Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn của Trần Phan Đinh Lăng: Gió hoe
Truyện ngắn của Trần
Mùa ngồi đó, phía sau chiếc bàn con nhìn ra ô cửa sổ có hàng hoa giấy rủ xuống, chốc có gió lại thổi vài bông rơi rụng. Mùa ngồi nhìn mưa rơi và lắng nghe âm thanh của sự uất ức trong lòng. Tối qua, Mùa nằm mơ, trong cơn tức giận cô chạy đến xách ngược cổ áo của thằng Xuân lên, chiếc áo sơ mi màu trắng, cô thấy rõ đôi tay bé nhỏ ngày nào đang siết thật chặt, cô dốc hết bao nhiêu cái bực dộc trong người mà phận người dưng chẳng thể nào thốt lên. Mùa hét vào mặt anh ta một tràng những câu từ mà hằng ngày thầm nói trong bụng. Bụng nó chứa nhiều, chứa toàn những điều chẳng ai nói.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét