Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2024
Cái lưới 1
Phần 1
"Mình...! Tôi xin mình đừng mắng Tô tội nghiệp. Tại tôi
ham mấy món lời. Và...cũng chính tôi xui nó cãi lại mình. Vả lại... Tôi vừa nhất
định sẽ thôi đi buôn, sau khi ra nhà thương... Ông đáp ngắn ngủi:
Tuy ông Hạ soay sở tìm được mấy chỗ làm cho Tô, giúp đỡ một
ông bạn thầu khoán của ông trông nom các tù binh tại một công trường, hay làm bồi
cho một sĩ quan Pháp, nhưng hễ ông đưa đề nghị nào ra, vợ ông – thường lệ vẫn
phục tòng ông – đều khăng khăng phản đối “Thà để các con chết đói còn hơn làm đầy
tớ cho người ngoại quốc”. “Trông nom phu phen thường có kham khổ may ra. Tô còn
kham nổi, nhưng đốc thúc tù binh phải đánh đập họ dã man lắm. Vả lại, nếu các
bác thằng Tô một ngày kia trở về biết chuyện, tôi còn mặt mũi nào...”
"Em không tưởng tượng nổi, khi hành hạ áp chế một người
yếu hơn mình, người ta lại có thể cảm thấy vui thú. Thử hỏi me có tội gì? Từ
khi lấy ba đến giờ me ăn bao nhiêu cơm và tiêu bao nhiêu tiền của ba? Lúc nào
me cũng tươi cười, nhẫn nhục chịu đựng ba. Ba đâu biết ba làm khổ me đến bực
nào. Me không than thở kêu ca, nhưng me khổ ngấm ngầm? Nghe những lời riếc móc
ray rứt me muốn khóc mà cũng không dám. Dạo chúng mình còn bé chẳng nhiều lần bắt
gặp me khóc thầm là gì? Ba luôn luôn chỉ biết có ba. Ý kiến của ba là nhất ai
cũng phải theo. Nếu cưỡng lại ba sẽ tìm cách ép buộc phải vâng theo ba."
Di mở mắt, từ từ ngồi dậy, vòng hai tay ôm hai đầu gối, nhìn
thẳng bức tường trước mặt. Một phút im lặng nặng nề trôi qua. Di lại nói:
"Việt Minh? Chẳng thấy bóng chúng đâu mà ngay cả đến
chúng cũng vậy. Bước chân lên làng, hầm hố giao thông hào ngang dọc, nhà cửa bị
Tây hành quân qua đốt cháy gần hết. Mấy tháng bạn của Tô bảo nhau “Mình đi giúp
dân mà đếch thấy dân đâu mà giúp. Không chừng chưa giúp được ai mà chết đói rã
họng”.
Thắng – một thằng bạn Tô – nói thầm vào tai Tô 'Mẹ nó chứ!
Mày trông kìa! Chúng nó đứng như phỗng đá thế kia chẳng khác một bọn câm điếc,
nói làm chó gì cho bẩn mồm. Thật buồn nôn được! Lại còn mấy thằng công an khốn
nạn kia nữa chứ! Chúng đang làm cái trò gì đấy...' Hắn hất cầm về phía đám
đông. Năm sáu tên công an, súng dao kè kè nên sườn, mặt mũi vênh váo, đang xô đẩy
một toán dân ở phía cuối sân. Chắc chúng vừa đi lùa về được. Tiếng chửi rủa Tô
nghe rõ mồn một 'Đ.M.! Xếp hàng ngay ngắn vào! Dỏng tai mà nghe 'các ông ấy'
tuyên truyền. Lại còn bướng hả? Ông lại tẩn cho một trận bây giờ? Thằng này mày
là Việt Minh hả? Đứng vào hàng! Nhanh lên!' Bọn công an chửi rủa văng tục khạc
nhổ, không nể nang giữ ý. Tô thấy tên trưởng ban nháy mấy thằng dưới quyền, thì
thầm vào tai nhau, đoạn chia nhau lẻn vào đám đông, hau háu nhìn vào mắt từng
người. Rõ ràng chúng lợi dụng buổi tập họp đông đúc này để nhận diện những kẻ
tình nghi và tìm gái. Lão phó trưởng đoàn miệng ngậm một chiếc tẩu lớn, tay tì
lên chiếc ba toong, đứng cạnh Tô. Lãi có hình dáng giống một con cóc lớn. Người
đẫy đà mặt phì phị, mắt ốc nhồi lờ đờ lướt qua đám dân. Hắn hình như không nhìn
và lưu ý đến bất cứ ai. Nhưng đừng lầm dưới bộ dáng lù khù, hẳn thực ra là một
người cứng rắn, nham hiểm và đáng sợ. Phục sức của hắn cũng kỳ khôi. Hắn luôn
luôn mặc một chiếc áo kaki nhầu nát, chiếc quần short tím than để lộ đôi chân
đen đủi gân guốc. Đầu hắn đội một chiếc mũ lính rúm rò và vai vắt một chiếc
khăn mặt lớn..."
Giọng Tô đầy khinh bỉ, nhưng ánh mắt lại thoáng vẻ thương hại:
"Thằng Thắng nó cũng than phiền từa tựa Me. Nó bảo: 'Mẹ nó! Lĩnh hai tháng lương chỉ đủ tao đi nhảy hai ba bữa là hết nhẵn.'"
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét