Mây Phương Nam của Thiên Hà sẽ còn lộng lẫy hơn, mới mẻ hơn
Mây Phương Nam của Thiên
Hà sẽ còn lộng lẫy hơn, mới mẻ hơn
THAY LỜI TỰA Hình như Thiên Hà được
sinh ra dưới chòm sao Thiên Mã hay sao nên anh chàng ít khi chịu dừng chân một
chốn nào. Anh bạn nhà thơ cứ đi liên tục, rày đây mai đó, nay chốn này mai chốn
kia dù vẫn đang có mái nhà yên ấm để làm một chỗ trở về mỗi khi... đường xa ngựa
mỏi. Từ thi tuyển “Mặt Trời
Châu Thổ và Những Niệm Khúc Rời” (NXB Hội Nhà văn 2018) đến thi tập “Bây Giờ
Là Mai Sau” (NXB HNV2021) của Nhà thơ Thiên Hà, gần như là những dòng thơ du ký
trong cuộc hành trình bút mực của thi nhân. Mỗi lần đi qua một nơi chốn
nào đó Thiên Hà đều
có để lại hình ảnh chốn ấy trong thơ của anh. Nơi Cuối Việt năm 1959 anh viết Đêm
dậy thì thì năm 2016 lại thấy anh du hành đến Houston – Texas. Anh cảm
thán: “Chưa đi chưa biết Houston/ Đi rồi mới biết nóng hơn Saigon”. Năm 1969
nhà thơ cơ hàn thuê nhà trọ ở Xóm An Đông lụp xụp để rồi có đêm “Chiêm bao thấy
bình minh”: “Choàng mở mắt mới hay mình đã ngủ/ Đã nằm mơ thấy ánh mặt trời”.
Ai có sống ở cái thời ấy mới hiểu nỗi cái nỗi niềm thức ngủ giữa chiêm bao của
người hàn sĩ. Trải qua bao nhiêu năm tháng cho đến năm 2004 người thơ Thiên Hà
lại có một chuyến về rừng. Rừng Mã Đà đêm 16/3/2004. Có lẽ đêm rừng Mã Đà buồn,
buồn lắm nên Thiên Hà bỗng nhớ đến quê nhà và làm bài thơ tặng thi sĩ Kiên
Giang – Hà Huy Hà: “Anh vẫn nhớ mùa này rừng thay lá/ Mùa thủy chung xanh biếc
quyện sắc mây/ Bìm bịp kêu khan giữa chiều nước lớn/ Rễ đước chang nôm sừng sững
tháng ngày” (Trái đước ngòi lá tre). Con người rong chơi Thiên
Hà này cũng lạ, ngày khánh thành cầu Cần Thơ 24/4/2010 chẳng biết từ đâu anh quảy
ba lô về tham dự lễ khánh thành cây cầu dây văng lớn nhất vùng Đồng bằng sông Cửu
Long này. Anh phấn khởi reo lên trong thơ: “Khi qua một chiếc cầu/ là qua một
dòng sông/ qua bến bờ hạnh phúc...”. Đúng là cây cầu hạnh phúc mà có biết bao
thế hệ đời người từng ước mơ mà họ chẳng bao giờ có cơ may được nhìn thấy.
Thiên Hà đã thu hình cây cầu lịch sử vào trái tim đầy xúc động của anh. Năm 1994, chàng thi sĩ
Thiên Hà lại rong ruổi ra tận miền Trung leo lên chót vót ngọn Ngũ Hành Sơn để...
nâng bầu rượu mở túi thơ: “Non nước trời chiều quyện
sắc mây/ Hồn thiêng sông núi phả đâu đây/ Bàn tay năm ngón xanh như ngọc/ Hóa
Ngũ Hành Sơn giữa chốn này/ Nặng kiếp sông hồ rong ruổi mãi/ Nghiêng vai trút
nhẹ gánh thơ đầy/ Chơi vơi bầu rượu tình nhân thế/ Uống mãi mà sao chưa thấy
say.” Tất nhiên nhà thơ “khi hứng
ngôn” nói uống mãi sao chửa thấy say là nói cho nó... lung linh lóng lánh vậy
thôi chớ lên núi cao mà uống rượu say cũng dễ... thành người thiên cổ lắm.
Nhưng Thiên Hà là vậy, dù có say té lên té xuống cũng vẫn nói sao chửa thấy
say! Tháng 12/2016 Thiên Hà lại
lặng lẽ một mình quảy ba lô lên miền Tây Bắc nơi ngày xưa có đoàn quân không mọc
tóc …Tây Tiến của thi sĩ Quang Dũng qua ngang đây. Cảnh trí non sông miền Tây Bắc
hùng vỹ thơ mộng đã khiến Thiên Hà cảm xúc viết nên bài thơ đẹp “Tây Bắc Hành”: “Đường lên Tây Bắc: Đèo,
đèo, đèo.../ Xa tít mù xa gió rít theo/ Rừng thẳm núi xanh Đá, đá, đá/ Quanh co
khúc khuỷu dốc cheo leo”. Đường lên Tây Bắc đèo
cao, núi đá, gió rét, mây mờ đã được người thơ vẽ ra bức tranh sơn thủy hữu
tình mà chẳng kém màu hùng vỹ. Rồi trên Đường 279 miền Tây Bắc mù xa nhà thơ đã
có một “Trưa Mường Lay” đầy nắng gió. Âm hưởng thơ đầy âm hưởng núi rừng: “Có
cái nắng có cái gió/ Có cái chân là chân cứ đi/ Ông mặt trời ở bên kia núi/ Một
điểm dừng không hẹn trưa Mường Lay”. Đường lên Mường Lay – Điện Biên Phủ xa hút
“có cái nắng, cái gió”. Nhà thơ cũng theo cách nói đồng bào miền cao mà nói có
cái chân là chân cứ đi. Cái chân của người thơ miền xuôi mãi mê hành trình sơn
khê: Rồi người thơ vốn mang mênh chốn sông hồ có một chiều xuống chậm “Trên đỉnh
Ô-Quy Hồ” man mác buồn: “Qua lũng qua truông sương bạc dốc đèo/ hoa mưa bay/
Ngang đỉnh phù vân chiều xuống chậm/ Ngọn Ô-Quy-Hồ tóc gió thơm mây/ Mây còn
hôn rặng Fan-si-păng/ sao anh chưa kịp hôn môi em.” Bài thơ bất ngờ làm ta
quên đi chàng thi sĩ lãng mạn này đã mang nặng trên vai hơn 70 năm tuổi tác.
Mây còn hôn rặng Fan-si-păng, sao anh chưa kịp hôn môi em, một câu thơ buồn xa
xót đến nhói lòng của một người thơ đã... quá nửa đời bút mực. Và bây giờ, người bạn
thân thương một thời Sài Gòn của tôi vẫn chưa có dấu hiệu dừng, trong khi tôi bắt
đầu nghe thấm mệt… ngán ngẩm phải cầm bút. Cả hai cùng thượng thọ chớ ít ỏi gì!
Đã bước qua ngưỡng cửa 81 mà Thiên Hà hãy còn xung độ. Anh vừa cho phát hành Hợp
tuyển Bến Tâm Hồn 9: Sài Gòn xưa mà chưa cũ (NXB Hội Nhà văn) hồi cuối
tháng Tư 2021 này. Trong cuộc họp mặt “bỏ túi” tại Nhà hàng Việt Phố hôm ấy,
tôi được Thiên Hà tặng sách và còn cho biết NXB Hội Nhà văn đang ấn hành hai
tác phẩm của anh, nếu không gì trở ngại sẽ tung ra thị trường vào cuối năm này.
Đó là Tạp bút Hành trình bút mực và tập thơ Bây giờ là mai sau. Không những thế anh còn
“khoe” và bảo tôi: “Dù mày có làm biếng viết đến đâu thì cũng hãy viết chút gì
đó gọi là thay lời tựa cho tâp thơ Mây Phương Nam của tao sắp xuất bản một vài
năm tới, nghen mậy!” (có thể 2022-23 hoặc 24 gì đó không chừng?). Tôi không chắc
còn đủ sức viết nỗi lời tựa cho Mây phương Nam nên cười trừ … Hạ hồi
phân giải. Vậy là Thiên Hà tiếp tục
đi, tiếp tục viết… “trong cõi rất đêm bơ vơ/ rất ngày lạc lõng/ trong cuộc trường
chinh chữ nghĩa/ không có chốn tận cùng”. Liếc qua Lời phủ dụ mở đầu thi phẩm
Bây giờ là mai sau, tôi cảm thấy bạn tôi vừa quen lại vừa lạ. Thiên Hà hay là
ai mà có những câu thơ tưởng chừng như cũ mà mới lạ đến bất ngờ: “Thế giới này
còn ai nhớ ai/ ta ở trong ta ngoài vòng thế sự/ cứ ngỡ là thực/ mà không thực/
tưởng chừng như ảo/ mà không ảo/ Ta từ trong một tính thể/ cũng chỉ là/ một hữu
thể tại thế/ trong một xã hôi huyễn hoặc/ hoài nghi/ trên hành tinh
này!”. Còn nữa, Thiên Hà lại dấn bước đăng trình trèo lên đồi Napa trung
tâm sản xuất rượu vang Cali để nếm vị men nồng: “… Napa em bên trời nhan sắc/
phảng phất hương xa thoảng vị nồng/ vang Cali âm vang khắp đất/ nếm thử em… hồn
bỗng lâng lâng…”. Được mấy nàng Kiều chính
hiệu USA tiếp rượu sáng giá thế, mà bạn tôi luôn nhớ về quê nhà Đất mũi Cà Mau:
“… Chút tình nước mặn trong veo/ theo tôi đến cuối bãi chiều trắng phau/
như bông sậy trắng mái đầu/ nửa hồn hoang mạc bóng câu qua thềm…”. Chợt đến chợt
đi là hành trình của chàng trai cuối trời Tổ quốc. Mới thấy đang ngao du xứ Cờ
Hoa, bỗng nhiên thi sĩ lại xuất hiện giữa cụm rừng già - Vườn Quốc gia Lò Gò -
Xa Mát: “Thượng nguồn Vàm Cỏ Đông/ Nước xanh dòng biên giới…/ …Ơi em Apsara/ những
đêm vàng nhung nhớ…” Miền ký ức của thi nhân dạt
dào sống dậy: “Ngày ấy là hôm qua/ Bây giờ thành kỷ niêm/ Chút tình thơ ngọc
ngà/ Hãy còn đây! Bất biến”… (Ngày ấy bây giờ). Thiên Hà yêu cuộc tình bút mực,
yêu thơ, yêu cuộc sống dọc tuyến hành trình 60 năm không hề mỏi mệt. Như một
người bạn trẻ của tôi thuở nào, anh khẳng định với tôi: “Nghìn năm trước là hôm
nay/ Nghìn năm sau nữa là đây - bây giờ…/ Ta còn ta như mai sau/ Thơ còn thức
nhận nỗi sầu biển dâu/ Và, bây giờ là mai sau!” Tuổi tác có ảnh hưởng gì
đến tâm hồn của thi nhân, Thiên Hà vẫn đi, vẫn theo những hành trình bút mực,
anh vẫn bước trên những dặm trường, qua dốc qua đèo, qua rừng, qua núi để mong
níu được áng mây trời mà gởi kịp một nụ hôn ấm nồng vào cõi nhân sinh! Thiết nghĩ, thi phẩm Mây
Phương Nam của Thiên Hà sẽ còn lộng lẫy hơn, mới mẻ hơn, và lạ lẫm hơn về
nơi chốn, về tình yêu, tình đất, tình người… Rất, rất đáng được quý bạn yêu thơ
cân nó trên lòng bàn tay để nhớ, để thương và, để biết hơn một tâm hồn thi sĩ đất
phương Nam cuối trời Tổ quốc- “Người cầm viết ngẩn ngơ giữa trường văn trận bút
hơn 60 năm qua!”. Chú thích: * Coi như đây là bút tích
cuối cùng của Nhà văn Trương Đạm Thủy trước khi ngã bệnh rồi qua đời lặng lẽ tại
Saigon hồi tháng 10-2021. Sài Gòn, 23/5/2021 Trương Đạm Thủy
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét