Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023
Nữ Chúa Hồ Ba Bể 2
Cả một vùng hồ nước vụt rơi vào im lặng mênh mông, chỉ còn tiếng
chân ngựa khua vó lóc cóc, tiếng nàng chúa Hai nhọn sắc như dùi đâm thủng không
gian.
Dứt hồi cồng, bỗng bức rèm cuối vách lay động, có bốn bóng nừ
phò một bóng bịt khăn đỏ uyển chuyển đi ra. Mỗi bước đi, khẽ vang lên tiếng nhạc
chùm buộc cổ chân nàng. Đột nhiên ánh lửa trám bỗng lao đao rạp xuống như cúi đầu
trước nhan sắc tiên cô rừng thẳm.
Nàng chúa Cả nói một tràng vừa tiếng Tàu, vừa tiếng Kinh, làm
cả đám tù nhân đều lộ vẻ ngạc nhiên hết sức:
- Không phải loạn rừng đâu! Hình như có đám giặc nổi lên bắt
du khách, dân buôn phải nộp tiền mãi lộ đó thôi! Bà chớ ngại!
Mụ trỏ hai mụ kia, giới thiệu xong, cả hai đám nhập một, mải
miết theo lối mòn xuyên sơn, nhắm hồ Ba Bể, đi như gió cuốn.
- Chú Khiên La! Lệnh Chúa truyền đưa Woòng sếnh sáng vào
khách sảnh!
Cảnh bên là bà khăn đỏ đặt nạn nhân vào hốc, cảnh nữa vẽ bà
ta phi vào đàn sói, cứu được đứa nhỏ, chạy về hốc, chỉ thấy hốc trống trơn, rải
rác mấy cái xác đười ươi, chó sói! Cảnh cuối là bà khăn đỏ bồng đứa con nhỏ đi
giữa rừng hoang trăng lạnh sương mờ về miền xa xôi. Bên cạnh đó là bức hình một
cô gái bịt khăn đỏ phi ngựa chồm lên một mỏm ghềnh dài, đưa mắt nhìn tứ phía, vẻ
mặt u uẩn buồn mang mang như muốn tìm một hình bóng chi giữa cõi đời mịt mùng
mà không thấy!
- Hầy à! Chính ngộ hồi nãy cũng có để ý điều đó! Mà không
riêng ngộ, cả tụi đều thấy thế!
Hai người gật. Nàng ta lại sai dẫn hết mấy kẻ kia ra, chỉ giữa
lại hai người hỏi:
- Sau chú nấp trong bụi, lại thấy ông già vọt mình chạy ra đường
cái?
Nàng chúa Cả ra hiệu cho hai cô em vào buồng trong, nói chuyện
dặn dò chi. Ít phút sau, cả ba cùng ra, nàng chúa Cả bảo lão Woòng:
- Nào, chú em hãy cùng ta cạn chén mừng cuộc gặp gỡ “tiên
binh hậu lễ” này.
Người vợ viên tuần phủ vụt ôm mặt nói nhảm như người mê sảng,
vẻ bị kích động đến tột độ. Dũng lay gọi một hồi bà ta mới bớt kinh mang, tuy
giọt châu vẫn lả tả tuôn rơi nhạt nhoà má phấn.
Kiều Loan nghe dứt từ từ sụp xuống chân viên tuần phủ:
- Dượng đừng lo, cháu đã nghĩ đến trường hợp này từ lúc hay
tin bọn giám binh Bắc Cạn, Cao Bằng mở cuộc hành quân! Để tránh tình huống phức
tạp khó xử cho dượng, cháu đề nghị như vầy...
Thiếu nữ áo trắng chìm lời nhắc bạn đồng hành. Nàng chính là
thủ lĩnh hồ Ba Bể Võ Kiều Loan cùng nữ tỳ tướng thân tín Khiên Mây cải trang. Từ
sau khi biết rõ cội nguồn thân thế đau thương của mình, nàng thăm mộ phụ thân
xong, xếp mọi việc giao quyền cho hai nàng chúa Hai chúa Ba tạm thời chỉ huy thuộc
hạ, lên đường truy tìm tông tích quái vật đười ươi chúa. Không muốn thù riêng lụy
đến người khác, Kiều Loan cương quyết ra đi một mình, dẫu hai cô em kết nghĩa
cũng như bọn ông Trần Dũng, vợ chồng lão tướng lạc thảo Woòng Tắc Mềnh một lòng
đòi theo. Mọi người khẩn khoản quá nàng mới đồng ý cho Khiên Mây theo hầu. Hai
thầy trò bí mật lên đường tránh gây kinh động ba quân tướng sĩ, Kiều Loan và
nàng tỳ tướng mặc y phục màu giống như hai bà Kiều Lan, Kiều Liên trong buổi
chiều gặp nạn dữ!
Y cười lớn, tay vẫy luôn hai phát sát mạn thuyền. Đạn chíu nước
văng tung toé cả lên người chàng áo chàm. Chàng ta từ lúc thấy bọn kia xuất hiện
vẫn bình thản không lộ vẻ nao núng, đứng gác một chân lên mũi thuyền hất hàm hỏi:
Ngay khi hai tên thủ hạ y vừa cặp súng áp sát lại, chàng trai
vụt chuyển động. Chỉ thấy bóng áo chàm loáng lên, hai gã thổ phỉ đổ dụi vào
nhau rồi tiếp liền mấy loạt đạn nổ xé không gian, mấy tên bị văng mất súng chới
với. Lầy Tài Wang chưa kịp định thần phản ứng, mắt chợt hoa lên, gáy y đã bị một
bàn tay cứng hơn thép nguội túm lấy, bóp mạnh một cái. Cả thân xác lực lưỡng mất
hết khí lực, mềm nhũn, khẩu Pạc hoọc rơi bịch xuống chân ngựa. Như trong mộng ảo,
chàng áo chàm đã sừng sững ngồi sau lưng Lầy, hai tay luồn dưới nách y, hai họng
súng chỉa về trước khạc liên hồi. Lại năm, sáu gã rụng súng ôm tay rên rỉ.
Thầy trò Kiều Loan, Khiên Mây trao đổi nhau một cái nhìn ngụ
ý. Chàng áo chàm là nhân vật khét tiếng Tiểu Thần Xạ trong thiên hạ, được chân
truyền tuyệt học võ công cùng bí quyết tác xạ vô địch của Thần Xạ Đại Sơn Vương
Trương Hồng Lĩnh - Trần Phượng Kiều, hai nhân vật võ lâm mà tài ba cùng đức độ
được cả hai phe chính tà kính nể! Thảo nào chàng ta bắn rơi súng bọn Lầy trong
nháy mắt!
- Cám ơn! Cám ơn cô khách trẻ có lòng thương dân bản nhưng dẫu
sao... già này không muốn hai cô khách lụy đến thân! Tai hoạ ghê gớm lắm, chúng
tôi có nhiều người khoẻ mạnh mà còn không ngăn nổi “nó”, huống chi... Già định
khuyên hai cô khách sáng mai gấp quay về, đừng đi săn tại vùng này, lỡ chẳng
may...
- Giờ cụ Phìa cho mượn tạm phòng này, tôi cần tra hỏi xem y
đem những người bị bắt cóc đi đâu! Có thể y còn giấu quanh vùng này chưa đem đi
xa! Tạm thời cần giữ nguyên các trạm gác quanh bản đề phòng y còn đồng bọn lẩn
khuất gần đây!
- Dấu còn mới nguyên! Đúng bọn chúng ở quanh đây!
Kiều Loan lên tiếng nhắc chừng cô tuỳ tướng. Nàng Mây vẫn hồn
nhiên đùa giỡn với dòng nước, vẻ không bận tâm về việc mấy con khỉ dòm trộm vừa
rồi. Chừng cô gái muốn tận hưởng cảm giác khoan khoái quen thuộc mà đã nhiều
ngày nay, từ khi rời khỏi hồ Ba Bể nàng không có được luôn.
- Hà, mỹ nhân chắc mới từ thành thị lên nên chưa biết chúa Hầu
hùng cứ vùng núi rừng Phi Mã Ác này đã bao năm qua, muôn loài đều thần phục oai
danh chúa Hầu! Hà hà, nàng có duyên may mới gặp ta, để ta đưa về động sống đời
thần tiên vui cùng tuế nguyệt, lánh xa mùi thế lụy phù vân!
Kiều Loan cười nhạt khinh bỉ. Tên này trông có vẻ quái dị,
ghê gớm nhưng xem ra chỉ là một kẻ yếu đởm lược lại ưa khoác lác, so với tên Bạch
Diện Cô bị nàng bắt sống hôm trước rõ ràng y còn kém xa về công phu rèn luyện!
Kiều Loan nóng nảy cắt ngang câu chuyện. Điều y vừa tiết lộ
quả hết sức bất ngờ với nàng.
Nàng cau mày ngạc nhiên tự hỏi, đoạn thận trọng tiến vào khu
đài sen. Chừng hơn trăm bộ trước mặt nàng chúa hồ vụt hiện ra một vùng liễu rũ
thướt tha um tùm. Đang len lỏi trong rừng liễu, Kiều Loan chợt dừng phắt lại,
sau một thân cây, lắng tai nghe. Rõ có tiếng thở như người ngủ say ngáy đều,
tuy rất nhỏ vì cách xa nhưng thính giác nàng vẫn phát hiện ra được.
- Chúa đười ươi! Ta là con gái của người tiết phụ thác oan vì
tay mi, bà Hoàng Kiều Lan! Cũng chính mi, lợi dụng tấm lòng nhân hậu của cha
ta, mi đã giở thủ đoạn hèn mạt hại người trong trận đấu danh dự trên đỉnh núi
Phi Mã này năm xưa. Vi Văn Giáo! Hôm nay là ngày tận số của mi, tên nghiệt súc
rắp tâm làm hại gia đình ta tan nát, gây nên thảm kịch cho bao người! Thảm kịch
cho cả chính mi... Ha ha! Mi sinh ra cũng một kiếp người mà lại sống như loài
súc vật man dã không còn dám chường mặt với tha nhân! Hãy bình tĩnh, đã đến lúc
mi phải trả món nợ năm xưa! Ha ha!
Kiều Loan chém vớt theo một đường rồi thu liềm vọt theo kẻ
thù.
Nó thò đầu lớn bằng cái thúng vào dòm quanh, miệng kêu hi hí khe khẽ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phê bình như là tự truyện
Phê bình như là tự truyện Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đại...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét