm khi cn thiết, đ bo v cõi b, lãnh th, dù người cm vũ khí tha thiết yêu hòa bình. Vua quan, tướng lĩnh và quân dân thi Trn đã làm như thế, dũng cm, hết mình, không tiếc máu xương. Nên nhng con người y mi dám đường hoàng bc l quan đim ca mình v chiến tranh như vy. Câu hi Trn Nhân Tông đt ra cũng l như Trn Quc Tun khi viết hch kêu gi các tướng đánh gic li dám nêu nhng gương trung thn nghĩa sĩ t phía đi phương. Ranh gii gia mt phi và mt trái vn đ nhiu khi ch xê xích nhau si tóc. Nếu không có cái tâm vng vàng, trong sáng, con người hn không làm được điu phi thường đó, t do trong nhn thc và hành đng mà vn không s đi sai đường.
cp đ con người cá th, tiêu biu cho ý thc phn tnh, không th không nhc đến Trn Minh Tông vi bài thơ khá đc bit D vũ (Mưa đêm).
Đêm mưa, đc bit đêm mưa thu, là đ tài thường gp trong thơ trung đi. Phn nhiu đó là nhng đêm mưa thu trên đt khách, quê người, và người trong cnh thường là k phiêu dt, long đong nơi thiên nhai hi giác. Người đã bun, cnh càng làm tăng ni bun, nh và cô đơn đến phi bt lên tiếng thơ đ gii ta ni nim. Nhưng cnh ng ca Trn Minh Tông trong bài thơ D vũ tht khác. Nhà thơ không xa quê quán, không nh đến người thân mà đang ngay ti quê nhà mình, trong chăn êm nm m, không phi là k tht chí, l vn, mà là mt v hoàng đế quyn uy ti thượng. Cũng không mang ni bun thi thế, vì đt nước đang thanh bình, yên n. Vy mà mưa đêm đã đ li cho đi mt tuyt tác thm đm ni bun rt riêng ca mt ông vua thi sĩ đ làm lay đng trái tim nhiu thế h đi sau.
Thu khí hòa đăng tht th minh
B
ích tiêu song ngoi đ tàn canh
T
tri tam thp niên tin thác
Kh
ng b nhàn su đi vũ thanh.
D
ch nghĩa:

Hơi thu hòa vào ngn đèn làm m đi ánh sáng ban mai,
Gi
t mưa trên tàu chui xanh ngoài ca s tin canh tàn.
T
biết sai lm ca mình ba mươi năm trước,
Đành ôm ni su ngi nghe mưa rơi.
Hơi thu hiu ht hòa vào ngn đèn ln át c ánh sáng bui bình minh. M đu bài thơ như có mt ni bun nào đó đang ln khut trong không gian, nó làm cho đêm c mun kéo dài thêm và ngày không sáng được. Ngn đèn chưa tt, có l người thao thc sut đêm chăng? Thì đây, câu thơ tiếp theo đã xác nhn điu đó Tàu chui ngoài song ca đim git canh tàn. Nhng git mưa đng trên tàu chui đã rơi r rích sut đêm đến lúc tàn canh như chiếc đng h báo thi gian. Con người đã thc trng đ nghe nhp thi gian đi, đu đn liên tc. Có gì khác l đây chăng? Tiếng git mưa tàu chui đim tí tách trên sân hay trên nhng tàu lá thp hơn hn là rt kh, vy mà người nm bên song ca đã nghe rõ tng git mt. Qu là người y đang hoàn toàn tnh thc đ mt mình đi din vi đêm dài. Vi mt tâm trí đang thanh thn, nhng âm thanh đu đn khe kh đó chc hn s d đưa con người vào gic ng ngon lành. Nhưng nếu có điu gì đó đang vướng bn tâm tư làm khó ng thì hn là cái nhp thi gian đu đn kia phi khiến cho con người st rut lm, và cm thy bc bi như mình là k tù nhân đang b mt khung lưới vô hình nào đó vây hãm không th thoát ra. Câu thơ th ba và th tư đến vi người đc va như mt s tiếp ni hin nhiên, va cũng tht bt ng T tri tam thp niên tin thác, Khng b nhàn su đi vũ thanh. Hin nhiên, vì người đc hiu cnh y tt phi có tình này. Người thc c đêm nghe tiếng mưa rơi hn phi có mt ni nim gì u un lm. Nhưng bt ng, vì ni nim y là mt s t nhn thc và hi tiếc sâu sc v li lm ca mt ông vua. Ba muơi năm v trước, lúc còn tui tr, nhà vua đã có ln nghe lm li cáo gian, giết oan mt người vô ti. Gi đây tt c đu đã mun. Quyn uy thiên t cũng đành bt lc trước thi gian. Li hi tiếc ca nhà vua sao mà xót xa! Đến đây người đc càng thm thía hơn cái nhp thi gian ca git mưa tàu chui. Nó đu đn, không ngng, nhc cho nhà vua luôn nh, luôn đi din trước mt hin thc phũ phàng khc nghit: thi gian vn không ngng trôi đi và không ai có th bước lùi tr li. Ba mươi năm qua, không biết bao đêm Minh Tông đã thao thc đếm git mưa tàu chui đ làm ti nhân ca chính lương tâm mình, làm tù nhân trong vòng vây ca thi gian và s phn tnh bt buc mình phi đi din vi mt s nui tiếc mun màng vô b đ ri t xót xa dày vò khôn nguôi. Đành ngi ôm mi su nhàn mà nghe tiếng mưa rơi là mt hình pht tinh thn nng n mà nhà thơ đã t dành cho mình. Khi đu thuyn bên h Vnh Sơn vào mt đêm đông, Minh Tông cũng mang c vào lòng cái lnh ca hoa núi,  ca trăng soi đ ri sut đêm không ng được, dõi nhìn bt lc vào vic đã qua như trong khonh khc[7] mà mình nên người thì đã ba mươi năm. Và khi cht tnh ch còn biết tái tê ngi lng trước bếp lò” bui sáng. Đáng thương và cũng đáng phc biết bao. Mt ông vua đã dũng cm nhn li và dũng cm nhn ly s trng pht ca lương tâm: không lúc nào cho phép mình có th thanh thn tâm tư được na. Li t thú v sai lm ca mt v vua trong D vũ qu là mt thanh âm đc bit ca làng thơ. Nó nâng bài thơ lên mt tm cao nhân văn xng vi thi đi mt thi đi ca hào khí Đông A sn sinh ra nhng con người thc s vĩ đi không ch v tài năng mà còn v nhân cách.
Dưới thi phong kiến, nhng li lm ca mt v hoàng đế trong quá trình cm quyn không phi là ít nhưng s nhn ra, và quan trng hơn, dũng cm tha nhn và ăn năn v nhng li lm đó li không phi là nhiu, nếu không mun nói là rt hiếm. Trn Minh Tông là mt ông vua đã làm được điu ln lao đó, đt lương tâm con người lên trên lòng t tôn và quyn lc ca mt v quân vương đ t trói mình trong ni đau sut đi. Đối din tiếng mưa rơi là đi din vi bước đi thi gian không quay tr li. Tâm trng nhàn su đi lp vi ngoi cnh vũ thanh”. Tiếng mưa càng rơi là thi gian càng chng cht và ni su không phai nht đi theo thi gian mà càng day dt thêm lên. Lòng su đến thế tho nào chng cm nhn hơi thu át c ánh sáng ban ngày và đêm sao như c dài ra mãi. Đầu và cui bài thơ đã có s hô ng v ý thơ tht cht ch.
C
ùng nghe mưa đêm, lòng bun, thao thc, nhưng Thính vũ ca Nguyn Trãi, nhng git mưa c đt ni cho đến tri sáng th hin s thôi thúc bên trong hướng v tương lai, mong sm làm được điu gì đó đt thành chí nguyn. Còn D vũ ca nhà vua đi Trn nhng git đim canh tàn li gi v quá kh sau bao năm dài vn chưa ng yên dưới lp bi thi gian. Tiếng mưa bên ngoài có l đến mt lúc nào đó đã ngng hn, nhưng âm thanh ca nó vn vang trong lòng tác gi như mt ni ám nh. Tiếng mưa cui bài có th ch là cái dư hưởng bên trong đó, nó là s nhc nh không thôi ca lương tri, s phân thân, nh hóa đ không ngng t phán xét mình. Tiếng mưa đêm trong lòng y đã tr thành mt hình tượng thm m đc bit khác vi tiếng mưa đêm trong bt k bài thơ nào khác, nó làm cho D vũ mang v đp riêng vi mt sc ám nh thâm trm nhưng tht da diết khó quên.
Cu
i thi Trn, chính s không còn được như xưa. Trên thi đàn xut hin tiếng thơ ưu thi mn thế th hin tm lòng ca nhng người trí thc chân chính trước thi cuc, trước vn nước, đc bit là đi vi s phn ca người dân. Cùng mt tm lòng lo trước nhưng mi nhà thơ mt phong cách khác nhau. Trn Nguyên Đán, phn tnh t vn và t thn là mt cm hng khá ni bt, mc dù nhà thơ tng đóng góp công sc không nh cho triu đi và cho đt nước. Trong thơ ông, người đc thường gp ni ray rt khi t soi ri bn thân, đ t đó toát lên li t bch chân thành, thng thn v cái thn ca mình, thn vì s hc mt đi không giúp ích thiết thc được cho dân đang cơ cc, và thn vi chính mình đã không hoàn thành được hoài bão an dân bình sinh tng p :
“Niên lai h hn hu thu lâm,
H
òa co miêu thương hi chuyn thâm.
Tam v
n quyn thư vô dng x,
B
ch đu không ph ái dân tâm.
(Nhâm D
n lc nguyt tác)
(N
ăm nay mùa hè b hn, mùa thu li b lt.
L
úa khô, m thi, tai hi càng nhiu.
Đọc ba vn cun sách mà thành vô dng,
B
c đu lung ph tm lòng yêu dân)
(Th
ơ làm vào tháng sáu năm Nhâm Dn)
Không ít ln nhà thơ nói đến cái thn, khi thì thn vì mình đã già yếu mà còn gi chc quan cao:
“Lãm kính t tàm duy nht s,
L
c phù suy bnh tác Tam công.
(Ng
u đ)

(Soi gương t thn ch có mt vic,
Đó là c chng đ vi già bnh đ gi chc Tam công
(Ng
u hng đ thơ)
khi thì thn vi người đo sĩ  lánh đi:
“Trn ai lc thp ti,
H
i th quý hoàng quan.
(
Đề Huyn Thiên quán)
(Sáu m
ươi năm sng trong cõi trn,
Quay
đu nhìn li lung thn vi người đi mũ vàng)
(
Đề quán Huyn Thiên)
khi li thn mình bt lc, khư khư ôm mt tm lòng son đến bc đu mà chưa làm nên vic gì, không được như người xưa sm lui v n dt:
“Tam phn đu bch thn tâm đan,
Th
ế thượng phân phân vn s nan.
T
tiếu bt như Tin Nhược Thy,
Ni
ên tài t thp tin hưu quan.
(M
u Thân chính nguyt tác)
(Ba ph
n tóc trên đu đã bc, vn tc lòng son,
S
đi bi ri, muôn vic khó khăn.
T
cười mình không bng ông Tin Nhược Thy,
Tu
i mi bn mươi đã cáo quan v hưu
(Th
ơ làm vào tháng giêng năm Mu Thân)
có lúc li thn mình ch như b xương m yếu lênh đênh theo năm tháng, t cười mình chìm ni, chng có kế thut gì”[8].
N
ơi Trn Nguyên Đán thường xuyên có s ging co gia và v, nhà thơ khao khát nơi ca s phía nam đt chiếc gi ngc làm bn cùng chiếu trúc[9] đ nhìn mây t trước hiên, nghe sui reo bên gi[10], nhưng trước cnh cuc sng ca dân như cá trong vc nước sôi thì trên chiếc thuyn v, tm lòng chưa yên gic mng giang h[11]. Vì thế, ngoài nhng bài thơ thù tc vi bn bè, nhng bài thơ ca riêng mình thường được ông viết v ban đêm, nhng đêm thao thc nghe gió thu trong đêm vng thi vi vu, Bun bã ngi trước ngn đèn tàn, mun ng đi cho quên hết duyên n cuc đi[12] nhưng li không ng được, nơi quan xá, trong sương thu, nghe git đng h nh chm, va nh v tùng cúc vườn xưa tn chân tri xa va lo lng vì trước mt toàn là nhng vic phi quan tâm nên bnh khi không bng khi còn bnh[13]. Nếu chn cách vt b hết vic đi phin toái đ quay v vui thú an nhàn thnh thơi thì đã d. Hoc chn chn quan trường đ được danh cao lc trng mà không cn ln thn buc mình t vn và t thn thì li càng d hơn. Nhưng lương tri nhà thơ không cho phép mình la chn d dàng như thế. Tâm s ngn ngang  được bc bch chân thành trong thơ đã nói lên chí hướng ưu ái thiết tha, làm tôn lên v đp ca lương tri và tm lòng người trí thc trong thi suy lon. Tuy chưa đ cp c th đến nhng cnh đi bt hnh, nhng con người có tui tên như các nhà thơ nhân đo ch nghĩa thế k XVIII, XIX nhưng ni nim nhân sinh đây đã cho thy được mt nét ni bt ca nhân cách con người thi đi: ý thc phn tnh, t soi ri luôn thường trc nơi bn thân đ t nhc nh, ràng buc mình mt trách nhim gn bó vi cng đng và sng thế nào cho có ý nghĩa. 

Nhng ni nim nhân sinh mang ý nghĩa tríết hc xut phát t s phn tnh ca tâm thc khao khát tìm kiếm l tht ca đi người đã dn dt con người đi đến cm nhn sâu sc v ni cô đơn cũng như nhng bi kch tt yếu ca kiếp người  đ chp nhn nó và hóa gii nó mt cách tùy duyên bng cái tâm trong sáng và an đnh. Mt khác, nhng ni nim nhân sinh mang ý nghĩa xã hi xut phát t s phn tnh ca tm lòng lo đi thương dân đã mang đến cho con người trong thơ v đp ca s quên mình và tn ty. Nét đp nhân văn y phi chăng đã góp phn không nh khng đnh nhân cách ln lao ca con người thi Đông A cũng như du n khó phai ca mt thi đi thơ ca mt đi không tr li.
Chú thích:
[1] Sơ nht vô thường k - Trn Thái Tông - Thơ văn Lý Trn, tp II, quyn thượng, Vin Văn hc, Nxb Khoa hc xã hi, HN, 1988.
[2] Th
thi vô thường k - Trn Thái Tông - Sđd.
[3] Ph
thuyết t sơn - Trn Thái Tông - Sđd.
[4] 
Độc Pht s đi minh lc hu cm - Trn Thánh Tông - Sđd.
[5] 
Độc Pht s đi minh lc hu cm - Trn Thánh Tông - Sđd.
[6] 
Đăng Bo Đài sơn - Trn Nhân Tông - Sđd.
[7] Th
p nht nguyt quá bc Vnh Sơn hiu trú - Trn Minh Tông - Sđd.
[8] 
Đáp Lương Giang Np ngôn bnh trung - Thơ văn Lý Trn, tp III, Vin Văn hc, Nxb Khoa hc xã hi, HN, 1978.
[9] Quân trung tác - Sđd.
[10] 
Đề Sùng Hư lão  túc - Sđd.
6/1/2011
Đoàn Th Thu Vân
Theo http://www.hcmup.edu.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em

"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...