Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2023
Nhà phê bình và chiếc roi ngựa
Năm 1948, nhân bàn đến phê bình luận chiến, trong Chủ nghĩa
Mác và văn hóa Việt Nam đồng chí Trường Chinh có nêu lên rằng: "Không có
phê bình, không có luận chiến phong trào văn nghệ nước ta êm đềm quá, trầm mặc
quá. Nó khác nào con ngựa đi bước một, rũ cổ xuống đất, thiếu một cái roi phê
bình quất cho nó lồng lên”(1). Đây là một ý kiến nhằm nhấn mạnh một phương diện
của phê bình văn nghệ. Nhưng từ ý kiến này đã không ít người có lúc, có
khi xem đó là toàn bộ mục đích và nhiệm vụ mà phê bình văn nghệ hướng tới. Thế
là trong một thời gian dài, công việc của một số nhà phê bình hoặc là tự mình,
hoặc là do đưa đẩy đã trở thành “cái roi ngựa” đối với sáng tác. Cái roi ấy
cũng đã có khi làm cho con ngựa “lồng” lên, nhưng cũng có khi làm cho con ngựa
“quỵ” xuống. Cái roi ấy cũng đã có lúc vung lên vun vút, nhất là những khi cho
rằng trong sáng tác có sai lầm về tư tưởng, đường lối. Chính ở cái tư thế cầm
roi này mà nhiều nhà phê bình đã được mệnh danh là “người gác cổng”, “người thổi
còi” trong văn nghệ. Công việc của những người phê bình dạng này thường là chú
mục vào những biểu hiện sai lầm và phê phán những sai lầm đó trong sáng tác văn
nghệ. Một công việc phê bình như vậy rất gần với chính trị. Cho nên trong một tập
sách do NXB Sự thật ấn hành có người đã gọi đây là phê bình “nặng tính chất
tuyên huấn” (2). Quan hệ giữa người phê bình với người sáng tác đôi khi cũng
không được mặn nồng cho lắm. Nhà phê bình đã có lúc, có khi không nhận được mấy
thiện cảm từ phía người sáng tác. Kể ra cũng phải thôi, có con ngựa nào lại thiện
cảm với người cầm roi lúc nào cũng nhăm nhăm chực quất. Lại nữa, với vai trò cầm
roi này, người phê bình tự nhiên được đặt vào cái thế “cầm cương”, “hướng dẫn”,
“chỉ đạo” đối với người sáng tác. Trong khi đó trong quan niệm của không ít người
sáng tác lại xem người phê bình là “kẻ ăn theo”, không có mình thì không có phê
bình! Văn nhân tương khinh. Thành thử sự không ăn ý giữa sáng tác và phê bình
dường như càng được tăng lên. Thậm chí nghe nói có nhà văn trước khi mất còn di
chúc lại rằng cấm nhà phê bình nọ kia không được đi đưa đám mình, không được
chôn mình cạnh các nhà phê bình v.v... và v.v...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thiếu Lâm - Võ Đang, ai mới là đệ nhất làng võ Trung Hoa?
Thiếu Lâm - Võ Đang, ai mới là đệ nhất làng võ Trung Hoa? Cố văn hào Kim Dung không ít lần khơi gợi lên một cuộc so sánh kinh điển trong l...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét