Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024
Con đã từng… rất ghét cha
Trên khuôn mặt cha thường thiếu vắng nụ cười. Thay vào đó là sự cau có, giận dữ, khó chịu. Mỗi lần cha bực bội điều gì đó là cả nhà ngay đến việc thở mạnh cũng không dám. Mấy đứa con cứ tìm cách lỉnh đi chỗ khác để cha không nhìn thấy. Cha gọi tên đứa nào là đứa ấy run như cầy sấy, chực khóc. Những lần như thế trở thành nỗi ám ảnh. Đến tận bây giờ, đôi khi nhớ lại, con vẫn còn thấy tiếng rơi vỡ trong lòng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét