Số đỏ 2
VIII. MẤY NGUYÊN NHÂN ÐẮC THẮNG CỦA
BÌNH DÂN TRONG XƯỞNG ÂU HOÁ
MỘT CUỘC ÂM MƯU VỀ TÀI CHÍNH
MỘT CUỘC ÂM MƯU VỀ TÌNH
Ðã hai tuần lễ nay, phòng trào Bình dân toàn thắng.
Là vì sự tình cờ đã xô đẩy Xuân Tóc Ðỏ, đã hai tuần lễ vào cái gia đình trưởng
giả của Văn Minh... Thanh thế nó mỗi ngày một to tướng mãi ra. Ảnh hưởng của
nó cũng vậy. Nó cứ tự nhiên tham dự vào những việc rất can hệ cho xã hội mà nó
không biết. Sự ngu độn của nó được người ta cho là nhũn nhặn, là sự khiêm tốn,
nên nó lại càng được yêu mến hơn... Nó chỉ còn chờ... Nó biết rõ điều ấy lắm.
Nó chờ số phận lôi nó lên cao chót vót.
Ông thầy số, những khi lai vãng nhà bà Phó Ðoan để khen bà ta là trinh tiết, và
cậu con cầu tự (Em chã!) thật là con Giới con Phật, không bao giờ quên cổ động
cho Xuân Tóc Ðỏ là có một tương lai rực rỡ, lừng lẫy tiếng tăm có phen... Bà
Phó Ðoan lại cổ đọng cho Xuân là có học thức, với ông phán mọc sừng. Ông này lại
luôn luôn khen ngợi trước mặt cụ Hồng (Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!...) rằng
Xuân là một người đứng đắn, mặc lòng hãy còn trẻ trung.
Cụ cố Hồng đã công kênh Xuân Tóc Ðỏ là sinh viên trường thuốc, trước mặt cụ cố
tổ và cụ bà... Những người này vô tình nhắc lại những lời ấy cho nhiều người
khác cùng biết. Ðổi lại kết quả bất ngờ ấy, Xuân Tóc Ðỏ chỉ việc cổ động cho
ông thầy số là Quỷ Cốc Tử tái thế, ấy chỉ có vậy thôi!
Chỉ có cặp vợ chồng Văn Minh là biết rõ sự thực, nhưng mà ở vào trường hợp há
miệng mắc quai. Tuyên bố rằng Xuân vốn con nhà hạ lưu, làm nghề nhặt banh sân
quần, vì một trò dâm dục bỉ ổi mà phải đuổi? Chao ôi! Thế thì còn gì là tiệm
may Âu Hóa nữa!
Thế thì còn đâu là những cái thích của bọn khách hàng phụ nữ ưa cái nhanh mồm
nhẹ miệng và những cử chỉ ngộ nghĩnh của Xuân Tóc Ðỏ nữa?
Vợ nghĩ thế, còn chồng thì, vì lẽ đã bịp cả ông bố hiếu danh rằng Xuân Tóc Ðỏ vốn
là sinh viên trường thuốc, “ông đốc” cẩn thận, bây giờ biết ăn làm sao, nói làm
sao! Cho nên dù Văn Minh rất oán hận Xuân ở chỗ nó đã chẳng may cứu sống được
ông nội mình bằng thuốc Thánh đền Bia - một sự ông ta không thể tha thú được -
ông ta khoanh tay chịu nhịn vậy. Riêng về phần cụ Hồng (Biết rồi! Khổ lắm!) thì
tuy cũng có cụt hứng vì bố mình lại không chết vì chai nước ruộng và mấy cái lá
thài lài, cụ cũng không dám tỏ lòng bất bình ra với Xuân. Con giai cụ đã kêu đó
là sinh viên trường thuốc và con rể cụ - ông phán mọc sừng - vẫn luôn nhắc cho cụ
khỏi quên rằng đó là một người đáng kính trọng, vì có học thức lắm, và đứng đắn
hết mực.
Thành thử Xuân cứ nghiễm nhiên toạ hưởng kỳ thành, im lặng và mỉm cười những
khi cụ phán bà, ông Hai, cô Nga, cô Tuyết, ông Joseph Thiết, gọi nó là quan Ðốc,
và làm cái bộ mặt thờ ơ lãnh đạm mỗi khi bà Phó Ðoan nhìn trộm nó mà mỉm cười
toe toét một cách rất đa dâm.
Sau khi cụ cố tổ đã bình phục hẳn, muốn trả ơn thầy, cụ bà đã mời Xuân Tóc Ðỏ dự
một bữa tiệc rất long trọng thể linh đình. Việc ấy mở đầu cho một kỷ nguyên mới
để thành ra một thói quaen... Từ đấy mà đi, Xuân luôn luôn dự tiệc với bà Phó
Ðoan, với vợ chồng Văn Minh bằng các lý tưởng tự do, bình đẳng. Sau cùng thì mỗi
khi ai mời Xuân Tóc Ðỏ một bữa cơm, là được một cái hân hạnh nữa rồi! Ðã có người
mến nó, kính sợ nó. Ðã có người ghen ghét nó nữa, nhưng cái đó không hề gì. Lại
có người phải lòng phải mặt nó nữa, điều ấy là đáng quan tâm.
Lâu lâu, sống mãi trong bầu không khí hỗn loạn những sự kính trọng, sợ sệt, mơn
trớn của kẻ chung quanh, Xuân Tóc Ðỏ đâm ra khinh người. Vì lẽ theo thói thường
những kẻ nhũn nhặn hay bị coi khinh, nên Xuân Tóc Ðỏ càng kiêu ngạo, càng làm bộ
làm tịch bao nhiêu, lại được thiên hạ càng kính trọng. Một cái lặng im của nó
cũng có giá trị của một cái đặc ân. Bọn thợ may và thơ khâu cho nó là có thế lực
đối với ông chủ, bà chủ. Cô Tuyết kính thờ nó vì Xuân được cụ bà... kính thờ.
Ông Typn, ông Joseph Thiết, cả ông đốc Trực Ngôn nữa, cả cụ Tú Tân là em ruột
ông Văn Minh nữa, cũng ra vẻ nịnh hót nó để lấy lòng nó, vì ai cũng tưởng cụ cố
Hồng (Biết rồi! Khổ lắm!) đương chủ trương những tư tưởng cổ điển bí mật là gả
cô Tuyết, cô con gái rượu, gái yêu quý, cho Me sừ Xuân? Hoặc tự mình lừa dối
mình, hoặc bị vô số kẻ khác lừa dối, ai cũng ở cảnh bó buộc không sợ hãi hoặc
không kính trọng Xuân thì không được.
Như vậy thật là sự đắc thắng của Bình dân vậy thay!
Hai giờ chiều hôm ấy, bà Phó Ðoan đánh xe hơi lại mời Xuân lên Hồ Tây xem một
cái hội ghê gớm là Ngày hội của các gái nhảy ở Hà Nội (La Journée Hanoiennes) có
các vị tai to mặt lớn trong chính giới chủ toạ. Khi thấy chỉ có Xuân Tóc Ðỏ
thôi bà Phó ngơ ngác mà rằng:
- Ông Xuân nhỉ? Sao lại không nghỉ hẳn một buổi?
Xuân thản nhiên đáp trống không:
- Việc gì phải nghỉ hẳn? Họ đi thì đã có tôi ở nhà thay quyền!
Bà Phó Ðoan nghĩ ngợi hồi lâu rồi khoe:
- Ông Xuân đã biết chưa? Hở ông?
- Cái gì?
Trước lời hỏi sỗ gọn như một câu gắt, bà Phó Ðoan vội:
- Bẩm... bẩm cái sân quần... sắp xong.
Xuân lại làm một câu gọn thon lỏn:
- Ðược lắm!
Bò Phó tuy cũng hơi kinh ngạc về những ngôn ngữ khác thường ấy, nhưng mà chưa
chi bà đã vội đem cái ngu dốt của bà ra tra khảo đã. Ắt hẳn nêú không có cái
“vì một lẽ gì” mà bà chưa hiểu được, thì Xuân Tóc Ðỏ hẳn không dám có giọng nói
sỗ sàng với bà dường kia. Nghĩ rằng như thế mà ra đi ngay thì trơ, bà lại hỏi:
- Thưa ông, thế ông không đi xem hội.
- Việc Âu hoá không có tôi một ngày cũng không được!
- Bẩm thế thợ khâu... thợ may đâu cả ạ?
- Có mấy cô khâu thì đã phải vận cả mấy bộ y phục đại tang và tiểu cớ, do ông
Typn vừa chế tạo, mà ngưởi nhà này chưa ai mặc đến, vì cụ tổ đã được tôi cứu
cho khỏi chết... Mấy cô khâu mặc những quần áo ấy và ăn tiền công của ma nơ canh, bà đã hiểu chưa? Quần áo trót may thì phải lăng xê để quảng cáo chứ? Mấy ông
thợ cũng đi xem hội để phát giấy chiêu hàng.
- Tôi có ý muốn lại cùng đi chơi với vợ chồng Văn Minh và rủ ông nữa.
- Ấy họ đã đi cả.
Xuân Tóc Ðỏ cứ đáp lửng khửng đủng đỉnh như thế, tay vẫn mê bộ vú bằng cao su
mà Tây phương mới gởi sang cho công cuộc Âu hoá ở bên Ðại Cồ Việt này. Những
khí cụ của nhan sắc ấy được để trong cái hộp rất đẹp, lót năm bảy lần giấy thủy
tinh lóng lánh. Bà Phó Ðoan nhìn những của quái ấy bằng hai con mắt thèm thuồng,
lại nhận thấy Xuân lúc ấy chỉ có một mình trong gian hàng rộng - sự ấy thật hãn
hữu – nên bà không muốn bỏ một cơ hội tốt. Bà còn trù trừ đứng tìm một câu gì để
đả động đến những cái vú cao su ấy thì chẳng may cậu Phước ngồi ở xe hơi đỗ bên
ngoài cứ em chã, em chã mãi, và khóc thét lên. Bà đau lòng phải bắt tay Xuân và
ra thẳng.
Xuân đứng cười thầm một mình, bà Phó Ðoan tuy già nhưng còn hư hơn các thiếu nữ
ngây thơ nhiều, điều ấy nó biết lắm. Nó chỉ gật đầu một cái là ăn thua ngay!
Nhưng mà già như thế thì còn... nước mẹ gì! Họa chăng có các tiền! Nó nghĩ thế
rồi càng phục ông thầy số là tài, khi ông bảo nó năm nay gặp vận đào hoa. Rồi
nó mơ màng những cách làm tiền, nếu bà Phó Ðoan biết cho tâm sự của nó. Thành
thử vô tình, Xuân Tóc Ðỏ đã thực hành một phương châm mà những nhà triết học sống
đến bạc đầu mới tìm ra được: ấy là phải lên mặt với ái tình thì cuộc chinh phục
mới dễ dàng hơn và bền chặt.
Nó đương sung sướng bỗng phải cụt hứng vì ông phán mọc sừng. Ông này tập tễnh
bước vào, mặt lầm bầm, không nói gì cả, giơ tay ra bắt... Xuân Tóc Ðỏ bắt tay
xong, ưỡn ngực lên cất giọng lanh lảnh nói to:
- Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!
- Hay lắm! Xin đa tạ... cảm ơn vạn bội.
Ông phán mọc sừng cảm ơn tha thiết như ông ta, lần này là lần đầu, được có người
đến mách cái tin sét đánh là vợ ông ngủ với giai. Nhưng đó là tại ông quen mồm
đi mà thôi, chứ không phải là ông cảm động, vì ông kéo ngay ghế ngồi trước mặt
Xuân, và nói:
- Ấy lần sau quan bác cứ dõng dạc thế cho. Tôi nói lần sau nghĩa là lần nào bác
thấy cả mặt tôi lẫn vợ tôi, nhất là trước mặt cụ Hồng hay cụ Tổ thì càng hay lắm!
Xuân ngẫm nghĩ rồi nói:
- Ai lại nói thế trước mặt bác gái hay cụ Hồng hay cụ Tổ!
- Phải thế chứ! Không thì tôi thuê quan bác chụa bạc làm gì?
Xuân lo lắng hồi lâu, lại hỏi:
- Hay là rồi tôi trả lại quan bác số tiền ấy vậy nhé!
Ông phán đáp phắt dậy như bị một cái lò xo đẩy lên, kêu thất thanh:
- Giời ơi! Thế thì tôi chết mất! Thế thì tôi đến phải tự tử...
Xuân cũng cảm động mà rằng:
- Chết nỗi! Nhưng sao quan bác lại cần tôi phải... công kích quan bác về tội mọc
sừng?
Nhưng ông phán không những không cắt nghĩa rõ mà lại nói rằng:
- Không! Không thế được! Quan bác đã hứa rồi. Chỉ có những người giữ lời hứa là
đáng quý. Hai nữa, quan bác có biết rằng địa vị quan bác trong cái nhà này đã
lung lay rồi không?
- Lung lay? - Xuân Tóc Ðỏ hỏi thế một cách lo sợ.
- Phải! Tôi xin làm phúc mà mách với quan bác rằng ông Typn hiện giờ đương ghen
tức và bác đã làm vợ ông ta hư hỏng là một, tiếp khách khéo hơn ông ta là hai,
lại biết đo các phụ nữ may áo là ba, làm giảm thế lực của ông ấy là bốn. Bà Phó
Ðoan cũng có vẻ hằn học với bác lắm, vì lẽ gì tôi chưa rõ. Còn chính vợ chồng
ông chủ thì không những ghét ngầm hờn bác mà thôi, mà còn coi bác là kẻ thù. Tại
sao? Bác có biết không? Tại bác đã làm cho cụ tổ khỏi hẳn bệnh là một, và làm
cho cô Tuyết nó hồi hôn với một đám đã sêu tết là hai, vậy quan bác phải coi chừng
đó! Tôi xin lấy tình thân mà bảo rõ cho bác biết để bác liệu... Thế thì, tôi đối
với bác đã như vậy, mà bác lại không chịu giúp tôi cái việc ấy hay sao?
- Thế bây giờ phải làm thế nào?
- Phải làm như tôi đã dặn. Làm như thế là nhất cử lưỡng tiện.
- Làm sao?
- Làm như thế bác chuộc lại cái lỗi xưa, những người thù bác sẽ trở lại yêu
bác.
- Tôi mà bị thù à? Bị thù vì chữa bệnh cho cụ cố à?
- Chính thế. Chỉ có cụ phán bà là hâm mộ bác vì việc ấy. Nhưng cụ bà có thế lực
gì đâu? Bác phải trông ở cụ Hồng, ở vợ chồng Văn Minh...
- Thế nghĩa là phải bảo bác mọc sừng trước mặt cả vợ bác lẫn cụ cố tổ?
- Bẩm chính thế ạ! nếu vậy tất cụ tổ phải chết tức khắc... Mà do thế, ai cũng
có tiền tiêu. Cả tôi nữa, tôi cũng sẽ có tiền tiêu...
- Thật không?
- Rồi bác sẽ biết, vì nếu tôi có tiền thì rồi bác cũng... được tiêu.
Nhưng Xuân lưỡng lự rồi nguẩy đầu:
- Tôi chả thế. Thế là giết người! Tôi không muốn làm kẻ sát nhân! Một tội ác!
Không thể thế được!
- Ồ! Nếu bác giết có một người, trái lại, bác cũng làm cho số đông người khác
được sung sướng. Nên lắm, bác ạ. Nếu không chẳng chóng thì chầy, bác sẽ... mất
việc.
Xuân Tóc Ðỏ giơ tay ra cho ông phán mọc sừng:
- Vậy thì tôi xin hứa một lần nữa... danh dự... cam đoan.
Ông phán sung sướng bắt tay Xuân rất chặt, nói rối rít:
- Thôi, tôi vào sở, cảm ơn bác trước nhé!
Ông phán vừa đi khỏi thì một mỹ nhân chạy tọt vào. Xuân tưởng lại là một phụ nữ
tân tiến muốn mặc gì, lòng đã mừng thâm, nhưng đó chỉ là Tuyết. Cô này hổn hển
hỏi:
- Anh phán, liệu anh ấy có trông thấy tôi không, hở ông?
Xuân đáp liền:
- Không, ông ấy có quay lại nhìn sau lưng đâu?
- Thế thì tốt lắm. Nhà đi vắng cả?
- Vâng. Sao cô không lên Hồ Tây xem hội?
- Không thích chứ sao! Trên ấy... trên ấy đầy nhũng cô đầu với gái nhảy, họ ăn
mặc tân thời hơn mình hoặc y như mình! Tôi, tôi là con nhà danh giá, tôi không
muốn bị thiên hạ nhầm là gái nhẩy.
- Cô nói phải lắm.
- Nhưng mà đừng tưởng là tôi không biết khiêu vũ đấy nhé?
- À... vâng.
- Ông có biết nhẩy không? Ta làm thủ một bài tango xem nào?
Xuân sợ hãi, lắc đầu:
- Ðể khi khác... vã lại, phải có âm nhạc chứ? Nếu quý nương muốn thì hôm nào ta
đi bar chơi hơn.
- Thật không? Y hẹn rồi đấy nhé? Ông sinh viên trường thuốc làm bộ nhé?
Xuân chối cãi:
- Chết nỗi! Quý nương cứ nói thế chứ... Tôi ít nói với ai cũng tưởng nhầm tôi
là khinh người. Vả lại khinh ai chứ khinh sao được quý nương mà dám khinh! Có
không khinh tôi là phúc.
lần này là lần đầu Xuân dám tán tỉnh – và cũng có cơ hội – nên Tuyết rất lấy
làm cảm động. Muốn giấu sự xúc động, cô chỉ đống vú cao su hỏi:
- Những cái gì thế ông?
- À, những vú cao su đấy... Ðể cho phụ nữ tân tiến văn minh Âu hóa.
- Thế à! Ðể tôi mách chị em bạn tôi mới được. Tôi có nhiều bạn gái mới lắm. Như
thế là đắt khách cho hiệu Âu Hóa của ông đấy nhé?
Xuân nói nửa nạc nửa mở:
- Chứ còn cô thì không cần dùng.
Tuyết bĩu môi và ưỡn ngực ra:
- Cần gì nữa? Vú tôi thế này lại không nở nang chán ra hay sao? Mấy cô gái mới
chả có cái ngực như tôi được! Mà thật đấy chú không bằng cao su đâu nhé?
Chừng như sợ mình chỉ nói thế chưa đủ là văn minh tân tiến, Tuyết lại bảo:
- Tôi cho phép ông khám mà xem!
Tinh quái, Xuân Tóc Ðỏ còn khoanh tay sau lưng:
- Thời buổi này, biết sao được! Giả dối hết thẩy! Yêu cũng yêu giả dối, tân thời
cũng tân thời giả dối, hủ lậu cũng hủ lậu giả dối!
Tuyết phải cáu một cách rất chính đáng mà rằng:
- Thì ông cứ thử khám xem tôi có... giả dối không này!
Xuân nhìn ra phía ngoài không thấy có ai, liền phóng tay lên ngực Tuyết, nắn
tay xem của thật hay của giả... Sau khi không còn nghi ngờ gì nửa nó cảm ơn bằng
cách tiện thể hôn luôn tay của Tuyết mà rằng:
- Chỉ có một mình quý nương là không giả dối như đời mà thôi.
Tuyết thở dài, cảm động. Sau cùng khẽ nói:
- Ông... anh, tôi muốn anh giúp tôi một việc, em rất cảm tạ.
- Chúng tôi rất hân hạnh.
- Tôi không muốn lấy cái người ấy, vì nếu tôi lấy hắn, chắc hắn sẽ mọc sừng.
Thí dụ một người như ông mà hỏi tôi thì còn gì! Ðằng này hắn lại nhà quê, không
biết yêu vợ như những người văn minh. Buồn lắm anh ạ.
- Tôi phải làm gì?
- Phải giả vờ chim tôi..., chúng ta giả vờ chim nhau, mê nhau... Cho hắn bỏ
tôi, mình hiểu chưa? Ta giả vờ với nhau thôi mà! Tôi cần mang tiếng hư hỏng lắm
mới được.
- Thế sao nữa ạ?
- Anh thì anh cũng phải mang tiếng là làm hại một đời tôi mới xong!
- Nếu em hứa là sau này đừng làm anh mọc sừng là anh xin làm hại một đời em thật
sự, chứ không còn “mang tiếng” gì nữa.
- Anh đốc, anh nói thật đấy chứ?
- Xin lấy danh dự ra làm hại một đời em!
- Cảm ơn! Yêu lắm! Quý lắm! À, thế nhưng mà anh cần xin nghĩ việc mới được. Thế
muốn làm hại một đời người con gái tử tế đứng đắn thì mất mấy ngày? Hở mình?
Từ đấy trở đi, Tuyết và Xuân còn nói nhiều, một bên thì lấy tư cách bình dân,
bên kia thì lấy tư cách phụ nữ tân tiến.
IX. CẢNH BỒNG LAI TRÊN CÕI THẾ
MÔN TRIẾT LÝ CỦA NGƯỜI ÐÀN BÀ NGOẠI TÌNH
GƯƠNG "BAN SỬ NỮ"
Về phía tây thành Hà Nội có một cái hồ mà người ta chịu khó
ngăn đôi thành một con đường cho nó thành ra hai cái hồ. Con đường ấy là con đường
Cổ Ngự, nổi tiếng khắp xứ, trong hai mươi triều đồng bào không còn ai là không
biết; vì những thiếu nữ hoặc khuê các hoặc không, cùng những sinh viên trườn
cao đẳng hoặc trường luật học, hoặc sinh viên không trường nào cả, thường đêm
đêm đem nhau lên đó để làm nũng với nhau, để nạt sát những chế độ gia đình của
nhau, độ vài tháng, để rồi sau cùng, thì rủ nhau nhảy xuống hai cái hồ ở đấy.
Thoạt đầu người ta hay nhảy xuống Hồ Tây, nhưng vì Hồ Tây sâu lắm, những kẽ tự
tử chẳng may phần nhiều không mấy ai thoát chết cả, thành thử người ta bảo nhau
nhẩy xuống cái bên cạnh là hồ Trúc Bạch nông hơn. Vì lẽ nhà nước cũng khôn, đã
cho trồng mấy cái bảng lớn“Cấm ngặt đổ rác xuống Hồ Tây” nên hồ Trúc Bạch lại
càng đắt khách. Ðêm đêm, những bác phụ xe ế khách, những kẻ trai tráng biết bơi
mà thất nghiệp, thường lên chờ ở đấy để hễ nghe thấy tiếng kêu thảm thương ai
oán: “Ai cứu tôi với!...” là nhẩy ùm xuống, là vớt ngay được một tiểu thư đẹp
nõn lên, rồi đến bóp Hàng Ðậu lĩnh tiền thưởng, và sau cùng, thấy ảnh mình đăng
trên báo kèm với những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi. Vì những lẽ ấy, hồ Trúc Bạch chẳng
bao lâu mà trở nên một cách oanh liệt, là một sân khấu của tất cả những tấn đại
thảm kịch của những cảnh địa ngục giữa Hà Thành, là những gia đình Việt Nam, những
trở lực tai hại cho những cuộc tự do kết hôn, tự do ly hôn, tư do cải giá, tự
do tục huyền... Hồ Trúc Bạch cứ là một thứ hàn thử biểu, thời khắc biểu về những
bi kịch mới cũ xung đột, cá nhân, gia đình, hy sinh, giác ngộ, áp chế, giải
phóng mãi mãi, mãi mãi, nếu không có một nhà thương yêu nòi giống xây ngay trên
bờ hồ ấy một khách sạn mà Tây phương có lẽ cũng thèm muốn, là khách sạnBồng Lai
.
Muốn cho làn không khí trên hồ trở lại trong sạch như xưa, ngày khánh thành
khách sạn Bồng Lai, chính phủ bảo hộ đã ra lệnh cho tất cả các trường nữ học dạy
nữ học sinh nhẩy múa để làm tiên giáng thế, để giải thoát cho một vài linh hồn
chẳng may chết vì tự tử.
Thành thử khách sạn Bồng Lai cũng được nổi tiếng y như đường Cổ Ngư và hồ Trúc Bạch.
Những người Việt Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết tự trọng thì phải có
bổn phận là khách hàng của khách sạn ấy ít ra là một lần, nếu không muốn bị những
bậc trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong quốc vân vân...
Bởi vậy, hôm nay Tuyết và Xuân rủ nhau lên đây, cô thì vì tư tưởng giải phóng
muốn bị mang tiếng là hư hỏng, cậu thì vì cái trách nhiệm nặng nề muốn làm hại
đời một tiểu thử khuê các. Khi vượt qua cái cổng xi măng xây theo lối Nhật, Tuyết
bảo Xuân:
- Chúng ta sẽ thuê chung một gian phòng! Chúng ta sẽ ăn uống với nhau! Khiêu vũ
với nhau, đánh ping pong với nhau, chèo thuyền với nhau. Tôi cần phải làm tất cả
mọi người được trông thấy là đi với mình, mình ạ.
Xuân muốn tìm một câu rất văn hoa để đáp, nhưng chỉ nhớ được thói quen của ông
Typn lúc tiếp khách hàng nữ, bèn nói:
- Chúng tôi rất hân hạnh.
Vẻ mặt ngây ngô của Xuân khiến Tuyết tưởng thế là một lối pha trò tài tình! Cô ả
cứ cười rầm rĩ như những phụ nữ tự nhiên tân tiến và ngặt nghẽo nói:
- Giời ơi! Anh đốc có duyên quá đi mất!
Hai người lững thững đi qua vườn hoa, tự nhiên như một cặp tình nhân chính
đương thực hành một cuộc tình duyên vụng trộm. Thốt nhiên, Tuyết lại nói:
- Ta hãy ngoạn du khắp cảnh Bồng Lai rồi hãy thuê phòng!
Khách sạn Bồng Lai , thật vậy, là một tòa lâu đài đồ sộ trong đó có đủ các bộ phận
có thể ban hạnh phúc cho tất cả những người Việt Nam nào thừa xu tiêu! Một tốp
kiến trúc sư đã góp sức đấu trí để xây toà nhà phi thường ấy một nửa trên mặt đất,
một nửa trên mặt nước, có bao lan ngồi trên mặt hồ để quý khách ngồi xem bơi
thuyền, xem bơi lội... Trong vườn hoa thì nào là sân quần, sân ping pong, bể
hơi.... Trong khách sạn có phòng khiêu vũ, máy vô tuyến điện. Cơm cho khách thì
cơm Tây, cơm Tầu, nem chả, đủ cả! Ai cũng có thể ở trong khu vực ấy thôi là đủ
hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh hoạt, mọi cái phong lưu lịch sử của đất
đế đô văn vật, miễn là người ấy có xu... Thật vậy không có khách sạn Bồng Lai
thì thật là một cái quốc sĩ cho người Việt Nam, đối với con mắt của người ngoại
quốc. Những bọn trưởng giả vô công rồi nghề phải hẹn hò với nhau ở đây thì mới
không thấy đời là đáng buồn. Ngoài số sáu chục gian phòng ngủ, khách sạn còn có
đến hơn chục thiếu nữ đi bán ái tình, những con gà mái thượng hạng xa xỉ, theo
hệ thống các khách sạn ở những nước văn minh.
Bữa ấy, tuy cũng nhằm ngày chủ nhật, nhưng mới có tám giờ sáng nên khách khứa
chưa đến đông. Một vài người đánh quần. Một vài người đánh ping pong. Ðộ chừng
năm sáu giai thanh gái lịch ngồi giải khát trên bao lan nhìn ra hồ. Ba con gà
mái thượng lưu của khách sạn ăn mặc trá hình ra tiểu thư khuê các để rủ bọn mày
râu đi tắm... Tuyết và Xuân lên thềm giữa lúc mọi người nói bông nói đùa với
nhau. Một cô gái mới đứng lên bắt tay Tuyết và Xuân, rồi giới thiệu cho cả bọn:
- Xin giới thiệu các ngài, đây, ông Xuân quản lý tiệm may Âu Hoá, một nhà nghệ
sĩ, đo đắn khéo, chế nhiều kiểu áo rất đẹp, chị em chúng tôi được hưởng cái tài
trí của ông đã nhiều lắm.
Một nhà thiếu niên kính cẩn hỏi:
- Thưa ngài, vậy ra ngài là đồng sự của ông Típ Phờ Nờ?
- Vâng!
Giữa lúc ấy, ông chủ khách sạn, với bộ quần áo đại tiệc chạy ra. Xuân Tóc Ðỏ
tái mặt, chỉ muốn chạy trốn. Tuyết giới thiệu:
- Anh đốc Xuân, bạn giai của tôi... ông Victor Ban, chủ nhân Bồng Lai.
Ông Victor Ban kinh hãi cúi đầu rất thấp, bắt tay Xuân Tóc Ðỏ xong thì đứng
ngây mặt ra như người bằng gỗ. Thật vậy, chính sự nghiệp của ông, cũng là kỳ lạ,
từ khi ông làm Vua Thuốc Lậu và chủ tiệm Bồng Lai ... Vậy mà người ấy bây giờ lại
là đốc tờ thì thật không thể tưởng tượng được!
Sau khi làm nghề cưỡi ngựa thí mà không phất, ông Victor Ban nhận thấy sóng văn
minh tràn sang xứ ta bằng những vi trùng giang mai và lậu, bèn đổi nghề. Ông ta
tìm một ít ban miêu, một ít dầu bạch đàn, một ít đât thó nữa, chế tạo ra được một
môn thuốc lậu rất hiệu nghiệm. Vì lẽ cũng như các ông Vua Thuốc Lậu biết tự trọng
khác, nghĩa là không bao giờ chữa cho các bệnh nhân khỏi như lời cam đoan, ông
mới hai năm, đã trở nên đại phú. Có tiền rồi, ông xây ngay một cái nhà săm vĩ đại
ở ngoài châu thành Hà Nội chứa được chục gái giang hồ. Những thiếu niên tráng
kiện lành mạnh đến đấy rồi thì lại được bọn gái giang hồ gửi trả lại hiệu thuốc
của ông Victor Ban. Khỏi rồi thì họ lại đến với bọn gái giang hồ, thành thử họ
làm những cái thoi đưa từ nhà săm đến phòng khám bệnh... Và như thế thì ông
Victor Ban càng giầu chứ sao? Ông đặt đại lý ở khắp các tỉnh của ba kỳ. Xe hơi
của hiệu thuốc ông chạy khắp các phố phường, máy phóng thanh của ông luôn luôn
nhắc cho đồng bào biết rằng ai cũng di tinh, lãnh tinh, mộng tinh, mắc thiên
truy, mắc bạch đái, tim la, lậu kén, lậu nhiệt, hoặc vỡ phổi, thủng da dày,
rách tim, đau mắt, thối tai, vân vân... Mải nghe quảng cáo của ông, những người
vô bệnh cũng tưởng mình sắp chết, và mua thuốc, và cảm ơn ông ở chỗ ông cứu
nhân độ thế, thương yêu chủng tộc. Thành thử, ông được đủ 20 triệu đồng bào biết
đến tên tuổi...
Thế rồi, muốn ban cho cái dải đất đầy những vi trùng hoa liễu này một cảnh Bồng
Lai, cho chúng sinh quên bớt những sự đau đớn, rức buốt những vết thương... ông
mới mở ra khách sạn Bồng Lai.
Mới cách đây vài năm, thằng Xuân kia, cái ông đốc Xuân kia chỉ là một thằng ma
cà bông, mà ông đã thuê hai hào một ngày để ngồi trên mũi ô tô mà thổi loa, mà
gào thét những chữ: di tinh, mộng tinh... vào máy phóng thanh, mày bây giờ đã
là bạn giai của cô con gái út của cố Hồng, mà lại là ông đốc! Thật quá sức tưởng
tượng.
Hai bên đương lắm lét nhìn trộm nhau, may sao cho Xuân là cô gái mới lại hỏi:
- Cửa hàng của ngài độ này có đông khách không?
Tuyết đỡ lời:
- Ðông nhất! Vì thế, anh ấy thôi học, vì người ta dạy mình có ra gì, mà cái trường
thuốc ở đây có ra gì, mà bảo học! Bây giờ anh ấy chỉ tiêu khiển bằngten – nít.
Một thiếu niên nhìn mãi cái đầu tóc ấy rồi lễ khép hỏi:
- Thưa ngài, tóc ngài nhuộm bằng thứ thuốc hoá học nào đấy thế ạ? Bẩm đẹp lắm,
thật là hợp thời trang! Chúng tôi cũng muốn nhuộm tóc mà không biết thuốc...
Giá lại hơi uốn quăn nữa thì tuyệt đẹp.
Xuân đáp:
- Nếu ngài lại tiệmÂu Hoá của tôi thì tôi sẽ mách dùm cho.
Cô gái nhìn Tuyết phê bình nịnh:
- Rõ khéo cái anh này! Ông ấy chủ trương cái hợp thời, những mốt lịch sự, thì hẳn
tóc ông ấy phải đẹp lại còn khen phò mã tốt áo!
Ông Victor Ban hỏi Tuyết:
- Quý nương lên chơi chốt lát hay cả ngày?
- Tuyết thích khuỷu tay vào mạng mỡ Xuân hỏi:
- Này! Ông bại giai định ở cả ngày hay vui chơi đây vài ngày nào?
Xuân ngẫm nghĩ, không biết muốn làm hại đời một người con gái tử tế thì mất mấy
ngày hay chỉ độ nửa giờ thôi cũng đủ, liền đáp:
- Ðể chốc nữa ăn trưa rồi sẽ liệu.
Ông Victor Ban quay đi thì một thanh niên lịch sự khác đứng lên:
- Thưa ngài, tôi rất được hân hạnh nếu ngài cho tôi hầu ngài vài séc.
Thế là cả bọn kéo nhau ra chỗ sân quần. Trong một tiếng đồng hồ, Xuân Tóc Ðỏ đã
hạ nỗi thiếu niên. Những tiếng vỗ tay luôn luôn tăng thanh thế cho nó trước mặt
Tuyết. Những cách nắm banh, vợt banh, một lối cầm vợt kiểu cách, một cử chỉ làm
bộ, đã đủ khiến Xuân có nhũng dáng điệu của một phong lưu công tử, ít ra cũng
là con một ông tổng đốc như những tài tử quần vợt khác. Lúc ông Victor Ban chạy
ra ngó một phút thì những lời khen ngợi Xuân của khán giả bắt ông ta ngờ ngợ dễ
thường mình nhầm, rằng ông đốc Xuân này không có một mảy may dính dáng gì đến
cái thằng Xuân thổi loa của mình mấy năm xưa.
Xong cuộc, những tay bại trận đều tỏ lời kính phục Xuân và ước ao sẽ được có
ngày tái ngộ. Tuyết thấy rằng Xuân không những đáng là bạn giai mình mà thôi,
nhưng giá có làm hại cả một đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng đáng lắm.
Khi hai người vào cái phòng riêng thì Xuân nằm đờ ra, vì mệt. Thái độ lễ phép
không thể tha thứ được như thế Tuyết ngồi lên tay ghế, buồn rầu. Tự nhiên thấyở
phòng bên cạnh có tiếng đàn bà hát vang lên:
- Dè... đờ... dà... múa...!
Mông Pế y ề Pa rí!... 1
Tuyết đang lắng tai nghe kinh ngạc thì Xuân rên rĩ gọi:
- Em ơi, em!... Tuyết ơi! Tuyết!
- Im đi! Hình như là... như là... Giời ơi... chị tôi! Hoàng Hôn!
Câu nói ấy làm cho Xuân ngồi nhổm lên, sợ hãi hỏi:
- Chết! Ai? Bà Văn Minh ấy à?
- Không! Khẽ chứ! Ấy là chị tôi, chị phán dây thép ấy mà!
- Thế à? Thế có ông phán mọc sừng đấy không?
Tuyết ngơ ngác hỏi:
- Soa anh biết rõ thế? Hở? Hở anh? Sao anh lại biết Hoàng Hôn có hai mối tình?
- Sao lại không biết?
Sự thực, lúc ấy có Hoàng Hôn, vợ ông phán mọc sừng, đương bù khú với nhân tình ở
phòng bên cạnh, thật không ngờ rằng Xuân và Tuyết ở bên này lắng tai nghe...
Người nhân tình nói:
- Mình ạ, tôi không muốn tình thế này cứ kéo dài ra mãi, nguy hiểm lắm.
Cô Hoàng hỏi vặn một cách căm tức:
- Thế anh muốn gì nữa nào?
- Tôi muốn mình... chúng ta lấy hẳn nhau!
- Nghĩa là tôi xin ly dị chồng tôi?
- Chứ gì nữa?
- Không, thưa ông ạ. Tôi chỉ muốn mình là người yêu của tôi thôi! Mình là chồng
tôi nữa? Mình là chồng tôi? Thế thì mình lại mọc sừng mất! Chẳng thà cứ để hắn
mọc sừng hộ mình có hơn không?
- Chết chết! Ðàn bà gì lại có thứ đàn bà có những tư tưởng đến thế!
- Sao? Làm sao? Chỉ có đàn ông là không bao giờ có những tư tưởng đến thế mà
thôi! Chứ đàn bà, đời bây giờ, ai cũng nghĩ như thế cả! Có chồng thôi mà không
có nhân tình? Thế là hèn, là xấu, là không có đức hạnh gì cả, không có thông
minh nhan sắc gì cả, nên chẳng ma nào nó thèm chim! Nếu tôi không có nhân tình
thì bạn hữu tôi sẽ khinh bỉ tôi, tôi còn sống với đời sao được? Có ăn có trọi mới
gọi là trâu chứ? Thế mà tôi cũng giữ trinh tiết với mình, không có ai là nhân
tình thứ hai nữa, thì mình nên cho là hạnh phúc rồi.
- Thì sao mình không kêu là giữ trinh tiết cả với chồng mình có được không?
- Chú sao lại không! Giữ trinh tiết với cả hai người! Chồng và nhân tình! Nếu
không thể được thì là cái giống gì ấy chúa còn là đàn bà sao được nữa!
- Chỉ sợ có phen nó biết...
- Chả đời nào! Tạo hoá sinh ra nó mọc sừng thì sao lại biết được. Nếu cú có biết
thân cú hôi thì cú đã chả hôi!...Dè đờ, dà múa! Mồng á măng, mồng mà
rrrít! 2
Thế rồi người đàn bà ngoại tình cứ hát cả bài “Tôi có hai cái tình” một cách
véo véo, von von...
Ở bên này, Xuân nói thầm vào tai Tuyết:
- Thật là một người đàn bà đức hạnh! Xứng đáng! Tân tiến!
Thấy Xuân khen chị mình, Tuyết hoá ra ghen mà rằng:
- Còn tôi thì dễ thường...
Xuân hôn Tuyết một cái rất kêu, rồi khẽ nói:
- Tuyết cũng đáng quý trọng như thế!
Ðược thế, Tuyết lên mặt, bĩu môi nói:
- Nhà tôi là một nhà sang trọng, văn minh, mấy chị em phải giống nhau nhu đức,
nếu không thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Xuân lại ph1ong tay lên ngực Tuyết nhưng lần này lại bị cự tuyệt:
- Một lần thôi chứ? Ðã biết không là cao su rồi thì thôi chứ?
Xuân Tóc Ðỏ còn đùa nhả bằng nhiều cách khác nữa thì Tuyệt lại dẫnc húng rằng bụng
dạ đàn bà là khó hiểu, vì cứ im.
Hai bên cứ vừa đùa nghịch nhau, chốc chốc lại nói một cách thành thực đáng
khen:
- Chúng ta yêu nhau một tấm ái tình cao thượng...
- Ðôi ta yêu nhau bằng thứ linh hồn trong sạch.
Mãi cho đến khi Xuân Tóc Ðỏ muốn xin cái“ân huệ cuối cùng” thì Tuyết đứng lên
giận dữ:
- Im! Ðể yên! Không bao giờ tôi cho mình cái ân huệ cuối cùng. Mình không phải
là người lịch sự! Tôi không dại dột như nững cô gái ngây thơ đâu! Ít ra tôi
cũng đã là một trang bán sử nữ!
Xuân Tóc Ðỏ ngây người ra không hiểu. Tuyết nói nốt:
- Nghĩa làDemi Vierge ! Nghĩa là còn tân một nửa!
Xuân ngây ngô hỏi lại:
- Còn một nửa cái tân thôi? Còn một nửa chữ trinh thôi?
Tuyết đài các đáp:
- Chứ lại gì! Chú khi nào lại mất tân hẳn được! Chứ khi nào lại để cho ngày nhị
hỉ thấy lợn cắt tai được!
Từ đấy trở đi, Xuân ngoan ngoãn đứng đắn khác trước. Nó đã hiểu Tuyết là một
bán sử nữ hoàn toàn đáng mặt đàn bà nước Nam vào thế kỷ hai mươi, chứ không phải
sự thường.
--------------------------------
|
Một bài hát phổ biến trước cách mạng: Tôi có hai mối tình,
Tổ quốc tôi và Paris... |
|
|
Tôi có hai cái tình! Nhân ngãi tôi, chồng tôi |
X
XUÂN TÓC ÐỎ THI SĨ
MỘT CUỘC TRANH NHAU MỌC SỪNG
TƯ TƯỞNG BẢO THỦ CỦA BÀ PHÓ ÐOAN
Sau khi ra phòng ăn để tiêu thụ một bữa cơm tây rất sang
trong y như những người Việt Nam thượng lưu khác, Tuyết lại rủ Xuân đi bách bộ
trong hoa viên của khách sạnBồng Lai cho tiêu cơm. Sợ gặp ông Victor Ban, Xuân
thoái thác là mệt... Tuyết giận dỗi nói:
- Ồ! Mình nói lạ nhỉ! Khi người đếnBồng Lai thì không phải để người ta mệt,
nhung mà để người ta chơi! Thời buổi này là thời buổi của khoa học, của gân cốt,
của thể thao, thì một thanh niên tráng kiện như mình không được nhọc mệt, nhất
là mình lại là ông đốc! Vả lại, thế là mình lừa dối tôi đấy nhế? Như thế mà tự
nhận là quý đàn bà như người Tây phương! Không biết nếu mình đã làm hại cả một
đời tôi rồi thì đến thế nào!
Trước những lý luận chính đáng ấy, Xuân lại phải ngồi nhỏm lên mà rằng:
- Chúng tôi rất được hân hạnh.
Xuân toan ra ngay, nhưng bị Tuyết ngăn lại:
- Hãy khoan!
Rồi Tuyết bấm đầu ngón tay, lẩm bẩm tính:
- Một bạn gái, hai bạn giai, ông Victor Ban, tất cả là bốn người!
Hí hửng nhìn Xuân, Tuyết nói to một cách ngây thơ:
- Những bốn người, mình ạ! Những bốn ngưòi đã phải nghi ngờ tôi là hư hỏng, thế
có sung sướng không? Chỉ nay mai là có người đồn đến tai thầy đẻ tôi mà thôi!
Hoặc không thì ít ra cũng đến tai cái thằng vị hôn phu của tôi! Thế cho bõ
ghét.
Xuân ngây ngô nói:
- Thì ra làm cái nghề chồng mọc sừng đã khổ mà làm cái vị hôn phu như thế cũng
không sướng.
Tuyết cười khanh khách:
- Mình nói thâm thúy lắm! Thật rõ là ngôn ngữ của một người ở thế kỷ hai mươi
chúng ta. Nhưng mà chưa chắc tôi đã cho mình mọc sừng đâu mà phải sợ.
Ngừng một lúc, Tuyết lại nói:
- À, thế ông vìa và bà cụ ở nhà thế nào?
Ngơ ngác một vài phút để đủ thì giờ hiểu, Xuân mới nói một cách buồn rầu:
- Anh chẳng may bồ côi sớm.
- Cụ ông chết, cụ bà còn hay cụ bà chết, cụ ông còn?
- Cả hai đều đã mất cả.
Tuyết chớp hai con mắt lúc đỏ loé những ánh sáng hạnh phúc, nói:
- Cứ một điều ấy cũng đủ cho anh đáng mặt lấy tôi làm vợ đấy! Tôi lấy anh thì
là tôi không có mẹ chồng! Sướng chưa? Bồ côi sớm như anh thế là tốt số lắm!
Xuân còn ngầm nghĩ chưa biết nên đáp thế nào thì Tuyết lại tiếp:
- Anh đừng phân vân nữa, anh đốc ạ. Nếu hư hỏng dại dột như số đông thì ngay
lúc nẫy tôi đã dại dột với anh rồi chú còn gì! Ðằng này tôi biết giữ gìn lắm,
bao giờ cũng thế.
Xuân cười nhạt, nói bông:
- Ðằng nào thì cũng phải một lần...
Nhưng Tuyết cãi lại một cách rắn rỏi:
- Thôi đi! Ðể đến hôm tân hôn, anh lại cắt tại lợn ấy à?
Lời lẽ khôn ngoan sắc sảo ấy khiến Xuân Tóc Ðỏ sung sướng lắm, vì nó tin rằng
mai sau có lấy Tuyết cũng không sợ mọc sừng nữa.
Hai người kề vai nhau ra khỏi gian phòng, đi về phía vườn hoa. Nhưng cây hoa
kèn, hoa mỏm chó, nở sặc sỡ ở trên các luống nghìn tía muôn hồng, rõ ra cảnh Bồng
Lai thật sự. Thỉnh thoảng, trên lớp đá cuội, một vài chiếc hoa héo, rụng xuống
tả tơi...
Một thiếu niên bé nhỏ, mặt hốc hác như mặt những nhà thi sĩ có tên tuổi, đôi mắt
lờ đờ, cái thân thể ốm o lẩn trong bộ Âu phục quần chân voi, cứ đăm đăm chiêu
chiêu nhìn Tuyết... Cô này khẽ bảo bạn:
- Ðây, xin giới thiệu anh một người muốn chiếm trái tim của tôi...
Mới nghe thế, Xuân cũng thấy máu ghen chạy lên đỏ cả mặt. Nó quay lại nhìn. Thiếu
niên hình như chỉ trông thấy có một Tuyết, nên cứ thoăn thoắt vung đôi quần
chân voi đi theo sau. Tuyết khẽ nói:
- Mặc kệ ngưòoi ta, anh! Một nhà thi sĩ kia đấy! người ấy không hại ai cả.
Nói xong, sung sướng như những cô gái được có người muốn bắt chim, Tuyết cứ nhẩy
tung tăng để giẫm lên những đoá hoa rụng trên đường cuội. Nhà thi sĩ thì vẫn đi
theo Tuyết thoăn thoắt... Xuân Tóc Ðỏ muốn quay lại cự cho anh chàng vô lễ ấy một
vố, thì chợt anh chàng ngâm nga rất to:
Nàng tiên rảo gót trên đường cuội,
Hoa thẹn! Ðầy đưòng rụng tả tơi,
Cái đẹp vẫn thường ghen cái đẹp,
Mỹ nhân giẫm nát những hoa – Hoài
Xuân nghe thế, sắp sửa đổi lòng căm tức ra lòng kính trọng, thì Tuyết cười khúc
khích. Nét mặt vẫn thản nhiên như những nhà thi sĩ can đảm chịu đựng nỗi đắng
cay, thiếu niên lại ngâm:
Chẳng được như hoa vướng gót ai,
Lòng ta man mác tả tơi thay,
Vội vàng nhặt lấy bông hoa nát
Ðể áp cho lòng nỗi đắm say!...
Rồi nhà thi sĩ cúi xuống nhặt bông hoa lên, dừng chân đứng yên, ấp cái hoa vào
lòng bằng hai cánh tay vòng tròn y như ôm một người tình nhân tưởng tượng.
Không thấy tiếng giầy lạo sạo trên cuội theo mình nữa, Tuyết dừng chân, quay lại
nhìn sau lưng... Cử chỉ của nhà thi sĩ khiến Tuyết phải nói:
- Thế có cảm không hở anh? Ấy anh chàng theo đuổi tôi đã mấy tháng nay rồi đấy.
Anh chàng thì cảm quá rồi mà mình lại không cảm kia chứ!
Xuân Tóc Ðỏ nghiến răng hỏi dồn:
- Có thực nó cảm không?
- Thì lại còn thế nào mới là cảm nữa?
Trong óc Xuân lúc ấy có một luồng tư tưởng văn chưong chạy qua. Nọ tự thấy đáng
hổ thẹn, nếu không đọc thơ như kẻ tình địch. Mà muốn ngâm thơ thì nào có khó
gì? Nó nhớ ngay đến những bài thơ nó đã đọc lầu lầu mấy năm xưa, những khi còn
làm nghề bán nói trước máy phóng thanhcho những nhà bán thuốc. Nó bè bảo Tuyết:
- Em muốn anh ứng khẩu bài thơ cho gã ấy không?
Tuyết vỗ tay reo:
- Nếu được thế thì còn danh giá nào bằng!
Xuân Tóc Ðỏ bèn chắp tay sau lưng, tiến đến nhà thì sĩ ngâm nga rất dõng dạc:
Dù già cả, dù ấu nhi,
Sương hàn nắng gió bất kỳ - biết đâu?
Sin ra cảm, sốt, nhức đầu,
Da khô, mình nóng, âu sầu, ủ ê...
Ðêm ngày nói sảng, nói mê...
Chân tay mệt ỏi, khó bề yên vui.
Vậy xin mách bảo đôi lời:
“Nhức đầu giải cảm” liệu đời dùng ngay!
Xuân Tóc Ðỏ còn muốn đọc lầu lầu nữa, nhưng thiếu niên vội xoa tay chịu hàng:
- Xin lỗi ngài! Thế thôi cũng đủ là một bài học cho bỉ nhân... thán phục! Vậy để
rồi bỉ nhân luyện lối trào phúng thì mới mong đối đáp ngài được!
Nói xong, nhà thi sĩ ấy cúi đầu kính cẩn chào Xuân rồi chuồn mất với cái mặt đỏ
những hổ thẹn. Xuân đến gần Tuyết, được khen:
- Giời ơi, anh là một bậc kỳ tài! Thật là xuất khẩu thành chương. Mà thơ như thế
thì thật trào phúng lắm, không kém gì Tú Mỡ. Nhưng mà thơ của anh sao có nhiều
mùi thuốc thế?
Không biết cắt nghĩa ra sao, Xuân bèn đố lại:
- Ðố biết đấy.
Tuyết lại tự trả lời cho câu hỏi của mình:
- À phải rồi! Tại anh đã học trường thuốc nên thơ của anh cũng có mùi khoa học
chứ gì! Thật là văn chương đốc tờ đấy.
Cùng vui sướng, cả hai lại sánh vai nhau đi lững thững về phía bể bơi... Chợt
Tuyết sợ hãi, rối rít khẽ nói:
- Chết! Anh phán! Thôi, chốc nữa, mình tìm tôi quanh trong này nhé!
Nói xong, Tuyết lẫn sau một cây nọ rồi trốn mất.
Trước mặt Xuân Tóc Ðỏ, lúc ấy hiện ra ông phán mọc sừng, cùng đi với môt người
đàn bà.
Hôm nay ông phán mày râu nhẵn nhụi, áo quần nho nhã bảnh bao, trông rõ ra vẻ
môt người mọc sừng vô tâm, thấy cuộc đời là vui vẻ... Người đàn bà thì ăn mặc lối
nửa tân nửa cựu, trông có vẻ ham muốn cái hư hỏng của phụ nữ giải phóng lại vừa
nhớ tiếc cái đức hạnh gánh vác của phụ nữ cổ hủ, muốn rõ là hạng người nào
trong xả hội cũng khó khăn thay!
Xuân Tóc Ðỏ không biết đấy có phải ông phán đi với vợ không, vì nếu không thì
cũng là sự lạ khác. Mặc kệ, cứ biết bổn phận phải nói thì cứ nói, nó bèn kính cẩn
chào cả hai người rồi đứng ưỡn ngực ra, dùng cái giọng thổi loa xưa kia mà rằng!
- Thưa ngài! Ngài là một người chồng mọc sừng!
Ông phán kinh hãi đến tái mặt, ấp úng giới thiệu:
- Ðây, đây là... người yêu của tôi, mà thôi!
Vì ngu dại, Xuân hốt hoảng mách:
- Thế à! Nếu vậy thì may cho ngài quá! Thế thì hiện nay bây giờ vợ ngài có lẽ
đương làm cho ngài mọc sừng ở trong kia!
Ông phán lại tái mặt hơn nữa, thất thanh hỏi:
- Sao? Ngay trong cảnh Bồng Lai nầy ấy à?
Xuân Tóc Ðỏ giậm chân xuống đất, chán đời:
- Những việc như thế không ở cảnh Bồng Lai thì còn ở đâu nửa!
- Chết! Chết! Quan bác mau dẫn đệ đến đấy ngay mới được! Ði!
Xuân Tóc Ðỏ rảo cẳng đi ngay. Hai người lạch bạch chạy theo, rối rít như những
ai muốn được mục đích những cảnh ái tình của người khác. Ðến cái cửa buồng ấy
thì Xuân dừng lại, đưa mắt cho ông phán mọc sừng. Ông này vừa thở vừa gõ cửa,
15 phút, cánh cửa hé mở ra. Rồi bên trong có tiếng đàn bà the thé rít lên: “Giời
ơi! chồng tôi!”. Rồi ông phán hục hặc:
- Ðồ khốn nạn! Ðồ chó đểu!
Xuân Tóc Ðỏ và người đàn bà kia thập thò đứng bên ngoài. May sao lúc ấy thiên hạ
mải bơi, lội, tắm ở hồ cả. Ấy là vì ông phán thấp cổ bé miệng nên tiếng than
không thấu đến trời vậy!
Người tình nhân lúc ấy đã mặc được quần áo, khôn ngoan mà hỏi dịu:
- Kính chào ngài! Bẩm thế ra ngaì là người chồng?
Ông phán phát bẳn mà rằng:
- Tôi không là người chồng thì tôi còn là con chó gì nữa?
Người tình nhân lại cúi đầu kính cẩn có ý công kích ông phán về mục xã giao:
- Chúng tôi rất hân hạnh... Bẩmngài, ngài là người thượng lưu, trước sau tôi vẫn
giữ lễ độ với ngài, thưa ngài!
Ông phán hổ thẹn cãi:
- Thưa ngài, dù tôi là người mọc sừng thì tôi cũng vẫnlà thượng lựu trí thức chứ?
- Vâng, ấy ngài cứ dịu dàng thế cho! Vì nếu mọc sừng thì không phải lầnnày là lần
đầu, vậy ngài nổi nóng cũng vô ích, chỉ tổ thiên hạ cười cả đôi chúng ta mà
thôi. Thưa ngài, quả thực hôm nay tôi vẫn kính trọng vợ ngài!
Từ ấy trở đi, hai bên đều hết sức lễ phép với nhau để tỏ cho nhau biết cùng là
thượng lưu nhân vật. Tuy nhiên ông phán cũng trỏ vợ mà nói:
- Thưa ngài, dù là vợ tôi đây kia đã mặc quần áo vào như thế kia rồi, thì tôi
cũng không dám chắc. Là vì cổ nhân đã dạy:Nam đáo nữ phòng nam tất đãng, nữ đáo
nam phòng nữ tất dâm.
Biết rằng trước lý luận cứng cỏi đến như thế thì chối cãi tội gian phu của mình
cũng khó lắm, người tình nhân bèn cãi:
- Thưa ngài, mọc sừng không phải là cái xấu, nhưng chỉ là cái chẳng may, một
cái tai nạn vậy. Như Nã Phá Luân đánh Ðông dẹp Bắc như thế, lại đẹp giai như thế
mà cũng mọc sừng thì ngài bảo sao?
Thấy mình được bắc lên ngang hàng với Nã Phá Luân, ông phán mọc sừng cũng có hả
dạ đôi chút. Tuy nhiên ông cũng nói:
- Bẩm ngài, dù là xấu, dù là chẳng may, thì mọc sừng cũng là chịu thiệt hại. Vậy
ngài định mọc sừng cũng là chịu thiệt hại. Vậy ngày định đền bù tôi ra làm sao?
Hay tôi phải nhờ đến pháp luật?
Nghĩ ngay đến sở Cầm, tin đăng trên các báo, người tình nhân vội chữa:
- Bẫm ngài, chính tôi mới là người mọc sừng!
Ông phán sững sốt:
- Ồ! Ố! Có thể như thế được chăng?
- Bẩm chính thế! Vợ ngài bảo với tôi là chưa có chồng và vẫn nhận tôi là chồng!
Bây giờ tôi mới được cái tin sét đánh đau đớn là người đàn bà ấy đã có chồng!
thật quả nhiên ngài lại đây định bắt quả tang chúng tôi, ngài đừng có chối!
Nghĩa là vợ ngài có hai chồng. Bây giờ tôi mới biết tôi cũng là một người chồng
mọc sừng, thì ngài bảo sao? Ai phải đền ai? Ai thiệt hại?
Sợ quá, ông phán giẫy đây đẫy:
- Tôi không biết! Tôi không lôi thôi! Ông Xuân, xin ông làm chứng cho tôi rằng
tôi là người chồng mọc sừng...
Xuân cúi đầu nhã nhặn:
- Chúng tôi rất hân hạnh.
Thấy nguy, người tình nhân doạ già:
- Bẩm, thế này thì chưa biết tôi hay ngài bị thiệt hại... Vậy thì có lẽ tôi phải
đi hỏi luật sư mới được. Thưa ngài, đã là viên chức thì ngài phải hiểu luật, phải
trọng pháp luật hơn người khác.
Nghe thấy nói đến thầy kiện, lại sợ mình trái luật thì ắt không còn là một viên
chức gương mẫu trung thành nữa, lại không hiểu mình có trái luật không, lại sợ
người ta bắt được quả tang mình muốn bắt quả tang người ta, ông phán bèn nháy mắt
cho người yêu, bắt tay tình nhân vợ ông, lễ phép nói:
- Thôi, kính chào ngài, rất mong có phen tái ngộ...
Rồi ông rảo cẳng ra khỏi cảnh Bồng Lai như người đi trốn, có người tình nhân của
ông lẽo đẽo theo sau. Riêng về phần Xuân, thấy nói đến luật sư cũng đâm hoảng,
sợ lôi thôi đến mình, thì đầu chẳng phải lại phải tai, nói cũng cắm cổ đi nốt.
Tìm thấy Tuyết rồi, nó hốt hoảng nói:
- Ði, ta đi ngay không thì lôi thôi to bây giờ! Tuy chưa hiểu rõ, Tuyết cũng
kinh hoàng mà chạy theo Xuân. Cả hai ra đến cái cổng Nhật Bản thì lại thấy ngay
cái xe ô tô của bà phó Ðoan đứn sừng sững.
Bà này nhẩy xuống, gọi Tuyết, nói to:
- À, cô này đã có ngưòi sêu tết rồi, thề là không có phép!
Tuyết bĩu môi, chỉ Xuân:
- Người này chỉ là một người bạn trai của tôi, thế thôi! Không hơn không kém.
Rồi Tuyết nhẩy lên một cái xe cao su, mặc kệ Xuân với bà phó Ðoan...
Bà này bảo Xuân:
- Như ý tôi ấy à? Con gái bây giờ hư lắm, chỉ ăn chơi thôi, Ðàn bà thì phải biết
tòng nhất nhị chung, thế nào là tam tòng tứ đức, thế nào là trinh tiết đức hạnh?
Thấy Xuân câm miệng hến, bà liều mà nói:
- Còn ông, thì ông phải đứng đắn, đừng có tìm cách hại một đời người ta. Ðã có
người sêu tết người ta, thế là người ta đã có chồng rồi. Phương ngôn có câu:
Giai tân gái hoá thì chơi, đừng nơi có vợ, đừng nơi có chồng!
Nghe đến đây, chợt nhớ đến mọi sự lôi thôi lúc nẫy, lại chợt nhớ đến bà phó
Ðoan đương goá chồng, Xuân Tóc Ðỏ ấp úng nói:
- Thưa bà, bà tha phép cho, nếu bà không trinh tiết với hai ông chồng như thế
thì... bẩmt ôi cũng mạn phép mà... phải lòng bà rồi!
Bà phó Ðaon tủm tỉm cười mắng:
- Ê! Ê! Rõ đồ ê trệ chửa!
Rồi bà lên xe, bảo tài xế phóng nước đại.
Bà đi trốn ái tình.
Xuân Tóc Ðỏ phải từ giã cảnhBồng Lai , cuốc bộ về hiệu Âu Hoá.
XI
CUỘC KHÁNH THÀNH SÂN QUẦN
XUÂN TÓC ÐỎ DIỄN GIẢ
VIỆC SỬA SOẠN MỘT CUỘC HÔN NHÂN
Buổi khánh thành cái sân quần riêng của bà Phó Ðoan trong vườn
hoa nhà thật là một ngày đáng ghi vào lịch sử thể thao của nước Việt Nam. Theo
như những cuộc khánh thành khác, cũng có tiệc trà, có rượu sâm banh, lại có cả
“chúc từ” nữa.
Họp mặt tại buổi tiệc, có từ ông Típ Phờ Nờ cho đến vợ ông ta từ Tuyết cho đến
anh ruột cô ta là cậu Tú và chị ruột cậu này là bà phán vợ ông mọc sừng –
nguyên là cô Hoàng Hôn – và cả nhà chính trị bảo hoàng Joseph Thiết nữa.
Ông này coi cả bọn chung quanh ông chỉ là dân chúng, còn mình là một nhà lãnh tụ,
một nhà chính trị và một nhà chính trị thì thật sự thì bao giờ cũng nghĩ đến
quyền lợi của quốc gia mà khinh bỉ những cái thị hiếu và lòng ham vui thú của
dân chúng. Giữa lúc mọi người cười nói ồn ào, ông Joseph Thiết giở một tờ báo
Pháp ra, sung sướng hưởng cái khoan khoái của việc ông Léon Blum bị môn đồ của
nhà bảo hoàng Maurras đánh cho chảy máu ở hai bên thái dương. Nhưng, những người
chung quanh ông cũng chẳng ai để ý xem ông đương làm gì.
Ðối lại, ông Joseph Thiết coi như lúc ấy không có những người khác nữa, cũng
như những người khác coi như lúc ấy không có ông. Bữa tiệc ấy chỉ còn thiếu mặt
có cậu Phước (Em chã!) thì là đủ các nhân vật thượng lưu trong xã hội.
Khi hơi men đã ngà ngà, khi đám người thượng lưu ấy đã hơi hơi không được thượng
lưu mấy tí, thì ông Văn Minh nâng cốc đứng lên... với cái thân hình ốm yếu:
- Thưa các bà,
Thưa các cô,
Thưa các ngài,
Ấy thế là ông Văn Minh nói nhai nhải đến gần một giờ đồng hồ về lịch sử thể
thao của nước cổ Hy Lạp, phong trào thể thao ở xứ ta, vận mệnh của nòi giống nếu
không thể theo và nếu có thể thao, bà phán (xin hiểu ngầm là bà Phó Ðoan) tiểu
sử của bà, những tư tưởng tân tiến của bà, cử chỉ đáng làm gương của bà trong
khi làm cho sân quần để phụng sự một công cuộc thể thao của gia đình, trào lưu
thể thao của phụ nữ từ khi có cuộc “tiểu thư đi bộ” vân vân... Giữa bài “chúc từ”
có đoạn ông Văn Minh công kích kịch liệt những người thừa tiền mà làm đình, xây
chùa, tô tượng đúc chuông, những kẻ hủ lậu vậy.
Ông kêu đồng bóng cũng là một lối thể thao, nhưng lối ấy đã bất hợp thời trang.
Trong lúc ấy, ông nhà báo cấp tiến với xã hội và bảo thủ với gia đình vội vàng
lấy bút máy và sổ tay ra ghi chép, coi những lời lẽ quý hoá ấy tựa hồ bật ở miệng
một vĩ nhân mà ra...
Rồi ông Văn Minh lại khái luận về những bổn phận của người đàn bà lý tưởng có
những gì khiến bà Phó Ðoan phải yên trí rằng mình là một người đàn bà lý tưởng.
Sau cùng, đoạn chúc từ kết luận bằng sự diễn giả giới thiệu với mọi người: Xuân
Tóc Ðỏ, một thanh niên gương mẫu, một giáo sư ten – nít với tất cả những danh dự
mà cái chúc ấy được nhận. Nói tóm lại, bài “chúc từ” ấy có đủ điều kiện là một
bài của một nhà đại văn học, đại chính trị, vì trong đó có đủ mọi điều, thêu dệt,
bịa đặt, phóng đại, huyền hoặc, giả dối bằng những danh từ điêu trá của văn
chương. Mọi ngưòi vỗ tay thật là đích đáng.
Nói xong, ông cháu rể ngồi xuống một cách nghiêm trang nhã nhặn ngầm như đa số
diễn giả khác để bà dì đứng lên đáp lời. Bà Phó Ðoan cảm ơn diễn giả và các cô,
các bà, các ngài đã vui lòng đến chứng kiến bữa tiệc khánh thành cái sân quần của
bà mà bà ước rằng lúc nào cũng đông...
Mọi người lại vỗ tay...
Vì lần đầu ở vào một bữa tiệc có những nghi lễ như thế, được hưởng những cái
danh dự mà chính nó cũng không biết, Xuân Tóc Ðỏ tưởng mình không phải đáp lời
gì ai nữa, cứ việc vỗ tay thật kêu. Rồi uống luôn một hơi sâm banh một cách tự
nhiên nhất đời, không để ý rằng ai cũng đương nhìn mình chòng chọc. Sau cùng nó
khoanh tay ngồi im.
Thái độ toạ hưởng kỳ thành ấy làm cho một số ít người bất mãn. Bà vợ ông phán mọc
sừng, đứng lên nói một cách ranh mãnh.
- Bây giờ hình như đến lượt ông Xuân, nhà giáo sư quần vợt.
Ông Típ Phờ Nờ cũng được dịp trả cái thù riêng của ông bằng mấy câu:]
- Ðiều ấy tất nhiên! Khánh thành sân quần thì tất nhiên bao nhiêu danh dự vào
giáo sư quần vợt cả! Vậy xin ngài đừng nhũn nhặn quá mà cứ cho chúng tôi đươc
nghe qua một đôi câu văn rất văn hoa của ngài!
Ngồi bên cạnh Xuân, Tuyết cũng vô tình thúc giục:
- Nói đi, anh đốc! Nói rất văn hoa vào cho thiên hạ họ biết tay!
Không biết thế nào là phải, như một cái máy có người vặn, Xuân Tóc Ðỏ đành đứng
lên, cốc rượu vẫn nâng trên tay... Nói? Thì nó vẫn nói to lắm, mà lại không bao
giờ sợ khán cổ, nhất là không bao giờ thẹn, một kiều kiện cố yếu của nhà hùng
biện. Nghiệm như xưa kia, lúc bán phá xa, làm lính cờ chạy hiệu rạp hát, làm
nghề thổi loa cho ông Vua Thuốc Lậu Nam Kỳ, nó đã quen cái mồm đàn áp, chinh phục,
và làm rung động công chúng hơn ai...
Nhưng đấy không phải là điều cốt yếu... Phải, đành là phải nói, nhưng phải biết
nói gì mới được...
Sau ba phút trầm tư mặc tưởng, vốn thông minh tính bẩm, Xuân Tóc Ðỏ nhớ ngay đến
những ngôn ngữ và cử chỉ mà ông bà Văn Minh và ông Típ Phờ Nờ vẫn dùng đến, mà
nó đã nghe quen tai ngay từ hôm nó nhẩy vào gánh vác trách nhiệm. Âu Hoá xã hội.
Nó bèn từ tốn nói, vừa nói vừa nghĩ:
- Thưa các bạn gái,
- Thưa các bạn giai...
Xuân Tóc Ðỏ nói thế vì óc nó còn đầy những tiếng ấy từ khi nó vào cảnhBồng Lai
để làm tròn cái bổn phận hại một đời con gái đứng đắn và tử tế, chẳng ngờ tình
cờ lối nhập để ấy lại có kết quả tốt chua ai thấy một diễn giả gọi các thính giả
thânmật đến thế từ khi nhận loại có chúc từ. Ai cũng kính cẩn lắng tai nghe.
Xuân lại lắp bắp:
-...Tôi, từ hôm nay mà đi, là đã dự một phần vào cuộc cải cách xã hội rồi... Vậy
tôi phải chăm chỉ và nhất là phải hiểu những việc tôi làm... Chưa được Âu hoá mấy!...
Một sự trở ngại trên đường tiến hoá. Thể thao... Nòi giống... Hạnh phúc là cái
gì khác nếu không là sức khoẻ của vợ chồng? Gắng sức anh em luyện tập, không phải
là cải cách bề ngoài như lối cổ hủ... giữa buổi canh tânnày, cái gì hủ lậu ta
đào thải đi!... Chúng tôi rất được hân hạnh.
Nói đến đây, chợt nhóo đến những câu tướng thắng trận lúc nhận cúp ở tay một
quan toàn quyền, hoặc một quan thống sứ, thường reo lên những khẩu hiệu thể
thao, Xuân Tóc Ðỏ bèn, để kết thúc bài diễn văn:
-Líp líp lơ... Hua rra!
Giữa lúc ấy, vừa thấy tờ báo đăng rằng nhà bảo hoàng Maurras xua người đánh ông
Blum xong thì lại viết luôn mấy bài hăng hái đòi lấy đầu nhà lãnh tụ xã hội một
lần thúu nhì nũa, ông nguyên đảng viênThập Tự Lửa Joseph Thiết vỗ đùi kêu to
lên:
- Hay! Hay! Bravo.
Thế là cả gian phòng vỗ tay ran lên hoạ theo ông ta. Bà Phó ÐoanLíp líp lơ một
cách xứng đáng. Một vài kẻ hoài nghi thì cũng vỗ tay khen vì lẽ chúc từ của
Xuân Tóc Ðỏ không phải là đĩa kèn nói, và những nhà thể thao chính hiệu bất kỳ ứng
khẩu thế đã là cừ, chứ không cần được hơn.
Người ta chạm cốc sâm banh khen ngợi chúc tụng lẫn nhau theo lối các vị thượng
thư, đoạn rủ nhau xuống sân quán.
Khi đến xuống sân thì ai cũng phải cảm động... Ôi! Thật là một triệu chứng tốt
cho thể thao nước nhà, cho tương lai phụ nữ: trên rạng lưới của cái sân quần
còn mới nguyên như một cô gái còn tân, người ta thấy một... hai... ba... bốn...
cái quần, quần đùi, quần ngủ, quần ra phố, quần ở nhà, cái nào cũng bằng lụa,
hoặc trơn, hoặc thêu đăng ten, những cái có thể khiển những ông cụ già trông thấy
cũng phải lai lăng lòng xuân, mình chính lại là của bà Phó Ðoan!
Ðiên người, lộn ruột lên, bà Phó Ðoan đã gọi ngay người vú già ra mắng cho một
trận kịch liệt, thì vú già cổ hủ và bảo thủ ấy cứ lầu nhầu:
- Ai biết đâu đấy! Gọi là sân quần thì ai chả tưởng để phơi quần!
Mấy cái quần đã bị cất ra chỗ khác rồi, sân quần lại hiện ra quang cảnh vui vẻ
khác. Thoạt đầu, Xuân đánh với bà Văn Minh. Rồi với ông đốc tờ Trực Ngôn. Sau
cùng ông đứng với ông Trực Ngôn để đánh với bà Văn Minh và một bà vợ Tây khác,
bạn cũ của bà Phó Ðoan, mới đến...
Giữa lúc chưa biết phụ nữ thắng hay nam nhi thắng như thế thì ở nhà cụ cố Hồng,
người ta nhau lên vì cái tin cô Tuyết đi chơi với ông Xuân. Cụ già rít lên như
những bà mẹ hủ lậu khả ố mà rằng:
- Ông đã biết chưa. Ông nuông con ông nữa đi! Bao giờ bụng nó bằng cái thúng
thì ông mới biết thế nào là nữ quyền, và văn minh, là tối tân, là giải phóng!
Phương ngôn có câu nói: Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà! Ông là hại nó, ông làm
nó hư hỏng, để cho tôi, tôi phải nghe lời thiên hạ chửi rủa... bới móc!
Trước những lý luận bảo thủ rất trở ngại cho cuộc giải phóng phụ nữa của nước
nhà như thế, cụ ông chỉ nhắm nghiền mắt lại đáp:
- Biết rồi! Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi!
Nhưng dù “biết rồi” mặc lòng, cụ bà cũng đuổi thằng bồi tiêm xuống bếp ngay...
Vì đã công nhận nữ quyền nhu một người văn minh thật sự, cụ cố Hồng cũng không
phản đối lại việc huyền chức tạm thời ấy. Cụ chỉ nằm ngáp dài bên khay đèn mà
thôi. Cụ bà lại nhai nhải nói như cái chão rách:
- Ông có biết không? Nó với Xuân rủ nhau vào mộtôten thuê buồng! Chết thât chú
không ngờ rằng...
- Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi!
- Không ngờ rằng một người như ông Xuân, tưởng là đứng đắn tử tế, ai ngờ lại có
bụng dạ tồi thế!
- Biết rồi! Khổ lắm! nói mãi!
Ðến đây, cụ bà chợt tưởng tượng đến cái khó lòng tránh khỏi của những cặp giai
gái khi rủ nhau vàôten , bèn bưng mặt sụt sịt khóc như một người mẹ hủ lậu.
Không thấy nói gì nữa, cụ ông hé mở đôi mắt nhỏ tí ra hỏi:
- Thế sao nữa, hở bà?
Cụ bà khóc to hơn trước một hồi, rồi đau đớn kể lể:
- Làm sao? Lại còn làm sao!
- Bà hủ lậu lắm, không nói chuyện được!
- Thế nào là hủ lậu? Ừ, tôi xin phép ông tôi hỏi ông: thế nào là hủ lậu?
- Thời buổi bây giờ không có cái lối nam nữ bât tương thân như đời các cụ nhà
ta đâu! Bây giờ giai gái được tự do kết bạn với nhau, đi chơi với nhau như Tây!
Họ có bạn giai cũng như họ có bạn gái, thế không có gì là lạ!
- Ai bảo ông thế?
- Con giai tôi bảo tôi đấy!
- Ông đã chắc thế là hay hơn chưa?
- Lúy 1 đã
bảo thế thì chắc thế, không hay hớm thì cũng chẳng sao cả!
- À! À! Con giai ông! Thì được cái bộ tịch gì! Ði mở ngay cái hiệu thợ may phải
gió ấy, rồi giở ra rõ đến lắm trò khỉ! Chướng lắm, tôi không chịu nỗi nữa, đừng
tưởng tôi không nói gì là hay lắm đâu!
- Chướng hay không mặc, cứ biết cái cửa hàng Âu Hoá của nó cũng mỗi tháng cho
nó kiếm được vài trăm bạc lãi đã!
- Này tôi bảo thật! Thế cũng chưa bõ. Ðể cho nàng dâu cứ mặc quần đùi đứng trước
mặt mẹ chồng! Còn là lãi nữa! Con gái ông mã chửa hoang thì còn là lãi nữa!
- Việc gì mã chửa hoang? Dễ thế cơ!
- Ông có biết chúng nó làm gì với nhau không? Nào tắm, nào bơi, nào nhẩy đầm! Lại
thuê chung một phòng trong cả một ngày nữa!
Từ nãy đến giờ đã đưọoc nửa giờ, cụ ông bèn ngáp dài một cái, nước mắt nước mũi
chảy ra như những người nghiện thuốc đứng đắn mà hút có phương pháp. Cụ bèn nhắm
nghiền mắt lại:
- Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!
- Người ta biết rõ là hai đứa đóng cửa phòng lại, ngủ trưa với nhau rồi, ông đã
biết chưa?
- Sao! Sao nữa?
Cụ bà cười nhạt đau đớn:
- Lại còn sao nữa?
- Thế ai bảo mà bà biết rõ thế?
- Chị ruột nó chứ còn ai nữa!
- Cái con Hoàng Hôn cũng lênBồng Lai hôm ấy làm gì?
- Vì hôm đó chồgn nó cũng lên đấy chứ sao?
- Mau gọi nó ra tiêm thuốc cho tôi đây! Việc có thế thôi, không phải ỏm tỏi lên
vội!
Chẳng những đã không biết giá trị của những phút quý hoá và cái quyền lợi
thiêng liêng bất khả xâm phạm của những ngưòi nghiện chân chính, cụ bà lại còn
nói nữa chứ không gọi ngay thằng bồi tiêm lên.
- Ðể bao giờ bụng nó bằng cái thúng thì mới ỏm tỏi phỏng? Ông có nghĩ rằng đã
có ai sêu tết con Tuyết rồi đấy không? Cái thằng Xuân như thế là đồ xỏ lá, đồ
ba que, mặt chó chứ không phải mặt người nữa! Ðể rồi xem! Tôi bắt con Văn với
thằng Minh đuổi cổ nó đi cho mà xem! Lại còn con mẹ Phó Ðoan, cái con đĩ già dơ
đời ấy nữa! Sân quần à? Rõ đĩ mà không biết rởm! Rồi tôi cấm cửa thằng Xuân cho
mà xem!
- Biết rồi! Khổ lắm! nói mãi!
- Thật đấy, tôi thì đánh tan xác con Tuyết! Tôi thì chửi con mẹ Phó Ðoan cho một
trận cho mà xem!... Tôi thì phú con Văn về với mẹ nó cho mà xem! Chứ thế à? Văn
Minh tiến bộ thế à?
Cụ Hồn giẫy hai bàn chân, nhăn nhó kêu:
- Khổ lắm, nói mãi, gọi bồi nó lên tiêm cho người ta đi! Khỉ ơi là khỉ!
Cáu tiết, cụ bà đập xuống bàn đánh thình một cái, gắt:
- Tôi không gọi! Ông hãy nhịn đi một chốc! Hút vào để cái gì cũng biết rồi, biết
rồi, ấy à?
Tức thì ông cụ ngồi nhổm cả quyết:
- À, giỏi nhé? Ðược lắm! rồi mà xem! Tôi sẽ gả con Tuyết cho thằng Xuân, tôi
xin cam đoan như thế với bà! Chả gì nó cũng đã học trường thuốc, đã được người
gọi là ông đốc, mà về quần vợt thì nay may nó chiếm giải quán quân! Này tôi bảo
thật: Con Tuyết mà chửa với thằng Xuân thì thật phúc bẩy mươi dodòi cho nhà
này! Bà câm đi, bà ngu lắm!
Cụ Hồng đã nói như một người nghiện đứng đắn trong một cơn thịnh nộ đúng giờ và
đúng bữa
--------------------------------
|
Hắn, nó |
XII
KIM CỔ KỲ... NGÔN
BÀ “CHÚA PHẢI GAN”
SỰ MỈA MAI CỦA SỐ PHẬN
Buổi sáng hôm ấy, lúc chuông đồng hồ báo thức theo hai cái
kim chỉ 8 giờ mà kêu ran lên, thì ông Văn Minh tung chăn vùng ngồi nhỏm dậy.
Nhìn sang bên tay phải không thấy bà vợ yêu quý đâu cả, lại trông lên cái lịch
trên tường, ông mới nhớ ra rằng vợ ông đã đến sân quần vì hôm ấy vào ngày thứ
năm.
Ông rửa mặt, thay quần áo xong bèn bấm một tiếng chuông. Trong khi ông ngồi trước
bàn trang điểm của vợ ông, thì chợt người bồi mang vào một khay những vị như
bánh sửa, bơ tươi, cà phê, súc cù là, nghĩa là những thức ăn để dành riêng cho
bậc thượng lưu trí thức. Chải đầu xong, ông ăn vội vã những thức ăn rồi trang
điểm cái mặt. Ông giủa móng tay, bôi đỏ mười đầu ngón tay. Rồi xoa một lượt kem
lên mặt, rồi trát một lượt phấn lên trên, rồi lấy cái khăn bông khô lau đi, rồi
lại bôi môt lần phần mỏng nữa, y như một người lẩn thẩn... Với móo tóc đen và
quăn quăn từ đầu cuồn cuộn xuống gáy, cái cổ cao ngẩng và lộ hầu, đôi con mắt ốc
nhồi, lại thêm cái mặt loang lỗ những vòng tròn trắng, lúc ấy trông thật xứng
đáng là một bậc son phấn mày râu...
Mấy tiếng giày lẹp kẹp tiến đến cửa phòng. Ông phải lắng tai nghe... Rồi tự
nhiên cửa phòng mở toang ra, làm cho ông phải nổi giận đùng đùng vì cái tính cẩu
thả của dân An Nam không biết gõ của. Nhưng ông không được quát mắng như vào dịp
khác, mà lại phải nặn ra cái vẻ mặt tươi cười nữa, vì người vào không gõ cửa
chính là cụ phán bà, mẹ ông... Ông vừa đưa tay xoa bộ mặt tân tiến của ông vừa
gượng hỏi:
- Mẹ có việc gì mà đến sớm thế?
Cụ bà đứng khoanh tay sau lưng, nghiễm nhiên nhìn con và khắp gian phòng một lượt
chứ không đáp, điếu thuốc lá sâu kèn dính lệch bên góc môi. Sau, cụ đến ngồi ở
giường hỏi:
- Chị ấy đâu rồi?
- Nhà con nó đi đánh quần.
Cụ bà gật gù cái đầu hồi lâu như nhưng người không bằng lòng một việc gì mà
không nói. Một lát sau lại hỏi:
- Chị ấy đi từ bao giờ thế?
- Chắc hẳn phải đi từ bảy giờ sáng.
- Gớm! Vợ chồng nhà anh độ này nhiều cái văn minh quá!
Biết rằng lại sắp có chuyện như mọi bữa, về vấn đề bất hủ nó chia rẻ làm hai
phái trong một nhà là vấn đề mới cũ xung đột. Văn Minh bèn chọc tức mẹ bằng
cách hỏi lại:
- Có phải thế không hở mẹ?
Bà cụ cũng đã gần quá điên, song le cũng cố nhịn, chỉ trách:
- Thế mà đến bây giờ anh cũng chưa xuống hàng! Buôn bán mà chểnh mảng thế thì mấy
lúc mà vỡ cửa hiệu? Phải trông nom người làm ăn trong nhà chứ, vợ đi thế, mà chồng
thì ngủ thế, họ lại không moi ruột đi cho hay sao?
Văn Minh vẫn ngồi nguyên chỗ để đánh phấn nốt cái mặt, chỉ đủng đỉnh:
- Ấy bẩm, đã có anh Típ Phờ Nờ trông nom.
Tuy không hiểu con nói gì, bà cụ cũng không cần nói lại. Ðó không là điều cốt yếu.
Ðiều cần nhất cho cụ là kiếm cách nhập đề để có thể đả động được đến ông Xuân
Tóc Ðỏ của chúng ta đó thôi. Rồi cụ lại hỏi:
- Thế cái ông đốc Xuân ấy đâu?
- À, ông ấy là giáo sư quần vợt, chắc bây giờ, ông ấy phải ở sân quần.
Trong khi nói thế, ông Văn Minh cũng không biết cứ lừa dối mãi người khác thì
cuối cùng mình lừa dối đến cả mình mà không biết. Một cách vô tâm nhất đời, ông
ta đã làm cho một thằng Xuân Tóc Ðỏ nhặt quần, nhảy một bước lên một ông giáo
sư. Phải, phải một người đã có chức như: nguyên sinh viên trường thuốc, có học
thức, có óc mới, tất nhiên không thể quay về nhặt quần cho quý hội viên được.
Cụ bà lại hỏi:
- Nghe đâu anh sắp cho con Tuyết cũng học đánh quần thì phải...
Ông còn ngơ ngác hồi lâu rồi đáp:
- Chả biết nó có muốn học không? Nếu muốn thì tôi cũng bằng lòng. Ðánh quần thì
khoẻ người ra thôi chứ không hại gì cả.
- Này, hình như ông Xuân cũng đứng đắn và tử tế lắm thì phải...
Không biết đấy là bà mẹ đương giương một cái cạm, ông con liền đáp:
- Cái ấy thì đã đành! Ðâý mẹ xem! Nếu không có ông ta chữa chạy cho thì có phải
ông nhà chết rồi không? Việc ấy mình phải coi là một cái ơn to thì mình mới là
người lịch sự. Vả lại nhờ có ông ấy trông nom giúp mà cái cửa hiệu thợ may được
thịnh vượng thế đấy mẹ ạ.
- Nhưng con thử xem ông Xuân có thực đứng đắn tử tế không?
- Ðiều ấy thì như hai với hai là bốn rồi, còn phải sò xét gì nữa!
Cụ bà ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ hỏi:
- Này anh cả nhĩ, thí dụ gả con Tuyết cho ông ta thì có nên không, và liệu ông ấy
có thuận không?
Nghe đến đấy, Văn Minh cau mày, giận hết sức. Nhưng cũng phải dè dặt nói:
- Nhưng mà tự ai mà có cái tư tưởng ấy thế?
Cụ bà chép miệng mà rằng:
- Có con gái lớn thì tất nhiên phải nghĩ đến con rể, bổn phận cha mẹ là sao cho
giai có vợ, gái có chồng chứ anh sao lại ngạc nhiên?
Văn Minh lắc lắc cái đầu:
- Việc ấy chắc khó lòng mà thành được...
- Chết nỗi! Sao thế?
Rất ngạc nhiên về sự thất vọng của mẹ. Văn Minh nói như một người hủ lậu:
- Không được môn đăng hộ đối! Mà chưa chắc ông Xuân đã ưng con Tuyết...
- Chỉ sợ người ta không thuận mà mình gọi gả thì mình ngượng lắm, chứ không môn
đăng hộ đối cũng chả lo... Thấy anh nói c1i gì như là... bình dân ấy.
Ông con cau mày, hỏi gắt:
- Nhưng mà sao mẹ lại thiết tha vào việc ấy đến thế chứ?
- Là vì ông Xuân đứng đắn, tử tể...
- Thế chưa đủ! Tất có nguyên do gì!
Bà mẹ đứng lên, tiến đến cỉa xói vào mặt ông con:
- Là vì ông Xuân đã ngủ với em mày rồi, mày biết chưa, thằng khốn nạn!
Rít lên xong, bà cụ dựa vào thành một cái ghế, hai tay sờ soạng lật bật xoa vào
tường như sợ ngã vì chóng mặt. Văn Minh cũng đứng lên, chết điếng người.
Bà mẹ rên rĩ kể lể:
- Mày nuôi ong tay áo, mày vẽ ra lắm trò, mày làm hại một đời em mày, mày bôi
do trát trấu vào cái thanh danh nhà tao! Rồi con vợ mày nũua đấy! Rồi còn nhiều
chuyện hoang dâm nữa!
Những câu nói như thế có một hiệu lực làm cho Văn Minh ở cấp tiến mà muốn quay
hẳn về bảo thủ. Thấy mẹ nói đến vợ mình, lòng ghen của ông nhóm lên. Ông sợ nhất
cái xấu mọc sừng, và thấy mình ở trong một cảnh ngộ khó xử, vì mọc sừng là một
cái xấu của cấp tiến chứ không phải của bảo thủ. Ðàn bà tân thời mà đứng đắn
thì thôi không nói. Ðàn bà tân thời mà đa tình, cái đó càng có lợi cho bạn nam
nhi vẫn coi phụ nữ là đồ chơi... Nhưng nếu những cái đồ chời mà lại là em gái
ông hoặc vợ ông nữa, thì... Không! Không thể được!
Tuy nhiên, Văn Minh cũng hỏi lại mẹ:
- Có chắc thế không? Ai trống thấy thế?
- Con Phán chị nó trông thấy hai đứa ngủ trưa trong một buồng ở khách sạnBồng
Lai , mà lại còn không chắc nữa à?
- Ồ lạ! Sao nó không ngăn cấm em nó? Sao nó không mách tôi?
- Nó bảo, nó thấy thế nó thẹn ê cả mặt mũi thì nó còn nói gì được nữa!
Lại có những thú thẹn vố lý thế nữa!
- Chứ không ư? Vả lại nếu nó nói gì nó lại sợ con Tuyết thù nó, chị em đâm mất
lòng nhau. Mày cũng đừng cho con Tuyết biết là chị nó mách nó...
Văn Minh đứng ngẫm nghĩ hồi lâu rồi thưa với mẹ:
- Ðể tôi điều tra việc này cho đích xác đã. Rồi có thế nào sẽ liệu sau vậy, mẹ
cứ yên tâm. Dù sao thì việc cũng đã xẩy ra rồi. Cuống cuồng lên là thất sách.
Nói đoạn, Văn Minh bơm nước hoa vào đầu, vớ lấy cái mũ nhung, xuống than... Ông
ta đi tìm Xuân Tóc Ðỏ vậy.
Lúc ấy, tại sân quần chỉ có bà Văn Minh và Xuân Tóc Ðỏ luyện tập lẫn nhau thôi
chứ không có một nhà thể thao nào khác. Có Jannette con gái bà Phó Ðoan, vì là
ngày thứ năm, nên cũng ở trường ra chơi với mẹ cô. Cô ngồi trên ghế, có một quyển
sách giở sẳn ở đầu gối, chốc lại nhìn lên xem đánh quần, chốc lại cúi xuống xem
tranh ảnh ở sách. Hai đứa bé chừng 10, 12 tuổi, quần áo rách rưới, làm nghề nhặt
banh cho Xuân Tóc Ðỏ bảnh bao trong cái quần tây, áo sơ mi cụt tay, giầy vải trắng,
đứng làm nhà giáo sư.
Bà Phó Ðoan ở nhà trên chứ không xuốn sân với cái quần đùi để luyện tập như mấy
bữa trước. Công cuộc thể thao của bà đã bị một bổn phận thiêng liêng khác đến
ngăn trở, bổn phận của bậc hiền mẫu. Là vì cậu Phước, đã hai bữa này không hiểu
vì lẽ gì, mà ăn mỗi bữa lại kém, những một bát cơm. Cậu hay ngồi lỳ lỳ trầm tư
mặc tưởng như một nhà triết học, không hay quấy đến thiu thịt vú em nữa, lại cả
đến“em chã, em chã” cũng không nữa. Thật là một hiện tượng cho cậu bé thuộc hạng
con Giời con Phật... Chiều hồm qua, cậu Phước hắt hơi ba lần... Ðến tối, sau
khi uống nước, cậu lại nấc. Ðêm đến cậu chỉ đái dầm có một bận chứ không phải
hai bận như mọi đêm. Sáng sớm hôm nay, cậu lại ho ba tiếng. Thật là một điềm gở,
bà Phó Ðoan thấy rõ như thế lắm, mặc dầu bà không nói thế ra miệng. Bà đã lo âu
như là, vào trong trường hợp ấy, bất cứ một vị hiền mẫu nào khác cũng phải lo
âu...
Hay là cậu Phước sắp “đòi về”?
Hay là đức Phật chùa Hương thương con – mà chả hiểu đức Phật chùa Hương có con
không? – nên đã đến lúc không muốn “đoạ đầy” con ngài dưới trần nữa rồi chăng?
Ông thầy số đã kêu số cậu Phước thọ lắm, hay là thầy số đoán nhảm?
Ấy đó là những câu hỏi làm rối loạn cả khối óc bà mẹ, khiến bà đau khổ, lo
nghĩ. Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Nhất là lại có nuôi con cầu tự nữa mới
biết lòng cha mẹ. Như bà Phó Ðoan nuôi con kể đã là cùng. Bà đã khiêng khem đủ
thứ, và tránh những tiếng “quở quang” rất kỹ lưỡng cho cậu Phước, nào bán
khoán, nào đội bát nhang, nào cúng, nào sớ tấu: thôi thì chẳng thiếu thứ gì nữa.
Vậy mà bây giờ thốt nhiên cậu lại “thế” thì là bởi đâu? Ði cầu cứu sư cự Tăng
Phú chăng? Hay là mời ông đốc Trực Ngôn? Bà lo lắng nhìn cậu Phước ngồi tần ngần
trên một cái bàn ở giữa nhà, rồi bà ra cửa sổ... Một cách căm tức, bà nhìn xuống
bọn đánh quần. Bà quý trọng họ thế, mà họ chẳng biết đến nỗi lo sợ của bà thì
là đồ vô lịch sự. Nhưng chợt bà nguôi ngay, vì sự thật bà chưa nói gì cho ai biết...
Ðến cả giai nhân của bà tuy vậy, mà cũng chưa đứa nào biết, vì bà sợ nói ra cho
có người biết thì lại có điều gì “quở quang” chăng?!... ấy thế mới rầy rà!
Giữa lúc ấy, Văn Minh đẩy cửa vào sân. Ông thấy cô Jannette đấy thì ngả mũ
chào, bắt tay và hỏi chuyện qua loa... Ông quay ra nhìn thấy cái quần đùi của vợ
ông ngắn quá, cứ để phô ra trước mắt một hạng người đáng nghi như Xuân Tóc Ðỏ,
một bộ đùi nở nang và trắng nõn thì ông cũng thấy nản chí trong việc cải cách
xã hội, không còn muốn cấp tiến nữa, và muốn cái quần đùi của vợ ông cũng nên bảo
thủ đi thì có lẽ hơn. Nhưng vì thấy Xuân chỉ để hết tâm trí vào quả quần, ông lại
hơi vững tâm một chút.
- Thôi! Hãy nghĩ tay một chút đã!
Nói thế xong, ông ra gần vợ bảo:
- Này mình! Hãy ra đây tôi bảo điều này một lát đã.
Vợ ông gõ vợt xuống sàn ba cái ra hiễu hãy ngừng cuộc, rồi đến với ông. Muốn khỏi
bất nhã, ông Văn Minh lại nói to với Xuân:
- Xin lỗi nhé?
Xuân Tóc Ðỏ vừa thở vừa đáp:
- Vâng. Xin cứ tự nhiên, cái đó vô hại.
Hai vợ chồng lững thững quay ra phía cuổng, về phía ấy không có người. Người chồng
hỏi:
- Mình đã biết sự gì xẩy ra chưa?
Vọo tròn đôi mắt, sợ hãi hỏi:
- Cái gì thế? Chết! cái gì?
Chồng lắc đầu thất vọng rồi thở dài:
- Chúng ta không thể nào dung được cái thằng Xuân ấy ở nhà chúng ta một phút
nào nữa! Thật là khốn nạn.
- Sao đến nỗi thế? Hàng họ đương được khách mà khách lại là củaluý . Vả lại như
vậy thì mất lòngluý , ai luyện tập với tôi nữa. Ngày vua ra thì làm thế nào?
Nhưng mà vì lẽ gì đã chứ?
- Nó với con Tuyết nhà ta hình như lôi thôi với nhau.
- Thế ư? À có lẽ đúng, tôi cũng có lúc đã phải ngờ như thế đấy!
- Theo như tin tức tôi mới nhận đưọc, thì hình như chúng nó ngủ với nhau rồi.
- Chết nỗi! Thế kia ư? Có chắc không?
- Tôi, tôi chỉ muốn vào băm mặt cái thằng chó ngay bây giờ mà thôi! Vì rằng em
mình nó hư nhưng vợ chồng mình mang tiếng. Bà lão già cứ đổ tại chúng ta tiến bộ,
Âu hoá nên con Tuyết nó hư thế, có khổ không?
- Lại đến tai mẹ nữa rồi à? Thế mẹ bảo sao?
- Thầy mẹ lại muốn gả con Tuyết cho cái thằng khốn ấy mới nhục chứ?
- Ồ! Vội quá! Phải biết đích xác mới được.
- Làm thế nào mà biết? Chả nhẽ bắt em mình đi khám đốc tờ? Mà hỏi thì tất nhiên
không đời nào nó dám nói thật, hoặc có dám thì nó cũng không nói.
- Thật đấy! Anh chị như thế là đã say mê nhau, nghĩa là muốn lấy nhau. Nếu họ
biết thóp là bần cùng thì thầy mẹ cho họ lấy nhau, hẳn là chưa hư với nhau thật
sự thì họ cũng cứ bảo là đã hư với nhau rồi cho có lợi.
- Có khi lại vì thế mà chưa ngủ với nhau, chúng nó cũng hấp tấp vội vàng mà đi
ngũ với nhau cũng nên.
Vợ liền cự chồng:
- Như thế là cậu định băm mặt thằng Xuân ra!
- Lúc nóng nẩy, còn ai nghĩ! Bây giờ còn một cách: Trước khi biết rõ thằng Xuân
làm hại một đời con bé chưa, thì ta hãy cứ tìm cách không cho chúng nó gặp nhau
nữa, thế thôi. Nếu khi điều tra được kỹ lưỡng rồi thì ta sẽ liệu, hoặc gã con
bé cho nó hoặc xích em mình lại một chỗ, nếu chưa hư hỏng.
- Thế thì chỉ còn cách tống quách thằng Xuând di, không bao giờ cho lai vãng đến
cữa hiệu này nữa. Ðành là hy sinh một người giúp việc đắc lực vậy.
- Như thế là mình hy sinh cho cái gia đình hủ lậu một tay cải cách xả hội đấy.
- Chú sao! Chỉ có sự hy sinh là đáng kể.
- Mà như thế thì nói với dì phán bắt hắn ở luôn đây lại xong.
- Ồ! Kế ấy hay đấy! Mình khéo nói là được.
Hai vợ chồng sung sướng quay vào thì vừa gặp lúc trên cái cửa sổ tầng gác thứ
nhì, cái mặt nhăn nhó của bà vợ Tây ló ra với những cái vẫy tay cầu cứu thất vọng...
Năm người cùng hoảng hốt chạy lên, tưởng chừng có sự gì ghế gớm xảy ra.
Ðến nơi mới biết kỳ thuỷ chỉ có cái sự lạ là cậu Phước hắt hơi luôn những bốn
cái một lúc!
Sau khi an ủi bà dì bằng mọi lẽ sinh lý học rất vu vơ, ông Văn Minh bèn ngồi trầm
ngâm nghĩ cách tống Xuân Tóc Ðỏ cho xong cái của nợ ấy.
Thế là việc làm cho đời một người con gái tử tế bị mang tiếng của Xuân đã được
kết quả hoàn toàn rực rỡ.
Nó chỉ còn phải gánh vác cái trách nhiệm nặng nề là làm hại nốt một vị quả phụ
đã thủ tiết luôn với hai đời chồng nữa mà thôi.
XIII
MỘT CUỘC ÐIỀU TRA BẰNG SINH LÝ HỌC
NGÔN NGỮ CỦA MỘT VỊ CHÂN TU
XUÂN TÓC ÐỎ CẢI CÁCH PHẬT GIÁO
Khi ông đốc tờ Trực Ngôn đã lên gác trên thăm bệnh cho cậu
Phước thì Xuân còn lảng vảng ở nhà dưới với bọn gia nhân. Bọn này đả động đến cậu
con Giời con Phật ấy. sở dĩ họ dám xử thân với Xuân là bởi tuy không rõ Xuân là
hạng gì trong xã hội nhưng được bà chủ trọng đãi như thế, thì họ cũng phải kính
trọng Xuân, và tuy Xuân ở địa vị cao hơn họ, song nhũng tiếng rất bình dân mà
Xuân hay điểm vào câu chuyện: “Mẹ kiếp! Chẳng nước mẹ gì cả!” vân vân... đã khiến
cho họ thấy Xuân dễ dãi, không khinh người, nhất là không khinh người!
Cũng như bọn gia nhân biết tự trọng khác, nghĩa là những lúc nhàn rỗi thì phải
nói xấu chủ cho khỏi phí thì giờ, bọn này quay quần nhau lại nói đến cái chuyện
“bà chúa phải gai”. Người tài xế kêu:
- Rõ lắm của có khác! Ðộng tí thì nhặng lên! Làm như sắp chết ấy! Sự thật thì
thằng bé chẳng sao cả! Chỉ vẽ chuyện! Có thế cũng cuống quýt lên mời đốc tờ! Chả
biết rồi làm nên tướng gì cho bõ!
Người vú nuôi của cậu Phước cũng nghĩ vu vơ ngay đến cuộc chiến tranh giai cấp
bằng cách phê phán:
- Chả bù với con nhà nghèo! Ðến ăn cũng không có thì ra chẳng bao giờ ốm, mà có
ốm thì cũng ốm no bò dậy!
Nhưng người bếp lại ác khẩu hơn. Người này nhất quyết chủ trương cái thuyết là
con Giời hay con Phật mặc lòng cậu Phước cũng chỉ là một người, mà lại một cậu
bé đến tuổi dậy thì, đã được những cao lương mỹ vị tẩm bổ khí huyết cho phương
cường thì lại càng gớm hơn, càng có vẻ con Giời con Phật! Muốn dẫn những chứng
cớ chính xác, người bếp lại nói:
- Ðấy cứ để ý mà xem thì biết! Những lúc nó cứ “em chã” rồi vạch yếm vú em ra
mà sờ vú, rồi lại giả vờ bú ấy! Thế là dâm đến nơi cũng như mẹ nó chứ không thì
còn là cái cóc khô gì! Nhất là những lúc nó bắt vú em cõng nó rồi nhong nhong
cưỡi ngựa đủ biết! Rau nào sâu ấy, phương ngôn đã có câu...
Xuân Tóc Ðỏ hai tay đút túi quần, một chân gác lên bệ đá, làm ngay một câu như
một nhà đạo đức cay nghiệt:
- Mẹ kiếp, con Giời với lại con Phật!
Nhưng người vú nuôi chữa thẹn cho mình bằng cách cãi cho Phước thế này:
- Cứ nói nhảm thế, chứ cậu ấy còn bé dại như thế, đã biết quái gì!
Người tài xế hỏi:
- Tôi biết chán, vì tôi để ý đến trẻ con lắm. Trẻ con bây giờ là hư thân mất nết
sớm lắm chứ không như ở thời các cụ nhà ta đâu... Ranh con nít mắt ra đã có
nhân tình rồi, đã rủ nhau đi săm rồi! Cậu cả nhà này tuy chưa biết gì thật
nhưng mà cứ như thế thì đã đến lúc c6àn lấy vợ đấy! Cứ như cái thói dâm dật của
bà mẹ thì con nào mà không hư? Những lúc cậu cả cứ ngồi lỳ lỳ cái mặt ra thì chỉ
nghĩ đến cái dâm thôi chứ chẳng phải sắp “đòi về” gì, mà cũng chẳng thần thánh
nào lôi thôi gì...
Nghe đến đây thôi, Xuân quay lên, sau khi thấy rằng bọn ấy nói mà đúng. Nó lên
xem ông đốc tờ Trực Ngôn có tìm ra căn bệnh của cậu con cầu tự ấy không...
Lúc ấy, quan bác sĩ đứng tần ngần trước mặt cái cậu bé đã cỡi trần ra thì không
muốn mặc quần áo vào nữa, và trước cái mặt đầy những lo âu của bà mẹ hiền của cậu
ấy. Ông rất lấy làm phân vân. Ông thấy hình như cậu bé không có bệnh tật gì cả,
vậy mà bà mẹ cậu cứ bảo cậu mới mắc bệnh thì tất nhiên cậu phải có bệnh.. Ông
chưa tìm ra bệnh thì vừa lúc Xuân Tóc Ðỏ bước vào xem... Ông Văn Minh cũng nói:
- Tôi tưởng cậu Phước chả ốm đau gì cả.
Bà Phó Ðoan chưa kịp giận câu nói quở quang ấy, ông đốc tờ Trực Ngôn cũng đã
nói:
- Thật thế! Dễ thường cậu đến tuổi dậy thì cho nên nhiều khi cậu ngồi ngẩn mặt
ra đấy thôi. Nếu lấy vợ sớm cho cậu thì...
Xuân Tóc Ðỏ nói ngay:
- Thưa ngài, ngài nói rất đúng! Tôi đã có dịp để ý đến con trẻ lắm, nhất là vào
thời buổi như là thời buổi này.
Ông đốc tờ Trức Ngôn rất lấy làm hân hạnh mà giơ tay ra bắt tay ông Xuân như gặp
người tri kỷ. Rồi ông nói một thôi dài như những nhà khoa học không biết riêng
những sự không nên nói...
- Thật vậy đó! Thưa bạn đồng nghiệp, vậy thì có phải bạn đồng nghiệp cũng công nhận
những lý thuyết của Freud đó không? Caí triệu chứng nào của thần kinh hệ cũng
là do quả thận, quả cật mà có, lắm khi thiên biến vạn hoá rất kỳ kỳ quái
quái...
Vẫn hay bác sĩ Trực Ngôn nói thế là đúng, song cái việc kỳ kỳ quái quái hơn nữa,
là Xuân Tóc Ðỏ cứ đứng vênh váo ưỡn ngực ra nhận cái chức đồng nghiệp với ông đốc
tờ. Nó lại gật gù mà rằng:
- Chỗ anh em mình với nhau cần gì còn phải giảng giải.
Bà Phó Ðoan tuy chỉ hiểu lỗ mỗ, cũng muốn nổi giận lắm, con bà là con Giời con
Phật, có lẽ nào thế - nhưng khi thấy cả mấy người cùng một luận điệu thì bà lại
phải lặng thinh. Xuân Tóc Ðỏ vỗ vai rất thân mật ông đốc tờ Trực Ngôn, nháy ông
ta ra cửa sổ để thì thào:
- Tuy tôi không được mời đến khám bệnh như ngài, nhưng tôi biết rõ cậu bé lắm.
Này ngài, chỗ anh em mình với nhau, thì tôi xin mách ngài rõ rằng quà là cậu đến
tuổi dậy thì đấy mà thôi. Lắm lúc cậu cứ vòi vĩnh bắt vú nuôi cậu vạch vú ra bú
giả vờ như trẻ con lên ba, thế không là dâm thì còn là gì?
Ông đốc tờ Trực Ngôn để tay lên miệng, khẽ đáp:
- Tôi xin cảm tạ ngài lắm! Ngài đã đi đến khoa học sinh lý học. Sụu thật là thế
thì ta nói thế chứ sao ta lại khiêng? Một lần nữa, ngài đã cho thấy rằngFreud ,
ông thầy của chúng ta, đã tìm ra chân lý. Cậu bé đã có nhũng triệu chứng về cái
tuổi dậy thì vì tại ăn ngon, mặc đẹp lắm, vật chất đầy đủ quá, cái xác thịt được
nâng niu phiẻnh nịnh quá thì người tất nhiên cái dâm dục cũng tăng... Vã lại
hoàn cảnh... ngài có đồng ý với tôi về vấn đề hoàn cảnh không?
Thằng Xuân đã nhìn ra cửa sổ, hai lỗ tai đã chán những lời nói mà nó không hiểu
nên không để ý đến nữa. Vừa lúc ấy, ở ngoài vườn, mấy giống cầm thú cũng đương
làm cái việc hoan lạc của tình dục. Trên một mái kẽm thì là một đôi chim bồ
câu... Dưới sân thì hai con chó Nhật Bản xinh xắn đương vờn nhau... Trong vườn
gà thì con gà trống trên lưng con gà mái... Tình cờ cùng một lúc, mấy thứ c6àm
thú ấy cắt nghĩa rõ cái lẽ âm dương của tạo hoá nhiệm mầu. Thằng Xuân đương tần
ngần nhìn sự ấy thì vừa lúc ông đốc tờ hỏi lại nó:
- Ừ, có phải kể đến hoàn cảnh không?
Nó choáng người lên, ngẩn mặt ra, vô tâm hỏi lại:
- Hoàn cảnh ấy à? Hoàn cảnh gì?
Rồi nó trỏ tay ra ngoài cửa sổ... Ông đốc tờ Trực Ngôn quay ra nhìn, thấy cảnh
cầm thú yêu nhau rồi, lại rối rít lên bắt tay nó, vỗ vai nó. Lần này ông lại
nói to:
- Chà! Ông bạn thânc ủa tôi! Ngài đã để ý đến những điều r6át nhỏ nhoi mà ảnh
hưởng rất sâu xa đến loài người. Thật là chứng cớ đích xác của thực tế chứ
không phải là lý thuyết viễn vong gì nữa. Trẻ con đương tuổi dậy thì mà cứ trước
mắt những cái ấy là rất nguy hiểm.
Xuân Tóc Ðỏ nói luôn:
- Phải thay hoàn cảnh đi mới được!
Ông đốc tờ quay lại, dõng dạc nói với cả mấy người bằng một giọng ngạnh trực sổ
sàng như cái tên hiệu của ông ta đã nói rõ cái tính nết của ông:
- Chính thế! Tôi cũng không biết nói gì khác nữa! Ấy ông bạn tôi đây đã kết luận
giúp tôi rồi đó. Thưa các ngài, loài người chỉ lôi thôi vì một cái dâm mà thôi!
Ðứa trẻ mới đẻ miệng bú mẹ, một tay mân mê một cái vú ấy cũng là dâm rồi! Vậy
thì một cậu bé trên mười tuổi, đương tuổi dậy thì...
Xuân Tóc Ðỏ nói len vào:
- Dù là con Giời con Phật thì cũng có thể dâm như mọi người, có khi lại hơn mọi
người!
- Tôi không phải chữa bệnh, vì cậu bé không có bệnh gì cả! Cậu chỉ cần lấy vợ.
Nếu sợ là tảo hôn thì phải giáo dục cho cậu, thế thôi. Việc giáo dục ấy rất là
tỉ mỉ, khó khăn, nhưng mà một người như ông bạn tôi đây đã đủ tư cách cáng đáng
việc ấy lắm.
Bà Văn Minh nói ngay:
- Thưa dì, vậy thì nên nhờ ông Xuân ở luôn ngay đây trông nom em Phước, giáo dục
em Phước và tránh hoàn cảnh không tốt cho em Phước.
Bà Phó Ðoan đáp:
- Nếu một khi quan bác sĩ đã bảo gì thì tất chúng tôi phải chịu lệnh. Ðể tôi
cho dọn một cái phòng riêng cho ông Xuân.
Thế là vợ chồng Văn Minh cùng ông đốc tờ Trực Ngôn ra về. Ông đốc tờ Xuân Tóc Ðỏ
ở lại, điều ấy không cần phải nói... Không lo lắng nữa, bà Phó Ðoan về phòng
riêng để ra mọi lệnh cho gia nhân, Xuân Tóc Ðỏ còn đương đi lại, vẻ mặt tư lự
thì có người nói sau lưng:
- Có nhà không thế này? A Di Ðà Phật! Kính chào ngài!
Xuân Tóc Ðỏ quay lại thì đó là một ông sư. Ông này cũng tân thời Âu hoá theo
văn minh vì ông có ba cái răng vàng trong mồm, cái áo lụa Thượng Hải nhuộm nâu,
đi đôi dép làng đế cao su, và nhất là đẹp giai lắm, trông phong tình lắm.
Xuân Tóc Ðỏ hất hàm hỏi:
- Ông hỏi gì? Mời ông ngồi!
- Bần tăng xin phép... Thưa ngài, bần tăng đã cam chịu khổ hạnh, vất vả đến nỗi
bần tăng lại còn làm chủ nhiệm một tờ báo nữa, tờ báoGõ mỡ ... A Di Ðà Phật!
Xuân Tóc Ðỏ ngồi xuống, hỏi đùa:
- BáoGõ mõ à? Sao không dạy người ta đi hát cô đầu có được không?
Sư ông đỏ mặt, ấp úng:
- Bẩm ngài đi hát cô đầu cũng chỉ là đi dưỡng tinh thần, vì đó là thuộc kinh
torng tứ thư ngũ kinh của đức Khổng. Tăng ni chúng tôi mà có đi hát thì cũng
không bao giờ phạm đến sắc giới vì chúng tôi chỉ hát chạy thôi chứ không khi
nào ngủ lại cả đêm ở nhà chị em. Vả lại... đến pháp luật của chính phủ bảo hộ
cũng bênh vực cho sư đi hát nữa là! Ðấy ngài xem, anh chủ cái báo gì ấy dám
công kích sư đi hát mà bần tăng kiện tại toà cho phải thua hộc máu mồm ra đâý!
- À à! Thế kia à? Ghê nhỉ?
- Ấy nói thế để ngài rỏ bần tăng có nhiều thế lực. Những quan đại thần như cái
vị toàn quyền, thống sứ, đốc lý cũng là ân nhân báoGõ mõ ... của bần tăng. Ở tờ
báo có đầy đủ những chân dung to tướng của các vị... Ồ, Phật giáo là cao thâm
huyền bí lắm.
Xuân Tóc Ðỏ bèn hỏi một điều khó khăn của đạo Phật:
- Thế thì sao đã đi tướng côngmà lại còn mở báo cạnh tranh với ai làm gì nữa?
- Bẩm đó không phải là vô duyên cớ ạ. Duyên do xứ ta mới có hội Phật giáo mới lập,
cũng mở báo cạnh tranh... Sợ tỗn hại đến quyền lợi nhà chùa, bần cùng là bần
tăng phải cho ra đờiGõ mõ ...
Hiểu nổi một điều thần bí của đạo Phật rồi, Xuân Tóc Ðỏ liền phê bình:
- Gớm, các nhà sư quản cáo cạnht ranh nhau thế thì cũng gần bằng “Vua Thuốc Lậu”
cạnh tranh nhau!
Vị chânt u ấy sốt sắng cắt nghĩa:
- A Di Ðà Phật! Ở trong bộ biên tập báoGõ mõ cũng có một ông vua thuốc lậu! Cho
nên việc quảng cáo nhà chùa cũng do đó mà lan rộng đến chúng sinh. Mà thưa
ngài, ngài đừng tưởng nhầm rằng sự mà làm báo thì không hiểu gì là nghề báo, vì
là bút chiến đâu nhé? Những ông làm báo trần tục thì chỉ đến công kích nhau là
dốt nát, là vô học thức, là bất tài, nhưng mà bọn tín đồ nhà Phật chúng tôi thì
lại bút chiến nguyền rủa nhau là ghẻ, ghẻ ruồi, ghẻ Tầu, ghẻ Lào, hắc lào, hoá
hủi, cụt chân, chụt tay, thế cơ!
- Như thế thì chắc đắt hàng lắm?
- Bẩm, chính thế đấy ạ. Từ độ bầnt ăng cho ra đời báoGõ mõ thì số thiện nam tín
nữa cũng có tăng số đặt đàn chay, đội bát nhang, đốt mã, cúng vái, gửi quan tài
hoặc đem con đến bán khoán cửa Phật cũng lên gấp bội phần... Bẩm phải như thế mới
là đầy đủ bổn phận của kẻ chân tướng côngdốc lòng mộ đạo... Chắc đức Phật Tổ
cũng chứng minh những điều ấy cho bần tăng lắm, cho nên mặc lòng hội Phật giáo
gây nên sự hầm hè đến thế nào thì bần tăng cũng... tăng phú (bất chấp).
Ðến đây Xuân Tóc Ðỏ bèn đứng dậy, dõng dạc hỏi:
- Ồ, thế nhưng mà sư ông đến đây làm gì? Ðịnh hỏi cái gì? Nếu để mời mua báoGõ
mõ thì tôi không mua đâu, vì tôi chỉ thích đập trống. Nhất là khi nào được làm
một chầu chạy cùng các vị chân tu thì hay lắm.
Sư ông nháy mắt cho Xuân Tóc Ðỏ mà rằng:
- Dễ lắm! Nếu ngài sẵn lòng cổ động cho bần tăng, cho báoGõ mõ của bần tăng,
nghĩa làm cho đạo Phật... Chẳng nói giấu gì ngài, bần tăng đến đây vì cậu Phước,
cậu con đức Phật chùa hương...
- Thì sư ông định làm gì cậu ấy?
- Bần tăng săn sóc đến cái linh hồn của cậu ấy... A Di Ðà Phật!
Xuân ưỡn ngực lên, dõng dạc nói:
- Còn tôi, thì tôi đang giáo dục cái xác thịt cho cậu ấy, và cả bà mẹ cậu ấy!
Sư ông lấm lét nhìn trộm Xuân rồi gãi tai như một sư ông hợp thời trang:
- Bẩm... Xin lỗi ngài, vậy nếu ngài cho biết quý danh và chức nghiệp?
Xuân Tóc Ðỏ bèn lên giọng trịch thượng:
- Me sừ Xuân, nguyên sinh viên trường thuốc, giáo sư quần vợt, giám đốc hiệuÂu
Hoá , phụ nữ tân thời!
- Bẩm thế chắc ngài giao thiệp rộng lắm?
- Còn phải ngôn!
- Bẩm thế thì xin ngài giúp cho bần tăng... Nếu chùa của bần tăng mà đông khách
thì xin ngài cứ hưởng ba mươi phần trăm đúng! Chúng tôi buôn bán đúng đắn chứ
không thèm giở những thói cạnh tranh bất chính như hội Phật giáo ạ. Nếu ngài cổ
động cho báo, hoặc thiện nam tín nữ đến đông...
Xuân Tóc Ðỏ nghĩ ngợi hồi lầu rồi phán:
- Cái việc tướng của sư ông xem ra còn khuyết điểm cần phải cải cách... Nếu
không thì, sẽ không hợp thời, mà không hợp thời thì ắt bị thải. Thời buổi tối
tân này, Phật mà không biến tiến hoá theo văn minh thì cũng chết nhăn răng ra.
- Ấy bẩm chính thế đấy ạ! Nếu ngài đã học hỏi thạo đời như thế thì nên giúp bần
tăng một tay... Thí dụ việc bà Phán đây với cậu Phước thì ngài tán thành vào
cho bần tăng vẽ ra chuyện gì thì họ cũng gật cả!
- Ấy, cái ấy thì đã đành! Cái đảng của ông xoàng lắm! Ấy ông cứ xem như cái đảng
Phật giáo thì biết mỗi một đám ma thì lại có dăm bảy ông sư và số đông hội viên
đi đưa thì có phải họ làm tiền giỏi lắm không? Nếu tôi giúp một tay thì tôi cải
cách hết mọi sự cỗ lỗ!
- Bẩm thế thì tiền đồ đạo Phật trông cậy cả vào ngài! A Di Ðà Phật!
- Nhưng mà phải trả cho tôi mỗi việc năm mươi phần trăm.
- Ấy ngài đừng tính đắt với Phật mà phải tội.
Xuân Tóc Ðỏ đập tay xuống bàn mà rằng:
- Không thì tôi bỏ tiền ra, tôi chỉ mượn tiếng báoGõ mõ , tôi, tôi nhận hết mọi
việc và để cho sư ông hưởng 20 phần trăm.
Sư ông lại xoa hai bàn tay:
- Ấy ngài chớ giá rẻ nhà chùa mà phải tội.
Hai bên còn đương cò kè bớt một thêm hai, thì bà Phó Ðoan đã vận được cái áo
dài lối cổ để tiếp sư ông...
- A Di Ðà Phật! Lạy thầy ạ! Cậu Phước chặp tay chào thầy đi, mẹ xem có ngoan
không nào!
Từ đấy trở đi, Xuân Tóc Ðỏ ngồi im cho nhà sư vẽ những chuyện tốn tiền cho bà vợ
Tây để cúng bái cho cậu Phước, bằng những lý luận hùng hồn của một vị sư tân thời
và chân tướng công.
XIV
ÔI, NHÂN TÌNH THẾ THÁI
NGƯỜI BẠN GÁI TRUNG THÀNH CHẾT
QUAN ÐỐC XUÂN NỔI GIẬN
Tại hiệu mayÂu Hoá cũng như tại nhà cụ cố Hồng, người ta bàn
ra tán vào rất nhiều về việc ông Xuân Tóc Ðỏ của chúng ta... ngẫu nhiên đã có
hai phái tán thành và phản đối rất rõ rệt. Phái phản đối gồm có cậu Tú Tân, bà
vợ ông phán mọc sừng, do ông Typn làm lãnh tụ. Phái tán thành có ông phán mọc sừng,
cô Tuyết, bà vợ ông Típ Phờ Nờ, mấy cô khâu và gần tất cả mấy bác thợ may. Như vậy,
chẳng cần phải nói, ai cũng biết Xuân Tóc Ðỏ được đại đa số. Còn về phần cụ Hồng,
cụ bà, cặp vợ chồng Văn Minh, thì ở vào trường hợp có thể chê trách được là
không có một thái độ rõ rệt. Những người ấy có thể xem mạnh bên nào thì ngã về
bên ấy, thế thôi. Ở vào một tình thế chưa phân hắc bạch, rõ ràng, thì những người
ấy phân vân là phải.
Phái phản đối có ông mỹ thuật Typn đứng đầu đã xoa tay sung sướng cho việc Xuân
về ở hẳn nhà bà Phó Ðoan, như vậy thì tiệm may Âu Hoá tránh được cái nạn có một
người nhơ bẩn. Nhưng phái tán thành thì lại rất tiếc việc xẩy ra ấy coi như vậy
sẽ thiệt hại cho thương mại, sẽ ế hàng.
Và không hiểu vì lẽ gì, cái tin cô Tuyết sắp lấy Xuân cứ truyền từ mồm người nọ
đến mồ người kia...
Chẳng biết cụ Hồng có theo cái lối cổ điển của Chính phủ là phao việc ra để dò
dư luận của công chúng trước khi quyết định một việc gì hay là không, nhưng kể
về muốn biết dư luận thì đã thất bại, vì dư luận xôn xao lắm, có khi lại trái
ngược nhau nữa. Người chệ Xuân hạ lưu, người lại ca tụng Xuân dòng dõi bình
dân. Vì lẽ bình dân với hạ lưu cũng khó phân biệt, vì hai cái ấy rất giống
nhau, nên phái này bảo phái kia nhầm lẫn và trái lại...
Người chê Xuân vô học, người lại quả quyết rằng về học thức của Xuân thì mấy ai
đã bằng! Người muốn phá cuộc nhân duyên ấy nói:
- Chính tôi đã được lão Vitor Ban mách ràng xưa kia, Xuân Tóc Ðỏ chỉ là một thằng
ma cà bông.
Nhưng người muốn tán thành cho cuộc ấy đã đáp:
- Ông có biết rằng ngay bác sĩ Trực Ngôn cũng kính trọng ông Xuân lắm, vẫn coi
ông Xuân như bạn thân hay không?
Trước những dư luận như thế, cụ Hồng mặc dầu chưa biết sử trí như sau, chỉ việc
gắt: “Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi?...”
Trước những dư luận như thế, cụ bà chỉ đành ngán ngẫm thở dài mà rằng:
- Ðể dò xem con bé đã hư hỏng chưa rồi sẽ định liệu.
Và, trước những lời căn vặn của bố mẹ, cô Tuyết nhất quyết giữ thái dod65 của một
thiếu nữ đã giải phóng bằng cách chỉ điềm nhiên trả lời: “Ông Xuân, đối với
tôi, chỉ là một người bạn giai mà thôi”.
Sau cùng thì, trước lời khai của cô em, ông Văn Minh cũng không thể kết luận thế
nào cho được. Giai gái tự do giao thiệp với nhau, như thế là một dấu hiệu của
tiến bộ, của Âu hoá. Nếu ông nghi ngờ thì sẽ có hại cho danh dự của ông, một
người chủ trương Âu hoá. Cho nên dẫu không bênh em ra mặt, ông cũng không dám kết
tội em ông đã hỏng rồi! Ông thường than thầm một cách rất chính đáng rằng: “Ôi,
giữ cái trách nhiệm rắc hạt giống văn minh cũng khó khăn nặng nhọc lắm thay!”
Trong khi ấy Xuân cứ điềm nhiên giữ luôn mấy chức giáo sư quần vợt, giáo dục một
cậu con cầu tự cho khỏi hoàn cảnh x6áu, cố vấn của sư cụ Tăng Phú trong việc chấn
hưng đạo Phật. Chỉ thỉnh thoảng có thời giờ nhàn rỗi nó mới tạt qua lại hiệu
mayÂu Hoá độ mười phút. Những khi ấy, trước mặt một số đông người, nó đã khôn
khéo công kích và chỉ bảo cho bà chủ cũ một vài lốilốp, si mát, đờ ray , để lấy
oai chơi. Hoặc nó sửa chữa một kiểu áo, bắt bẻ một người thợ, tán tỉnh một vài
cô khách tân thời, trước đôi mắt đỏ ngầu những căm hờn của nhà mỹ thuật Typn.
Hay là bất thần nó hỏi một câu đại khái “Anh đốc Trực Ngôn có lại đây không? –
Anh Joseph Thiết muốn hỏi tôi một việc gì, bảo tôi đến đây kia mà!” Hễ gặp Tuyết
thì nó giữ một thái độ lạnh lùng, nghiêm trang làm cho Tuyết phải tủi thân, và
làm cho kẻ khác phải tin hai bên có tình với nhau vân vân... Trò đời cái gì bàn
lắm là nát, tranh luận lắm lại càng xa chân lý. Sau cùng thì không còn một ai
biết rõ cái giá trị của Xuân là đáng khinh trọng thế nào nữa. Người ta cãi nhau
lắm, đâm ra thâm thù với nhau, thế thôi. Trong phái bênh vực Xuân, tựu trung vẫn
có người vì nhớ cái ơn được che chở, chỉ muốn có một cử chỉ gì đền lại Xuân. Ấy
là bà Típ Phờ Nờ vậy.
Buổi chiều hôm ấy, vừa ở nhà báoGõ Mõ ra, sau khi đã chén một bữa chó hầm rựa mận
như một thượng khách của những vị sư chân tu khác, mồm còn sặc những hơi men, mặt
đõ gay đỏ gắt, chân nọ đá chân kia. Xuân Tóc Ðỏ đương đi về, tình cờ gặp bà vợ
ông Typn cũng đương đi một mình với bộ y phục cổ lỗ, với mặt khổ sở của một thiếu
nữ xấu số lấy phải một ông hăng hái cải cách xã hội và bảo thủ nghiệt ngã gia
đình.
Bị ma men ám ảnh, Xuân Tóc Ðỏ liền chớt nhả mà rằng:
- Ô kìa!Ami ơi! Ði đâu một mình vậy, bạn ơi!
Nhưng bà Typn thì rất hài lòng về thái độ bình dân và mới mẽ chưa thấy ai dám
có như thế! Bà trông trước nhìn sau, thấy rõ ràng là phố vắng người rồi, mới
dám bạo dạn đưa tay như một tân nữ lưu tập sự mà bắt tay Xuân Tóc Ðỏ. Bà nhanh
nẩu nói:
- May quá, đương muốn tìm ông thì lại gặp ông ngay ở đây. Sao đã lâu nay ít khi
thấy mặt ông ở tiệm may Âu Hoá thế.
Vẫn một giọng khuếch khoác không đứng đắn như của một tân nhân vật thật sự,
Xuân ề à kể lể:
- Bạn không biết rằng tôi độ này nhiều công kia việc nọ lắm hay sao? Nào là dạy
họ đánh quần, nào là công việc thể thao, lại thêm cái anh Trực Ngôn chẳng ra gì
ấy nhờ mình săn sóc đến cái giáo dục cho cậu con bà Phó, lại thêm lão sư cụ
chùa Bà Banh cứ khẩn khoản nhờ mình giúp toà soạn tờ báoGõ mõ , vậy thì bạn bảo
từ chối sao được? Xưa nay ai cũng cho tôi là khinh người rồi! Cho nên thôi thì
công việc cải cách xã hội bằng y phục để cho anh Típ Phờ Nờ chịu khó gánh vác lấy
một mình cũng xong. Bạn ơi, có hiểu cho tôi chăng, hởami ?
Nghe nói đến đó, bà Typn cũng bạo dạn dùng đến lối xưng hô thân mật:
- Tôi vẫn hiểu rõ bụng dạ bạn lắm.
Hai người bắt đầu lững thửng đi như một ngưòi bạn gái với một bạn giai hẳn hoi.
Rồi bà Typn nói tiếp:
- Nhưn g mà hình như không phải vì mấy lẽ ấy mà bạn không năng đến hiệu Âu Hoá,
có phải thế không. Với ai kìa chứ với tôi, bạn rất nên nói thật. Tôi hỏi thế
này khi không phải nhé? Có phải vì cô Tuyết không?
Xuân Tóc Ðỏ liền chối cãi một cách ngu dại để thú nhận một cách gián tiếp:
- Sao thiên hạ cứ hay nói nhảm thế? Tôi với Tuyết cũng chỉ giao thiệp cao thượng
như tôi với bạn đây thôi chứ nào có tình ý gì!
- Ấy thế mà ai cũng bảo kia chứ?
- Sao nữa?
- Người ta lại đồn rằng cụ Hồng muốn gã Tuyết cho bạn nữa!
Xuân Tóc Ðỏ sung sướng hết sức. Ðó là lần đầu nó được báo tin như thế. Tuy
nhiên nó cũng vờ thở dài mà rằng:
- Cái ấy mà thật thì chí nguy! Không biết từ chối thế nào cho được lịch sự đấy!
Bà Typn sững sốt mà rằng:
- Ồ! Thế ra bạn chưa ưng kia à? Tôi tưởng một người như Tuyết, đẹp, con nhà giầu
lại tân thời, như vậy, mà bạn lấy được thì tưởng thanh niên trí thức nước Nam
ai cũng ca tụng bạn về cái tài đào mỏ! Mà bạn lấy Tuyết thì còn cặp uyên ương
nào xứng đôi hơn nữa!
Nghe nói, Xuân cũng thấy vui tai lắm. Nhưng nó chợt nghĩ đến những cử chỉ bán sử
nữ mà Tuyết đã giảng rõ ở khác sạn Bồng Lai thì nó bỗng buồn rầu lắm. Nó không
thích một nữa chữ trinh, mặc dầu người ấy khôn ngoan đến bực không đời nào nhẹ
dạ đánh mất cả chử trinh.
Nghĩ thế, Xuân bèn thở dài:
- Rõ thật đa nhân duyên, nhiều phiền, lắm não!
Bà Typn lại nói:
- Gớm, bạn kỹ tính thật! Kén vợ đến thế thì...
Xuân lại làm luôn một câu:
- Nhưng mà tôi sợ nhất cái mọc sừng. Lấy Tuyết thì còn có phen người ta có thể
đem tôi ra nấu thành cao ban long.
Bà Typn cười về câu mai mỉa cay chua ấy. Bà cho thế là cái ghen bóng gió thường
tình của tất cả đàn ông mà thôi, nên lại nói một cách rất sốt sắng để tỏ dạ nhớ
ơn, cái ơn được che chở lúc muốn ăn vận tân thời:
- Nếu vậy thì ra bạn cũng chẳng màng gì đến cuộc trăm năm ấy nhỉ? Vậy mà đã bao
nhiêu người gièm pha bạn, vu oan bạn, nói xấu bạn...
- Ai thế? Những ai?
- Tôi chả nói, thêm thù thêm oán, mang tiếng đôi co mách lẻo. Bạn chỉ cần biết
có thế.
Xuân Tóc Ðỏ hỏi gặng đến mười bận nữa, cũng chỉ được trả lời có thế, và bà Typn
là một người rất đứng đắn, một người thuộc hạng không chịu nhận mình là đôi co
mách lẻo. Bà lại tiếp:
- Bổn phận tôi phải báo bạn biết là bạn bị gièm pha, nói xấu thì bạn cứ nên biết
thế thôi. Họ kêu bạn những là con nhà họ hạ lưu, vô học thức, làm nghề nhặt quần,
ngày xưa đã thổi loa quảng cáo thuốc lậu, và còn nhiều điều xấu lắm nữa, ê trệ
lắm nữa.
Ngẫm nghĩ một lát, Xuân Tóc Ðỏ cười nhạt mà rằng:
- Ghê nhỉ! Ấy là tôi mà họ dám nói thế, còn những kẻ khác thì không biết bị đến
thế nào nữa? Tôi là ai, đã có anh Văn Minh, bà Phó Ðoan, ông phán dây thép, anh
đốc tờ Trực Ngôn, và bạn nữa, hiểu rõ cái học thức của tôi. Mà những nhời nói xấu
vu oan ấy chả của thằng Victor Ban ấy thì còn của ai nữa! Nhưng mà Tuyết đã rõ
tôi là hạng người nào rồi.
Bà Typn hỏi ngay:
- Ô! Sao biết thế? Hình như Ban thì đúng đấy! Mà Victor Ban đã bảo cho vị hôn
phu của Tuyết biết, rồi người ấy lại viết chuyện ấy vào thư để sỉ nhục cụ Hồng!
- Có biết sao Victor Ban thù tôi không? Xưa kia, khi còn học trường thuốc, tôi
có giúp nó mọi cách để mở hiệu thuốc. Sau biết rõ nó làm thuốc lậu bằng đất thó
thì tôi thôi, rồi do thế nó thù tôi. Nhưng mà thù thế là ngu dại, tôi chả sợ...
Sau khi yên trí ở địa vị và học thức của Xuân rồi, bà Typn đã đến lúc thấy cần
nói một điều hệ trọng đến danh dự to tát của Xuân:
- Này bạn ạ, tôi xin mách điều này thì bạn giữ kín nhé? Cụ Hồng bà kêu rằng nếu
gặp mặt bạn bất cứ ở đâu thì cũng phải nhổ vào mặt bạn, tát vào mặt bạn đấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét