Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021
Nét duyên thầm trong "Lục bát tôi" của nhà thơ Đặng Nguyệt Anh
Nét duyên thầm trong "Lục bát tôi"
Tên tập thơ “Lục bát tôi” đã là lời giới thiệu thể loại của
nhà thơ Đặng Nguyệt Anh với tất cả 40 bài thơ. Chừng như khá lâu, tôi mới trở lại
đọc thơ theo thể lục bát. Mở tập thơ, tôi ngạc nhiên về cách chế bản, câu lục,
câu bát đều xuống dòng chia thành nhiều vế; cứ như vậy mà tôi đọc một mạch,
không ngừng, không nghỉ và bất ngờ bởi cái giọng điệu, cái nhịp điệu thể loại lục
bát ngấm vào trong máu thịt tôi tự bao giờ, từ khi dạy ca dao, hay từ khi giảng
“Truyện Kiều”, mà tôi yêu các vần thơ của chị Đặng Nguyệt Anh đến lạ. Cuối tập
sách chị có nhắc đến số phận bốn câu thơ: “Nếu anh biết được…/ chiều nay/ gió từ
đâu thổi/ để gầy nhành mai/ Một đời/ gió có vì ai/ xô nghiêng chiều tím/ ra
ngoài hoàng hôn” “lênh đênh” trong các tuyển tập văn chương để hơn hai chục năm
sau nó đã có một chỉnh thể tác phẩm hoàn chỉnh, thì tôi đã nghĩ ngay rằng chị
viết thơ theo thể lục bát như là duyên vậy. Bởi càng đọc càng nhận ra nét duyên
thầm trong cả tập thơ. Nhẹ nhàng, sâu lắng, mà luyến lưu, dịu ngọt; đọc chị
không thể nhầm lẫn với ai được bởi cái giọng rất nữ tính, rất mềm mại, trữ tình
mà thầm kín, lắng sâu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét