Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2022
Tiếng cười đoàn viênXXXX
Khi tôi vừa ăn xong mấy củ khoai thay cho bữa cơm chiều, thì
một người cán bộ đi vào. Như những người miền bắc tôi thường gặp, sau chiến
tranh tràn ngập cả miền nam, dù không là bộ đội vẫn thường mặc một bộ đồ màu cứt
ngựa bạc phếch, nhàu nhò và đội một cái nón cối do Trung Quốc viện trợ Bộ
đồ ông mặc hãy còn mới nhưng vẫn không che dấu được vẻ buồn bã nhàm chán của một
thứ quân phục được sản xuất hàng loạt. Ông cũng có một chiếc bị lủng nhủng những
túi những dây gọi là ba lô con cóc (vì đeo lên nó giống như một con cóc khổng lồ
từ trong hang bỗng nhảy ra ngồi xổm trên lưng?). Ông mang một đôi săn đan bằng
nhựa màu nâu nhạt, loại dép mới cũng do “ông” Trung Quốc chi viện thay cho dép
cao su.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét