Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2022
Hồn xưa lưu lạc
Lâu lâu, đọc lại một số truyện mình viết trong quá khứ lại thấy
thổn thức. Có những truyện chỉ đọc một đoạn đầu rồi dừng lại vì câu chuyện tự
dưng hiện về đầy đủ dù ngổn ngang và thiếu trình tự. Có truyện, mình chỉ đọc lại
mỗi cái kết thúc. Đọc xong thì ngẫm nghĩ và tự hỏi. Nếu mình viết truyện này ở
thời điểm này, liệu mình có để truyện kết thúc như thế này không? Hỏi vậy thôi
chứ chưa khi nào mình làm lại cả. Truyện ngắn và nhân vật truyện ngắn có số phận
như người. Làm sao mà thay đổi được khi mọi thứ đã định đoạt. Giả như mình cố để
làm lại, thì tự mình cũng nhận ra sự khôn khéo không thể bù lấp cho những tinh
khôi ban sơ. Kinh nghiệm không thể tranh chấp với cảm xúc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét