Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026
Ba hồi kinh dị
Một truyện ghê gớm
Tôi vung thanh đao dựt ở
tay một người để xông lên trước, quvết bắt, mà thế nào cũng bắt được thằng
khách cho bọn người Nùng hết nói là ma.
Vẻ rõ rệt nhất trên mặt
thằng khách không phải là đau nhưng là kinh sợ. Nó không hiểu một sức thần bí
gì vừa hiện ứng, trước hết trông lên bệ thờ, rồi lấm lét quay nhìn về phía tôi.
Tôi biết là cơ sự đã đến lúc kịch liệt. Tôi không thấy mình sợ hãi thái quá nữa,
cũng không hề ân hận gì về sự liều lĩnh vừa rồi. Tôi lắp sẵn tên để đợi, trí xếp
đặt đường lối sẽ đối phó... Ngoài kia, thằng khách đã rút được mũi tên ra khỏi
cánh tay. Vết thương khá nặng mà không làm nó tê liệt. Nó chẹt lấy chỗ áo thủng
cho máu đỡ chảy, lắng tai nghe ngóng rất cẩn thận, vẻ kinh ngạc trên mặt dần dần
thêm vẻ tức giận trông dữ dội không biết ngần nào. Hai con mắt sắc dị thường của
nó nhìn soi vào khoảng bóng tối như trông được thấy tôi. Nó bước một bước, hai
bước, định tiến đến phía tôi ẩn, nhưng dừng ngay lại, ra chiều e dè, rồi từ từ
nó đi giật lùi lại đằng sau, xiên về phía người con gái, cử chỉ lờ đờ bí hiểm,
nhưng tôi đoán trên cái khuôn mặt mờ tối sấp bóng kia đang hiện những ý nghĩ những
mưu mô quỷ quvệt khó lường. Nó cứ lui hoài. Tôi chưa đoán được nó giở ngón gì
thì thoáng một cái, rất nhanh, nó vung tay giằng một con dao bên cạnh người con
gái. Tức khắc một ánh loáng sắc bay vào người tôi. Tôi né mình tránh được, thì
con dao khác đã cắm phập vào mé dưới cái cột gỗ, ngay cạnh chân tôi. Con thứ ba
liệng tới một bên vai, nhưng không cắm vào vách hầm, rơi xuống. Tôi cúi toan nhặt,
vừa may thoát được một mũi chí nguy: đứng thì thế nào cũng bị trúng giữa ngực.
Không thể yên chỗ được. Tôi liền nhảy bổ ra, bắn cho nó một tên vào giữa bụng.
Nhưng nhanh như vượn, thằng khách gạt được rất dễ dàng. Nó ném con dao nữa ra,
lại rút mũi tên đâm cạnh bảng gỗ mà ném lại tôi. Tôi bắn phát nữa thì nó lánh
ngang, bắt ngay đurợc chiếc tên mà cười. Tôi rợn tóc gáy lên vì thấy cái tài
nghệ phi thường ấy. Nó ném tên lại, tôi may mà tránh được. Hai bên cách nhau chỉ
còn hơn chục bước, cùng lấy những cột cây để lẩn nấp, nhưng xem chừng thằng
khách nóng tiến đến tôi mau hơn. Nó không cần giữ gìn nhiều nữa. Tôi chắp tên bắn
ra giữa lúс nó hở mình nhất, nhưng nó lại tránh được như chơi. Tôi vừa đặt phát
nữa thì nó đã xông lại trước mặt gạt tay tôi, đấm thẳng một cái miếng thượng,
Tôi né được, vội nhảy giữ thế. Nó đánh gấp ra, khiến tôi sợ bí đường phải tiến
về phía bệ thờ, sau hàng cột tay phải. Tôi đã tưởng nó chỉ cốt chẹn lối ra,
nhưng sau tôi nhận thấy ngay là nó còn có ý xem xét: nó sợ ngoài tôi, còn có
người nào khác xuống đấy nữa chăng. Thừa lúc đó, tôi vớ ngay được thanh mác
đương treo, liền múa hết vòng rộng ra. Vừa múa vừa định trí.
Dòng gạo trắng đổ xuống một
vệt thẳng mơ hồ. Cái thăng bằng thiên lệch nhiều. Nải gạo với tảng đá không ở tầm
nhìn của tôi nữa. Càng khắc tôi càng thấy người thêm nặng. Giá tôi quẩy mạnh
lên một cái thì xong nợ tức thì. Nhưng tại sao lại không? Tôi cứ ở yên, cố sức
lặng yên... Cứ y như là vẫn trông mong một sự gì đây: nhưng bấy giờ thì trông
mong gì được! Nải gạo nhẹ lắm rồi. Dây chuyển qua chỗ móc sắt cấp thiết thêm.
Tôi nín thở lại mà gạo vẫn cứ chảy.
Duyên do câu chuyện ghê gớm
kia, phần lớn thuật lại ở bức thư của Thúy Liễu viết cho tôi lúc biết mình
không sống được nữa. Bức thư tôi vẫn còn giữ. Lời chân tình có một giọng tha
thiết mà cảm động, nhất là đoạn cuối cùng:
Nguyễn công đứng lặng thinh ở giữa đám người cầm đuốc. Việc xảy ra là một việc kỳ quái hết sức, đến nổi ông ta không biết có nên tin những điều mắt thấy tai nghe vừa rồi không! Đàm Văn Cương lại là tướng cướp ư? Lại là người chực giết cả ông ta ư? Lòng người đến như thế thì mắt nào soi suốt được?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Việt Nam thời khai sinh 2 0000000
Việt Nam thời khai sinh 2 III. ĐỜI SỐNG CỦA DÂN LẠC VIỆT DƯỚI THỜI HÁN Về việc đời sống của dân Lạc Việt được tiết lộ bởi các hình vẽ trên n...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét