Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023
Thiền sư dựng nước 2
Từ ngày ông Thanh Khiết làm xã trưởng, dân trong hương ấp coi
nhau như người trong một nhà. Trước hết ông tuân thánh chỉ, lo cho dân được an
cư lạc nghiệp. Những người già cả không nơi nương tựa, những trẻ mồ côi cả cha
lẫn mẹ, đều được làng cắt cho phần đất để cày cấy lấy lúa gạo mà ăn. Ai đứng ra
chăm nuôi người già yếu, trẻ mồ côi không những được lĩnh phần ruộng đất ấy, mà
còn được cấp thêm phân nửa số đất cấp cho người già và trẻ nhỏ. Vậy là trong
làng đua nhau nuôi già, chăm trẻ, không ai còn phải sống cô đơn nữa. Những người
như bà cháu bà cụ Giá sống sát nhà xã trưởng trước kia không còn sợ bị chèn ép,
bức bách nữa.
Đã được chủ tướng căn dặn cần phải nói những điều gì, vì thế
Tử Minh nói rất trôi chảy. Chỗ nào ngờ ngợ Đoàn Kính Chí hỏi lại, đôi khi cả
Dương Trường Huệ cũng đặt câu hỏi xen vào nhằm gỡ bí cho Tử Minh, khiến Tử Minh
ứng đối thật là lưu loát.
Họ sang đông thế là còn có ý muốn khuếch trương chiến thắng của
họ. Suốt mấy ngàn dặm từ biên ải về tới Biện Kinh, dân chúng hoặc bất kỳ ai
nhìn thấy họ đi ngoài đường, sẽ đem lòng sợ hãi để đời. Rồi một đồn trăm, trăm
đồn ức vạn, khiến ai không được trông thấy, mà chỉ nghe thấy cũng đủ sợ oai
binh sĩ An Nam. Việc đó sẽ gây dấu ấn kinh hoàng trong binh sĩ của ta, nếu như
lại có một cuộc Nam chinh. Thế nhưng lại không thể không cho họ sang. Vì rằng
các biểu hiện bên ngoài của họ, vẫn một lòng thờ thiên tử, nạp cống thiên triều.
Nếu lần này ta khước từ, thì An Nam sẽ vin vào đấy không bao giờ triều cống nữa.
Vả lại nước họ đang cường thịnh, không nên làm mếch lòng họ. Hãy xem bài học
Khiết Đan, chỉ vì ta vụng đường khu xử, nên càng ngày họ càng lấn ta. Xin thiên
tử lượng định.
Lễ tế tơ hồng bắt đầu. Trống phách, đàn sáo nổi lên. Quan
viên hai họ ngồi kín rạp. Họ uống nước, ăn trầu, họ chúc tụng đủ mọi điều tốt đẹp
cho bà cháu bà cụ Giá, ở hiền gặp lành và ai cũng bảo: “Ông Trời có mắt!”.
Nhà vua chăm chú nghe như uống lấy từng lời từ người thầy mà theo ông, nếu thiếu ngài, chưa hẳn đã có cái triều đại nhà Lý ngày nay. Vua Thuận Thiên thầm reo lên ở trong lòng: “Cái ta cần tìm chính là cái thầy đã trao cho ta trọn vẹn! Ôi lòng ta sao sáng trong như người vừa đốn ngộ. Thật không có học thuyết nào cao hơn, hợp hơn cái học thuyết tam giáo hoà đồng của thầy ta. Phải, ta dại gì mà khư khư ôm lấy riêng một nền đạo, mà đạo nào cũng có một phần hoặc nhiều phần khiếm khuyết. Hơn nữa nó cũng chẳng phải là một thứ hương hoả của ông cha để lại mà phải khư khư giữ lấy làm gì. Tất cả các nền đạo đều chỉ là phương tiện cho sự sống của dân ta, tựa như đức Thế Tôn đã dạy: “Nó chỉ là cái bè, tức cái phương tiện giúp con người qua sông. Sang sông thì vứt bè lại đi bộ hoặc đi xe thì mới nhanh được. Khốn nạn cho những kẻ ngu khờ, cứ khư khư đội mãi cái bè trên đầu như đội một trái núi, khuất lấp hết cả tầm nhìn và cũng chẳng thể nào bước tiếp…””. Nhà vua vừa suy tư vừa lắng nghe bậc đại lão hoà thượng huấn hỗ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Trần Kim Dung hoài niệm về những miền ký ức (Về tập thơ "Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong" của nhà thơ Trần Kim Dung, ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét