Thứ Năm, 2 tháng 6, 2022
Ăn cơm mới nhớ chuyện xưaXXXXX
Một buổi sáng năm 2006, tôi lần theo địa chỉ chị Trà Giang
cho, tìm đến phố Phạm Ngọc Thạch (TP Hồ Chí Minh) thăm ba chị-chú Khánh Cao.
Phòng của chú ở trên gác 2. Từ cửa phòng tôi đã nhìn thấy cụ già gần 90 tuổi,
mái tóc có màu muối nhiều hơn tiêu, đang ngồi thiền trên giường. Tuy gầy và già
đi nhiều nhưng tôi nhận ra ngay-chú là “chú Khánh Cao” mà cách đây 51 năm, chị
em chúng tôi lần lược được chú nắm tay làm đu xoay vòng tròn đây; vẫn dáng người
cao cao, tính tình nồng hậu. Nghe nói từ lâu chú bị thấp khớp kinh niên, nay
chuyển sang guot. Chú cho xem các khớp viêm sưng to, đỏ tấy. Dù đi lại và cử động
khó khăn nhưng chú không chịu thua, hàng ngày dành cả tiếng đồng hồ thiền và tập
thể dục, làm tranh nghệ thuật để giữ vững tinh thần, chống lại bệnh tật. Hồi nhỏ,
ba tôi khen chú có đức tính chịu khó, chịu khổ. Nay, nhìn mấy bức tranh treo tường
bằng hoa lá khô được ép một cách nghệ thuật tôi nhận thấy giờ đây chú vẫn thế.
Gương mặt chú rạng ngời lên khi nhìn thấy tôi, có lẽ lâu lắm rồi chú chưa gặp bạn
tri kỹ nào để trút bâu tâm sự. Tôi, tuy đáng tuổi con nhưng là con bạn, vì thế
bao nhiêu kỹ niệm về thời oanh liệt của thế hệ chú lần lược được nhắc lại.
Trong giọng kể của chú có gì đó làm cho người nghe thấy nỗi tiếc nuối và tuổi hờn,
chú nói: “Điều tâm đắc của chú là trước khi sang thế giới khác, chú muốn con
cháu biết về những hoạt động thầm lặng của anh em trong đội kịch của
huyện An Nhơn-quê cháu-nơi đã bao bọc gia đình chú và anh em văn nghệ
sĩ nhưng tay chân thế này thấy khó thực hiện”. Nói xong chú chép miệng luyến tiếc.
Tôi biết người già sợ nhất điều “mình còn sống mà chẳng ai biết mình đã làm
gì.”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét