Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022
Thuyết tiến hóa ngược
Thi sĩ Trần Ninh Hồ từng viết về thời gian: “Thời gian là cái
thậm vô lý/ Vô lý vô nghĩa lại vô tình/ Vô tình mà cứ như trói buộc/ Trói buộc
nghìn năm ta với mình...” Người xưa từng hiểu rõ bản chất (lặp lại) của thời
gian đến nỗi đã “đọc vị” nó ra bằng hệ can, chi. Từng giây, từng giờ cũng lần lượt
“Tý, Sửu, Dần, Mão...” mà đến ngày, tháng, trăm năm, nghìn năm...
cũng thế. Đơn giản bao nhiêu thì ghê gớm bấy nhiêu. Đó thực sự là một kiệt tác
về tính tổng quát của tri thức phương Đông cổ xưa. Rốt cuộc con người càng “tiến
hoá” thì thời gian lại càng bí ẩn. Thế chẳng phải “tiến hóa ngược” là gì?
VPL
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét