Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024
Tấm ảnh người xưa
Ông Năm nằm xuôi tay trên chiếc giường, mắt nhìn trên trần nhà, hơi thở yếu dần... trên tay vẫn nắm giữ tấm hình màu đen trắng đã ố vàng theo thời gian. Bà Năm ngồi kế bên nước mắt giọt ngắn giọt dài, bà khẻ thở dài nhìn ông đau xót. Ai rồi cũng sẽ trải qua giai đoạn này, dẫu biết cuộc đời này không qua được vòng sinh lão bệnh tử nhưng sao hôm nay đối diện với sự thật và với người thân của mình thì làm sao cầm được nước mắt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét