Macxim Gorky đã có một định
nghĩa khái quát nhất về văn học: "Văn học là nhân học". Bởi lẽ đó con
người luôn là trung tâm của văn học. Xưa nay chữ tâm đều được đặt lên hàng đầu
trong xây dựng tính cách nhân vật. Nhưng không phải dễ hình
thành cốt cách của từng nhà văn, nhà thơ. Đọc hết gần 500 trang thơ của Hoàng
Thạch, nổi lên cái đau đáu về chữ tâm. Nếu như Nguyễn Du tuyên bố "Chữ tâm
kia mới bằng ba chữ tài" thì Hoàng Thạch là "chữ tâm bất biến sơn hà
mênh mông". Anh trăn trở: "Bầu trời vẫn như xưa/ Mặt trăng không gian
dối/ Ta sợ nơi thay đổi/ Là trái tim con người". "Thay đổi" ở
đây đó là sự tráo trở của đạo lý làm người. Ở con người đầy nội tâm như Hoàng
Thạch, thơ anh giàu trí tưởng tượng. Chất lãng mạn, trữ tình luôn trong anh tạo
nên dòng cảm xúc có lúc mãnh liệt nhưng lại nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ trong thể hiện:
"Ta lăn lóc chìm nổi bến bờ/ Vượt qua vùng mộng ảo/ Đêm thao thức đêm dài
vô tận/ Tình em gõ trái tim buồn". Chữ tâm trong anh. Đó là đạo làm người.
Trong thơ ca mỗi người có một cách đi riêng. Ở Hoàng Thạch xuất phát từ đồng
quê rồi lăn lộn chiến trường, rồi học hành thành đạt trở thành bác sỹ, tiến sĩ.
Nếu về xã hội cuộc sống đã ở bậc trung lưu, vậy mà khi về thăm quê thắp nén
nhang cho mẹ, anh nhớ: "Chỗ này mẹ ngồi vá áo/ Con kê ghế nhổ tóc sâu/
Tháng ba làm con nhớ lại/Ngâm hoa cho mẹ gội đầu" (Hoa bưởi). Giữa hai trận đánh anh vẫn
cưa cưa dũa dũa cái vỏ đạn làm cái cối giã trầu, cất đáy ba-lô để ngày chiến thắng
về tặng mẹ: "Cối trầu mòn vẹt ai thay/ Con xin tặng cối trầu này mẹ ơi".
Anh nặng nợ với làng quê: "Ta lặn lội bốn phương trời mưa nắng/ Bao vui buồn
trĩu nặng quê ơi!... Bình yên rồi sau bao giông nổi/ Mà trái tim vẫn một lối đi
về" (Vết thời gian). Đến cái cổng làng xưa, ngày trở về như gặp
lại người bạn: "Cổng làng tôi năm tháng cứ già thêm" (Xưa nay chưa thấy
cảm xúc với cái cổng làng như vậy). Trở lại quê sau cái gì cũng làm cho anh rạo
rực vui, buồn khó tả. Trên đường “lai hương” bao ký ức cứ ùa về: “Không biết
bây giờ còn như ngày xưa/ Ấm nước chè xanh râm ran cả xóm/ Chuyện hến giắt chợ
Cầu/ Chuyện mật đường chợ Trổ…” (Khe khẽ đông về). Rồi cái trăn trở nữa
trong anh là chiến tranh đã cướp đi tuổi xuân của bao cô gái làng "suốt
cái thời đàn bà đi đánh giặc: “…Bây giờ về cái xóm “không chồng”/Đọc từ những
đôi mắt/ Tôi hiểu điều khát khao làm mẹ/ Mà vời vợi xa xôi (Sóng thức).
Hoàng Thạch sung sướng, tâm đắc với làng quê anh nay đã có một ngôi trường
khang trang mang tên một nhà văn - Đại tá Nguyễn Xuân Thiều (người con của làng
anh). Tình đồng đội trong Hoàng Thạch rất sâu nặng. Bốn tập thơ anh viết từ năm
2005 đến 2014 đều có dấu ấn người lính. Trước hết vì anh đã là người lính, bác
sỹ quân y từng tham gia trận mạc. Có trên chục bài thơ được anh gửi gắm đến những
dấu chân người lính. Người đang trở về, người đã đi xa, sâu đậm nội tâm. Một
bài thơ tự bạch của tác giả làm nhiệm vụ trong "Hầm mổ đêm giao thừa":
"Cuộc phẫu thuật giữa hầm sâu/Đêm ba mươi tết/ Đạn cối xé ngang chân mày
nát mất rồi!/ Nhưng trái tim còn đập/ Cuộc phẫu thuật diễn ra cấp tập/ Tao thắt
lòng cắt cụt ... một chân Hưng" (Sóng thức). Ngày hòa bình sống trong
mọi niềm vui, anh tự nhủ: "Người ra đi đừng đi vào dĩ vãng/ Người ở lại
xin đừng quên lãng/ Một thời trai trẻ chiến binh" (Vết thời gian).
Anh lại bỏ túi mấy đồng lương, cùng vợ ba-lô lên đường đi tìm mộ bạn. Rừng dày,
suối thẳm. Đá dựng cheo leo. Chống gậy leo đèo vào trận địa cũ. Suốt mấy ngày
có lúc mười giờ đêm chưa ra khỏi bìa rừng. Một đoạn thơ thật xúc động trong
"Tiếng gọi giữa rừng" chuyến đi tìm mộ bác sĩ Nguyễn Ngọc Giới. Ta
nghe như lời kêu van, như tiếng nấc thảm thiết khi mất mát người thân: "Tôi
gào lên với cây/ Ta thét lên với suối/ Giới ơi! Anh đâu rồi?/ Anh đâu rồi! Giới
ơi?" (Miền hoa dại và tôi). Hòa bình nhưng vẫn còn tiếng
súng. Kẻ cướp nước còn quanh quẩn đâu đây. Đất nước vẫn chưa trọn vẹn khi biển
Đông còn sóng dữ. Hoàng Thạch viết: "Trái tim đau/ Khi nhắc đến Hoàng Sa/
Khi nhắc đến Trường Sa/ Khi nhắc đến Gạc-Ma"... (Sóng thức). Mảng đề tình yêu với
Hoàng Thạch cũng nặng nợ. Song ở cái tuổi đã làm ông nội, ông ngoại tình yêu chỉ
là những hồi ức. Có người nói anh là người đa tình nhưng tôi bảo anh là người
đa cảm. Cái tâm của anh trong tình yêu xuất phát từ đó. Tình yêu trong anh tế
nhị, kín đáo, sâu nặng tâm tư: "Chưa một lần cầm tay/ Một nụ hôn chưa
dám...". Thế mà: "Nét mực xưa vàng ố/ Dấu vào góc nho nhỏ/
Trong trái tim mỗi đứa còn nhau..." và: “Có mối tình nào trong veo chưa lời
kết/ Để lỡ chuyện tình/ Bến cũ đò xưa!" (Sóng thức) Để bây giờ: "Những
đêm dài khó ngủ/ Bâng khuâng nhớ buổi đào hoa" (Miền hoa dại và tôi). Hoàng Thạch thích làm thơ
từ thời sinh viên. Nhưng chỉ hoàn thành bốn tác phẩm trọn vẹn từ ngày được từ
giã đơn vị Quân y Bộ Tổng tư lệnh. Đọc thơ anh ta thấy rõ từ "Khe khẽ
đông về", tập thơ đầu tay rồi "Vết thời gian", "Miền hoa dại
và tôi" đến tập thứ tư "Sóng thức", độ chín trong thơ anh càng sắc
nét về ngôn từ và sâu sắc về tứ thơ. Mong anh từ chữ tâm mà tạo nguồn thẩm mỹ mới.
Ngọc càng mài càng sáng. Thơ anh sẽ được lòng bạn đọc.
Nhà thơ HOÀNG THẠCH
Bút danh: Hoàng Thạch, ĐáVàng Quê quán: Hà Tĩnh. Hiện sống
tại TP. HCM. Nghề nghiệp: Tiến sĩ, Bác
sĩ. Hội viên Hội Nhà văn TP.
Hồ Chí Minh. Chủ nhiệm CLB Thơ Ca Hội
Cựu Giáo chức TP. HCM ĐT: 0908 467 769, Mail:
drhoang2009@gmail.com Tác phẩm đã xuất bản: Khe khẽ đông về (thơ,
NXB Văn nghệ, 2007) Vết thời gian (thơ,
NXB Văn nghệ, 2010) Miền Hoa dại và Tôi (thơ,
NXB Hội Nhà văn, 2012) Sóng thức (thơ, NXB
Hội Nhà văn, 2014) 13/8/2024 Lê Đình Hòa Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét