Thứ Ba, 2 tháng 7, 2024
Quasimodo
Ba chuyến xe heo từ khám đường Chí Hòa đổ xuống trại Đồng Phú
hơn một trăm tù. Buổi chiều hôm nay trời không nắng mà mưa phùn lăn tăn. Bầu trời
xám màu chì, sân trại rộng sáng lên ánh sáng thoi thóp của buổi chiều sắp tắt.
Những thân xác xanh xao, ốm đói và rách rưới ngồi tụ với nhau nhìn quản giáo và
những trật tự, cũng là tù cũ bằng đôi mắt sợ sệt. Quần áo chúng không phải
không có mà rách rưới quá chừng. Có thằng thì khoác lên người cái mùng rách, thằng
mảnh áo mưa ni lông che thân. Đồ đạc mang theo không có gì giá trị. Hầu hết
chúng là tù hình sự, đủ các thứ tội.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét