Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024
Rừng cây và đời người
Hôm đưa đoàn văn nghệ sĩ đến tham quan Khu di tích chiến khu Đ, lúc đi ngang qua một cây xanh khẳng khiu mới cao ngang ngực, được trồng trước một ngôi nhà gỗ xinh xắn, anh Nguyễn Minh Tâm, Phó giám đốc khu Dự trữ sinh quyển Đồng Nai, đừng lại, chỉ vào cây xanh còn yếu ớt, và hình như trên thân cây có bảng tên người trồng cây, nói với tôi: “Cây này do một nữ cựu tù Côn Đảo trồng làm kỷ niệm”. Tôi buột miệng: “Nên chăng, mỗi văn nghệ sĩ có tác phẩm về rừng cũng được trồng một cây xanh cho cánh rừng này!”. Anh Minh Tâm tỏ ra hào hứng: “Được, quá được nhưng phải là tác phẩm hay!”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét