Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022
Ngài Yến và kẻ du hành
Nhân viên soát vé mời mi lên tàu với nụ cười đông cứng, một nụ
cười được lập trình qua công việc lặp đi lặp lại hàng ngày, tuồng như bất động
và đanh rắn. Mi nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa mới đến giờ khởi hành, vẫn
kịp hút một điếu thuốc. Mi lần vào túi áo, nhưng chỉ thấy trống không. Mi chỉ
đành thở dài một hơi, rồi xốc ba lô, bước lên tàu. Bậc lên xuống dằn ken két
sau mỗi bước chân, thứ hơi sắt lạnh lẽo xộc lên xuyên vào buồng phổi làm mi gần
như phải bật ra tiếng ho khan, nhưng mi chỉ có thể nén nó lại, mi đã quen nén lại
mọi thứ kể cả tiếng ho của mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét