Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông (Nguyễn Du) Thế là đã qua rồi sắc hồng của
hoa đào xứ Bắc và màu vàng mai thắm phương Nam. Những sợi gió hiu hiu trưa nay
còn sót lại của một mùa xuân qua khiến tôi cảm thấy chạnh lòng thương nhớ bâng
khuâng. Ô hay! Hạ nắng đã về rồi với sắc đỏ phượng hồng rực rỡ lung linh trong
sân trường im vắng. Chút buồn vì thiên nhiên cây cỏ hôm nay không còn không gian
của một thời xuân dạo bước cỏ thơm (1), tôi mở ngõ tâm tư đón hè sang
với phượng hồng sen biếc. Khúc nhạc dạo đầu mùa báo hiệu với tiếng dế râm ran
bên hàng giậu hiên nhà cùng với giọng ve sầu kêu vang dội trên cành cao. Mênh
mang trong âm hưởng dập dồn sâu lắng được coi là tiếng hát gọi tình tìm bạn của
loài côn trùng mỗi độ sang mùa, tôi ngu ngơ mãi đi tìm về những hình bóng xưa
giờ đây biền biệt. Không gian vào hạ mang đến cho tôi bao nỗi man mác,nhớ nhung.
Dưới nắng lửa oi nồng thiêu đốt, ba mẹ tôi oằn lưng cày sâu cuốc bẳm bốn mùa,
chắt chiu từng hạt thóc, cọng rau để nuôi anh em tôi ăn học nên người. Ba tôi,
đứa con trai thảo hiền chăm chỉ làm ăn, được nội tôi chọn lo phần hương quả, giữ
công việc thờ tự tổ tiên. Dù bản tính phong lưu nghệ sĩ vốn có thói quen ban
đêm mang nguyệt cầm đi đàn hát tài tử với bạn bè, ba tôi vẫn lo tròn trách nhiệm
của người con hiếu thảo với nội tôi, người chồng chung thủy với mẹ tôi và người
cha tận tụy với các chị em tôi. Cần kiệm, nhịn mặc, nhịn ăn lo đầy đủ lễ giỗ hằng
năm cho họ hàng bà con mãn nguyện, luôn có mặt đông đủ vui vầy. Ngày hè nắng
ráo với mùa chim chóc nẩy nở, tung bay, ca hót líu lo khắp ruộng đồng, vườn tược.
Đôi lúc ba tôi phải nhịn đi gác chim, đá gà, ở lại nhà tiếp mẹ tôi săn sóc, cho
ăn bầy vịt, đàn gà. Lo ngại thuê người thêm tốn kém, ba tôi dù ốm yếu, tuổi
tác, có lúc hì hục đào đất, múc mương, lên liếp, vun đắp cho bờ cây ăn trái cằn
cỗi, lòi trơ gốc rễ. Hạ về, thời tiết oi nồng làm cho vườn trái cây mau vào mùa
chín ngọt. Cây vú sữa, xoài hay cam, quýt… đến độ mọng nước thơm ngon, thì cũng
là lúc kiến vàng, kiến hôi, kiến lửa lúc nhúc bám đầy. Nhưng ba tôi vẫn cặm cụi
bắc thang, dùng tro bếp đôi khi đốt lá dừa khô xua chặn lũ kiến quái ác vì dạo ấy
chưa có thuốc trừ kiến cho cây cối rồi leo lên cây hái trái để sáng hôm sau mẹ
tôi mang ra chợ bán, kiếm thêm đủ tiền, nuôi anh em tôi ăn học. Tiếng ve sầu mùa hè luôn gieo vào lòng tôi bao nỗi nhớ nhung
về mẹ tôi, người mẹ hiền yêu thương cả đời tảo tần khổ cực vì con cái. Mùa rẫy
bái, mẹ tôi sáng sớm chiều muộn lúc nào cũng không vắng mặt bên cạnh giàn bí,
liếp dưa, giồng khoai, luống cải… Anh em tôi thương mẹ tôi quanh năm đội nắng dầm
mưa, tay lấm chân bùn, không bao giờ nghĩ đến cái ăn cái mặc như bao người phụ
nữ khác trong làng. Công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ như núi cao biển rộng,
chúng tôi mãi ghi nhớ sâu sắc trong lòng mà lo chăm chỉ học hành. Ngày nay, mỗi
khi nhớ đến các đấng sinh thành, điều hối tiếc sâu sắc là tôi không được chăm
lo đầy đủ, đền đáp ơn sâu cho tròn đạo hiếu thuở cha mẹ còn sinh tiền: Ngó
lên nhan tắt, đèn mờ/Muốn nuôi cha mẹ bây giờ còn đâu. Hè sang, màu sen hồng biên biếc trên đồng ruộng mênh mông khiến
tôi bồi hồi nhớ đến anh Hai chị Hai tôi – người anh ruột và chị dâu đi du kích
thời chống Mỹ, đã mất sớm vì đã dũng cảm hy sinh trong một trận chống càn tại
Nha Mân – Đồng Tháp, để lại đứa con nhỏ cho cha mẹ tôi nuôi dưỡng. Mấy tháng hạ,
ngày đêm triền miên tiếng dế râm ran bên hiên nhà làm tôi không khỏi nhớ đến thằng
Phương, đứa con trai duy nhất của tôi. Phương đã sớm mồ côi mẹ khi tuổi mới
tròn nôi, bản tính ngoan hiền từ nhỏ nhưng cũng không may theo mẹ nó từ giã cõi
đời khi vừa tốt nghiệp sư phạm vì chứng bệnh nan y như mẹ nó. Từ lúc còn học Cấp
2, Phương đã khỏe mạnh với thể lực to lớn khi chưa mang bệnh. Nó rất thích lội
sông và mê đi bắt dế ngoài đồng với các bạn cùng trang lứa. Cứ mỗi độ hè sang,
nếu không về quê phụ giúp chú nó làm vườn trồng cây nuôi cá, chủ nhật ngày lễ,
Phương cùng các bạn trong xóm xin phép vắng nhà, bơi vượt sông Cái Khế, sang cồn
moi cỏ rậm tìm bắt dế. Buổi tối về nhà, sau khi thu hoạch, nó để hộp lớn nhỏ bên trong
chứa đủ các loại dế trên bàn học. Ngày cũng như đêm, Phương hồn nhiên lúc học,
lúc chơi dế trong một góc học tập được coi là thế giới riêng của nó nơi cuối
phòng, gần bên cửa số. Phương tỉ mỉ chăm sóc dế, dường như để chuẩn bị cho những
trận thư hùng nẩy lửa cho những đấu sĩ côn trùng có tiếng hát hay xuất thân từ
bãi cỏ rậm ngoài đồng. Ngoài công việc tìm cỏ non, giá sống cho dế ăn, Phương
dùng cây chân nhang quấn tóc bằng sáp hay nhựa đường chọc cho dế nổi xung, chuẩn
bị sống mái nhau. Phương nhìn đăm đắm từng chiến sĩ cỏ xanh như bị thôi
miên, thỉnh thoảng tự nói to hay bất chợt cười thích thú một mình. Những chú dế
than đen đủi như Táo Quân, những con dế lửa to xù, dáng dấp hào hoa như chàng
hiệp sĩ giáp vàng Ivan Hoé… trong hộp bưng bít mà quên đi thân phận bị giam nhốt
như tội tù. Cả họ nhà dế có lúc hùa nhau kêu rân vang dội ngày đêm inh ỏi khắp
nhà. Con nào cũng ra vẻ hùng hổ, sát khí đằng đằng như dũng sĩ giác đấu
(gladiators) thành Rome hung hăng xung trận. Hằng năm, cứ mỗi độ hè sang bắt đầu
mùa dế với tiếng kêu rộn rã vi vu ngoài hiên giậu, lòng tôi không khỏi bồi hồi
nhớ đến hình ảnh thằng con trai mê dế bất hạnh, vắn số của tôi. Hạ về với sắc phượng hồng đầu ngõ cũng xui tôi không khỏi chạnh
lòng nhớ đến bạn bè nhân hậu cùng tôi chia sẻ bài vở nơi lớp học, và những thầy
cô đáng kính của một thời tuổi nhỏ tôi còn đi học. Tôi không thể nào quên một
hè nào cách đây đằng đẵng hơn bốn thập niên trước ngày giải phóng, anh Nguyễn
Hoàng Nam, giám học tư thục Tân Văn, anh Nguyễn Xuân Vũ, anh Nguyễn Hưng cùng dạy
Toán tại Tây Đô – những bằng hữu ân nhân đích thực – với tất cả lòng tốt đã cho
chỗ dạy học khi nhận ra tôi đang sống lầm lũi, mặc cảm trong tình trạng bất phục
tùng. Trên tất cả ở trường học là thầy cô – những nhà giáo âm thầm cam phận sống
thanh bần, tận tụy dạy tôi chữ nghĩa và đạo lý làm người để tôi được sống tử tế
đàng hoàng trong xã hội. Tôi làm sao quên được thầy Bùi Văn Nên dạy Việt văn,
thầy Trương Quan Liêm dạy tiếng Pháp, những ân sư giàu nhân cách và kiến thức,
qua giờ giảng bài, đã khắc đậm vào tâm trí tôi ấn tượng cao quý về chân dung
nhà giáo chân chính để sau này tôi chọn theo nghề gõ đầu trẻ. Sang hè cũng là thời điểm khởi đầu cho mùa thi cử. Không khí
rộn ràng mùa nấu sử sôi kinh của lớp lớp học trò và sĩ tử bốn phương trên đường
đến trường thi mỗi năm luôn làm sống lại trong tôi bao kỷ niệm về lòng thương
vô bờ của cha mẹ. Mỗi lần đến ngày thi của anh em tôi, ba mẹ tôi hăm hở từ làng
quê bơi chiếc xuồng mong manh vượt sông Hậu bao la chập chùng phong ba bão táp,
ra thành phố trước vài hôm mang theo cua ốc, cá khô, nhắc nhở chăm sóc và tẩm bổ
cho các con. Nếu không đem sẵn từ nhà ra con cá lóc to, mẹ tôi cũng thức dậy sớm
đi chợ mua thịt nạc, gan heo nấu cháo cá, cháo thịt cho anh em tôi điểm tâm để
vững bụng trước khi lên đường vào trường thi. Sau đó là đến phần việc của ba
tôi. Người luôn xách cây dù đen cán dài, lững thững theo chúng tôi đến tận trường
thi dù có lúc sợ ba phải lo lắng, tôi muốn ba tôi ở lại nhà. Lúc tôi vào trường,
vô phòng thi khuất dạng sau mấy bức tường, ba tôi bắt đầu giương dù, tìm bóng
mát một góc cây to bên vệ đường gần phòng thi ngồi đợi. Nhiều hôm thí sinh thi
trong những ngày mưa gió sụt sùi, trong phòng thi vừa làm bài, lòng tôi nôn nao
nghĩ tới ba tôi đang căng dù ké né đội mưa, bồn chồn lo lắng chờ con ngoài phố.
Nghĩ đến cha mẹ trọn đời hy sinh hạnh phúc cho con cái, anh em tôi chăm chỉ học
hành, ngoan ngoãn nghe theo lời cha mẹ. Bồi hồi nhớ đến thầy cô trong những ngày hè, tôi không thể
không nhắc đến học trò ngày tôi mới ra trường- những môn sinh đạo đức chuyên cần
một thời đã sát cánh với thầy học trong cả chuyên môn và sinh hoạt đoàn thể xã
hội trong nhà trường với tất cả lòng tôn sư trọng đạo. Một số em nên người,
trong nước hoặc sống nơi hải ngoại, giờ đã ra đời, đã nêu gương tốt như ông
Carnot ngày trước. Khi đã làm đại tướng, đứa học trò vẫn tìm về trường cũ thăm
thầy. Hai thầy trò, với chùm tóc cùng lơ thơ ngã màu đen trắng, xúc động ôm
nhau trong vòng tay, chan hòa nước mắt, ngập ngừng nhắc lại kỷ niệm xưa. Lễ Nhà
giáo, ngày Tết truyền thống, các em vẫn lăn lội trên chiếc xe ôm, tìm đến
thăm thầy xưa mà lòng nao nao lo ngại địa chỉ thầy không còn như trước. Mãi tới
khi bất ngờ, gặp lại các em, chỉ mang máng nhớ mặt mà quên tên, tôi thực lòng
vô cùng xúc động đến nao lòng! Những lần nghiên cứu sinh nước ngoài đến trường
phỏng vấn, thu âm, ghi hình để chuẩn bị cho tiếu luận, tôi luôn tự hào khẳng định
với các bạn trẻ là học sinh Việt Nam nổi trội trước hết ở nền nếp học tập
chuyên cần, và với truyền thống tôn sư trọng đạo, các em luôn có nghĩa tình sâu
nặng với thầy cô và đất nước. Vào hạ! Không gian lồng lộng sắc trời rực rỡ với phượng đỏ
sân trường và sen hồng dưới ao, với cánh diều cao vi vút tầng không. Hạ về với
những đêm dài miên man nhạc dế và ngọn bần lập lòe đom đóm đua bay. Không gian
phấp phới sắc màu quyện đầy nhạc tính ấy khôn nguôi mang đến cho người bạn sách
đèn và sĩ tử bốn phương muôn vàn nỗi lo âu về học hành thi cử. Họ đành gác lại
bao công việc bộn bề và chuyện tình cảm riêng tây: Mùa thi gần đến em
thơ/Cái hôn âu yếm xin chờ năm sau (3). Và hè về cũng gây bao nỗi băn khoăn cho những người thầy đang
đứng lớp. Năm nay, ba tháng hè sang trong niềm tự hào đất nước mình đã thực sự
giàu đẹp tự do, tiện nghi hiện đại đủ đầy. Nhưng sao tôi vẫn cứ mãi đau đáu băn
khoăn mấy tháng qua vì mùa đại dịch… Cuộc sống vật chất nặng về kinh tế thời hội
nhập hôm nay lại mang ít nhiều tính thực dụng đã làm vơi mất đi không ít giá trị
nhân văn đạo đức cơ bản của con người! Từ góc đứng một người cả đời gắn liền
hơi thở với cửa Khổng sân Trình, tôi mong ước cho tình bạn học cao quý, tình
anh em máu thịt với nghĩa thầy trò thiêng liêng, tình thương trong sáng giữa mọi
người được phát huy và trang trải khắp trăm nơi. Bao giờ còn màu son tươi thắm
của sắc phượng hồng và màu hoa sen tô điểm đất nước gấm hoa mỗi độ hè sang, tôi
luôn ước mơ sao cho hiện diện của bạo lực phi đạo lý vô cùng phản cảm, không
còn tồn tại trong gia đình, nhà trường, ngoài đường phố và trong xã hội. Được
như vậy, tôi nghĩ người người sẽ vui hưởng trọn vẹn được những tháng hè vui
chan chứa tình người! N.T 6/7/2020 Nguyễn Thanh Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét