Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn của Trần Phan Đinh Lăng: Gió hoe
Truyện ngắn của Trần
Mùa ngồi đó, phía sau chiếc bàn con nhìn ra ô cửa sổ có hàng hoa giấy rủ xuống, chốc có gió lại thổi vài bông rơi rụng. Mùa ngồi nhìn mưa rơi và lắng nghe âm thanh của sự uất ức trong lòng. Tối qua, Mùa nằm mơ, trong cơn tức giận cô chạy đến xách ngược cổ áo của thằng Xuân lên, chiếc áo sơ mi màu trắng, cô thấy rõ đôi tay bé nhỏ ngày nào đang siết thật chặt, cô dốc hết bao nhiêu cái bực dộc trong người mà phận người dưng chẳng thể nào thốt lên. Mùa hét vào mặt anh ta một tràng những câu từ mà hằng ngày thầm nói trong bụng. Bụng nó chứa nhiều, chứa toàn những điều chẳng ai nói.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét