Thứ Tư, 1 tháng 6, 2022
XXXXTưởng nhớ anh Hoàng Ngọc Hiến
… Thời học đại học, chúng tôi theo trường sơ tán lên Thái
Nguyên, sát chân núi Tam Đảo, − nơi mà nhà thơ Xuân Diệu từng gọi vui là “u tì
quốc”, − ngoài các giảng viên trong hai khoa văn và sử, hầu như chúng tôi chẳng
biết gì về giới các nhà phê bình, nghiên cứu văn học khác. Khoảng đầu năm 1966,
trên Tạp chí văn học chúng tôi được đọc bài “Triết lý Truyện Kiều” ký
tên tác giả Hoàng Ngọc Hiến. Bài báo gây một ấn tượng rất đậm trong trí óc những
sinh viên ngữ văn sắp ra trường như bọn tôi. Chúng tôi dò hỏi trong giới giảng
viên thì được biết tác giả bài báo ấy là một trong mấy phó tiến sĩ ngữ văn đầu
tiên của miền Bắc Việt Nam được đào tạo tại Liên Xô, hiện đang là giảng viên Đại
học sư phạm Vinh. Lúc ấy chúng tôi còn chưa biết rằng Hoàng Ngọc Hiến từng là
trợ lý của GS. Trần Đức Thảo ở Đại học sư phạm văn khoa, và đã là một trong 3 dịch
giả (bên cạnh Hoàng Xuân Nhị và Nguyễn Duy Bình) của một trong những cuốn sách
dịch lý luận văn học Nga (một số bài của Lenin và Bielinski) vào loại sớm ở Việt
Nam (“Những bài báo về Liev Tolstoi; Tổ chức đảng và văn học của đảng; Thư gửi
Gogol”, Nxb. Văn hóa, H., 1957).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét