Đọc tập thơ “Trở mình” của Lương Ngọc An Với hoa sữa, có người say đắm
một lần, có người vương bước chân qua, lại có kẻ mắc nợ cả đời chưa trả hết. Và
tôi gọi Lương Ngọc An là kẻ đó. Dường như với anh, hoa sữa không chỉ là đối tượng
của sáng tạo nghệ thuật mà còn là một tri âm. Trong tập thơ “Trở mình”, tình
yêu của Lương Ngọc An dành cho hoa sữa là ở sự say mê, ở dung lượng các trang
viết chảy tràn. Nhà thơ Lương Ngọc An Bước vào thế giới của thơ thu, người đọc gặp không ít các
loài hoa cỏ được xem là tín hiệu của mùa. Nhưng có lẽ biểu tượng nhất của thu,
đặc biệt là thu Hà Nội thì vẫn phải là hoa sữa. Cái vị nồng nàn của nó đã trở
thành nguồn cảm hứng cho biết bao văn nhân thi sĩ. Ấy là “mùa hoa sữa về thơm từng
ngọn gió” khi Trịnh “Nhớ mùa thu Hà Nội”, là “Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn
trong căn phòng nhỏ/ Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương” trong giai điệu của Phú
Quang, là “Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ/ Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ” trong
rung động về tình yêu đầu của Nguyễn Phan Hách… Với hoa sữa, có người say đắm một lần, có người vương bước
chân qua, lại có kẻ mắc nợ cả đời chưa trả hết. Và tôi gọi Lương Ngọc An là kẻ
đó. Dường như với anh, hoa sữa không chỉ là đối tượng của sáng tạo nghệ thuật
mà còn là một tri âm. Trong tập thơ “Trở mình”, tình yêu của Lương Ngọc An dành
cho hoa sữa là ở sự say mê, ở dung lượng các trang viết chảy tràn. Những bài
thơ về loài hoa này chiếm lượng lớn trong thơ anh. “Hoa sữa” thôi chưa đủ, mà
còn phải “Nhật kí về hoa sữa”, còn phải “Thêm một bài thơ về hoa sữa” mới tạm
yên lòng. Phải yêu lắm người ta mới muốn tỏ bày, khát khao được nói mãi không
thôi. Nồng nàn một nửa mùa thu Mở đầu của “Hoa sữa” là trạng thái phân vân “Biết nói gì về
hoa sữa đây em”. “Biết nói gì” không phải là không có gì để nói, mà là quen thuộc
quá, thân thiết quá, có quá nhiều điều muốn nói nên khó chọn cách bắt đầu. Và
khi đã sẵn sàng bày tỏ thì suối nguồn xúc cảm về hoa sữa trong chàng trai Hà
thành như bất tận: “Hoa sữa làm nên một nửa mùa thu. Là tinh túy của nắng mùa
xuân – gió mùa đông và mưa rào mùa hạ – mỗi sáng dậy em thấy tình yêu bừng trên
má. Chính là hương hoa sữa vừa ghé thăm đêm qua”. Hoa sữa làm nên một nửa mùa thu. Bởi lẽ, như một mặc định, nhắc
đến mùa thu là người ta nhắc về hoa sữa. Loài hoa ấy trong cảm nhận của Lương
Ngọc An là sự kết tinh những gì đẹp đẽ nhất từ đất trời và con người. Tinh túy
bốn mùa gom cả vào hoa sữa: cái long lanh của nắng mùa xuân, cái sắt ngọt của
gió mùa đông, cái ào ạt, xôn xao của mưa rào mùa hạ. Cùng với đó là cả sự say đắm
trong tình yêu của người thiếu nữ đang ửng hồng trên má cũng gom vào làm nồng
nàn cho cả một đời hoa. Mùi hương của hoa sữa bao giờ cũng rất đặc trưng, không trộn
lẫn. Hương thơm khi dìu dịu, lúc nồng nàn, làm say mê, vương vấn bao tâm hồn nhạy
cảm, nhất là những người Hà Nội đi xa: “Hương thơm như níu lòng người đi xa. Mười
năm trời Hà Nội thức trong tôi có mùi hương hoa sữa. Những chùm hoa mang hình
chớp lửa. Những cánh hoa hắt sáng đầu ruồi…”. Nhớ về Hà Nội là nhớ về hoa sữa.
Hoa sữa đã trở thành một phần của đất kinh kì cả ở đời sống vật chất và tinh thần.
Thậm chí, trong những câu thơ trên, người đọc có thể liên tưởng đến hình ảnh của
người lính nhìn “chớp lửa” đạn bom, nhìn “đầu ruồi” nơi nòng súng mà vẫn thấy
dáng hình hoa sữa. Thế mới thấy những nụ hoa trắng xanh ấy đã khắc sâu vào
trong tiềm thức, là một phần máu thịt của người Hà Nội. Khi thu vào thật sâu, Hà Nội đẹp hơn nhờ những chấm hoa rơi rắc
tạo thành từng bức thảm trên những con đường Thanh Niên, Nguyễn Du, bên hồ Thiền
Quang. Cách mà hoa rụng trong cái nhìn của Lương Ngọc An thật đẹp, có lẽ ít người
miêu tả được. Nó lãng mạn, thơ mộng, mà rất gợi tình: “Bên hồ Thiền Quang có lần
tôi và em cùng nắm tay nhau, cùng líu ríu bước chân chạy trốn cơn mưa đầu hạ.
Hoa chạy về phía sau hôn đầy tóc, đầy vai, đầy má. Hoa chạy về phía trước rạp
mình làm thảm đón chân ta”. Từng chấm hoa li ti rơi như muôn ngàn bông hoa tuyết
nhẹ bay trong gió thu, hôn lên tóc – vai – má của cả em và tôi khiến cả đất trời
và lòng người cùng ngân lên bản nhạc tình yêu say đắm. Thu Hà Nội sẽ không thể
là thu nếu thiếu hình hoa sữa. Hoa sữa thực sự làm nên nửa mùa thu! Hương sữa về thơm ngát môi em Mùa thu với gió heo may, tiết trời mát dịu, dễ dấy lên trong
lòng người những xúc cảm về tình yêu lứa đôi. Và mỗi một loài hoa của mùa thu
cũng thường gắn với những câu chuyện tình. Chẳng phải ngẫu nhiên mà nhà thơ
Pháp Apollinare đã viết: “Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa Mộng trùng lai không có ở trên đời Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi Và nhớ nhé ta chờ đợi em đó.” (Bản dịch của Bùi Giáng) Hay nữ sĩ Xuân Quỳnh cũng ít lần thổn thức cùng hoa cúc: “Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em” Lương Ngọc An cả đời mắc nợ cùng hoa sữa nên tình yêu của anh
cũng không thể tách rời. Hoa sữa là chứng nhân cho những kỉ niệm lứa đôi. Nhìn
hoa sữa là thấy bóng hình của em: “Nói gì thêm về hoa sữa em ơi. Hoa phát tán trong mắt người
lúng liếng.” “Ngày ấy cũng vào mùa hoa sữa nở, trên chiếc thuyền con mình
cùng ngắm hồ Tây trong hoàng hôn man mác đỏ, gió heo may se cả dáng em gầy… Và
con đường Thanh Niên chiều ấy, hương sữa về thơm ngát môi em…” Đúng là “tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu”. Mà thu của đất
trời thì còn mãi nên thu của lòng người vẫn gõ nhịp không nguôi. Bởi thế mà sau
những mất mát, chia ly, đổ vỡ, không thành, thì hoa sữa vẫn đưa nhà thơ về những
giấc mơ em: “Vẫn giấu cùng hoa sữa những điều thảng thốt, ấy là một đêm nào, giữa
cơn mê, em gặp ta theo hương hoa sữa bay về”. Thậm chí còn xin em hãy “Cứ trễ bờ
vai cho hoa sữa thơm nhờ” bởi “Chỉ có hoa sữa mới là hoa của tôi và em”. Hoa trở mình rũ áo, ta cũng kiếp phù du Những ai đã từng biết đến Lương Ngọc An ở ngoài đời đều có
chung cảm nhận là trông anh rất phong trần, lãng tử và hào hoa. Cái chất ấy có
được một phần vì anh là giai Hà Nội gốc, một phần vì anh là nghệ sĩ, mà lại thuộc
tuýp nghệ sĩ lãng mạn và dám dấn thân. Chọn một loài hoa để yêu và biểu lộ được
cảm xúc cùng khí chất của mình, Lương Ngọc An đã nhìn thấy ở hoa sữa. Chính anh
đã cho người đọc thấy một hoa sữa dịu dàng, thanh khiết và một hoa sữa cũng đậm
chất “giang hồ”, sẵn sàng dứt áo ra đi: “Lúc thơm thảo hoa đậu cùng thơm thảo; lúc phù du hoa dứt áo
phù du”. Thơm thảo – phù du là những quy luật không thể kháng cự trong
cõi nhân sinh. Níu giữ làm chi khi gió đã mang đi những cánh hoa không thể mãi
với mùa? Rất sòng phẳng, một cái tôi sẵn sàng từ bỏ để nhận lấy: “Chỉ trắng tay vẫn vụng về tay trắng. Nên hương hoa sữa chẳng
níu được em, để mùa thu đừng hoang vắng. Gió vừa đem lá vàng phủ kín lối em
qua. Những cánh hoa vật vã để rồi rơi. Như lem luốc trở về nơi lấm láp…”. Có lẽ phải đi qua nhiều biến động, thấu hiểu lẽ đời thì người
ta mới có được ở mình cái tâm thế bình thản ấy. Chấp nhận những vụn vỡ và nhẫn
nại đợi mùa sau cho sự phục sinh mới: “Tôi biết mình sẽ lại tần tảo với những gì dang dở, như hoa sữa
lại chắt chiu mùa nhẫn nại đợi sang thu. Đã chọn cho nhau một loài hoa nặng nợ
giang hồ, cũng có nghĩa là chọn những hẹn hò vụn vỡ…”. Ra đi vào cõi chết, sẽ mang được những gì? Đó là sự trăn trở
của không ít người khi đối diện với bên kia thế giới. Với Lương Ngọc An, (không
biết có phải mạo muội quá không, nhưng tôi thấy) thứ duy nhất anh muốn mang
theo là vẫn là tình yêu với em và hoa sữa. Anh đã tưởng tượng chuyến đi của đời
mình là di thể biến thành tro bụi, tiếp tục lang thang cùng hoa sữa trong nỗi
nhớ người thương. Sống lãng du và chết cũng một đời du lãng: “Hoa chở giùm ta nắm tro nóng hổi, lang thang bay tìm chỗ
không chờ. Cánh sà mặt đất, cánh đậu mặt hồ, cánh theo cát bụi, cánh níu vai
thiếu phụ.”; “hồn lãng du – hoa lãng du – đành xác cũng lãng du”. Có thể thấy, ít có nhà thơ nào dành trọn vẹn tình yêu tha thiết
với một loài hoa như Lương Ngọc An dành cho hoa sữa. Vì thế, dù nhà thơ đã đi
qua trăm loài hoa có tên và không tên thì “vẫn chỉ có hoa sữa là hoa của tôi và
em”. Hoa của tình đầu cũng là tình cuối. Hoa của một thời cũng là của một đời. Bởi lẽ, “Trên vai tôi là một nửa mùa thu…”. 2/9/2020 Nguyễn Thanh Hương
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét